Advertisements

Thần y quý nữ – Chương 03-04

Chương 0003: Kiếp trước là pháp y

 

Một mạch chạy tới trạch viện của phụ thân, Quý Như Yên chưa kịp đi vào đã nhìn thấy trước cửa có một nha hoàn đang canh giữ ở bên ngoài.

 

Nàng nhận ra nha hoàn kia, nha hoàn này tên Yến Tuyết, là thân tín bên cạnh Kỳ di nương. Qúy phủ có rất nhiều di nương, Qúy Đông Minh phong lưu thành tính, cách vài tháng lại nạp thêm hai ba thị thiếp.

Kỳ di nương tuy chỉ là tiểu thiếp nhưng lại là người được phụ thân sủng ái nhất… Hơn nữa, Kỳ di nương còn đang mang thai cùng một lúc với mẫu thân, chỉ xê xích khoảng mười ngày.

 

Yến Tuyết bây giờ đang ở đây, nói vậy Kỳ di nương cũng đang ở trong Hào Hoa viện.

 

Qúy Như Yên vừa định xông vào thì bị cản lại.

 

Yến Tuyết cầm dù che mưa, trên mặt mang nụ cười, “Chào đi tiu thư! Đã tr thế này, sao người còn chạy đến Hào Hoa vin?”

 

“Tránh ra!” Qúy Như Yên lúc này như muốn giết người, cẩu nô tài này dựa vào đâu mà tỏ ra khinh thường nàng, còn dám ngăn cản nàng? Thật đáng giận!

 

“Đi tiu thư, lão gia và Kỳ di nương đã ngh ngơi rồi. Người có chuyn gì thì ngày mai hãy đến.” Đứng trước mặt Đại tiểu thư mà Yến Tuyết vẫn không hề tỏ vẻ sợ hãi, giọng điệu không chút tôn kính, ánh mắt cũng như người ở trên cao nhìn xuống kẻ hèn mọn.

 

Đại tiểu thư thân phận tôn quý thì sao chứ?

 

Trong Qúy phủ, sự tồn tại của Đại phu nhân và Đại tiểu thư căn bản chỉ là con số không!

 

Từ lúc Đại phu nhân mang thai Nhị tiểu thư đến nay, lão gia chưa từng bước vào viện của Đại phu nhân. Huống chi lão gia luôn muốn có một đứa con trai thừa kế hương khói Qúy gia, hiện giờ ở trong phủ có ai không biết Đại phu nhân lại vừa hạ sinh con gái, lão gia nhất định sẽ càng chán ghét Đại phu nhân hơn. Bằng không lão gia sẽ không cố ý gọi Kỳ di nương đến Hào Hoa viện hầu hạ.

 

Trong Qúy phủ bây giờ, đến đại thẩm ở phòng giặt giũ cũng biết Kỳ di nương mới là người được lão gia sủng ái nhất.

 

“Tránh ra! Ta có vic tìm ph thân, ngươi ch là mt nha hoàn, không có tư cách nói chuyn với ta! Nếu còn không mau tránh ra thì đng trách ta vô tình!”

 

Giọt mưa vương trên tóc Qúy Như Yên nhìn như từng hạt châu nhỏ, đôi mắt trong trẻo như hổ phách mở to nhìn chằm chằm Yến Tuyết, tuy rằng thân thể này mới chỉ có sáu tuổi, nhưng tâm hồn của nàng đã sớm hơn ba mươi tuổi rồi.

 

Linh hồn nàng xuyên qua thế giới này, nằm trong bụng Phượng Thiên Sương chín tháng mười ngày thì được sinh ra. Sau khi chào đời mặc dù không được phụ thân yêu thương, nhưng cũng không có nghĩa là nàng sẽ nhu nhược để một đứa nha hoàn lấn lướt mình.

 

Kiếp trước nàng chính một bác sĩ pháp y*, chuyên tự tay xem xét các thi thể, toàn tiếp xúc với người chết.

*Pháp y = các hoạt động giám định trong lĩnh vực y khoa để phục vụ cho công tác pháp luật, phục vụ cho việc xét xử các vụ án với các hoạt động đặc trưng như khám nghiệm hiện trường, khám nghiệm tử thi, mổ xác, xác định thương tật, tình trạng sức khỏe, các dấu hiệu thân thể bị xâm phạm, kiểm tra, xác định vật chứng, tang chứng.

 

Công việc hàng ngày của nàng là xét nghiệm tử thi, có thể nói đối tượng giao thiệp chủ yếu chính là người chết. Người này chết như thế nào, phân tích triệu chứng thi thể gì đó, không ai am hiểu bằng nàng.

 

Nhưng bảo nàng ở cổ đại cứu người, không có phương tiện máy móc hiện đại hỗ trợ, nàng làm thế nào để cứu chứ? Cứu bằng cách nào đây?

 

Sáu năm nay, từ khi ba tuổi nàng đã âm thầm tìm đọc những thứ sách trong đống đồ cưới của mẫu thân. Mẫu thân về nhà chồng đã mang theo rất nhiều sách về thảo dược, nhờ đó mà tri thức của nàng được mở mang không ít. Đáng tiếc nàng chỉ có kiến thức về lý thuyết mà không có kinh nghiệm thực hành.

 

Chứng băng huyết ở thời hiện đại thì chẳng là gì đáng nói, bệnh viện chỉ cần làm phẫu thuật là cứu được. Nhưng ở đây chính là cổ đại lạc hậu, chỉ có thể dựa vào thảo dược và châm cứu, ngoài ra không có biện pháp gì khác.

 

Nàng đã sớm quen thuộc các loại thảo dược, nhưng không được phụ thân cho phéo, nàng sẽ không thể tiến vào dược phòng, càng không thể phối dược cứu mẹ…

 

Chương 0004: Cút, đừng ở chỗ này chướng mắt ta​

 

Yến Tuyết bị trừng cũng có hơi hoảng sợ. Ánh mắt của Đại tiểu thư giống như Diêm vương đòi mạng người, sát khí chiếu thẳng vào người khiến ả đờ đẫn đứng yên một chỗ, hồi lâu vẫn không kịp phản ứng.

 

Nhân lúc Yến Tuyết còn đang ngây ngốc, Quý Yên Như liền xông thẳng vào Hào Hoa viện, đi đến gian phòng nơi phụ thân đang nghỉ ngơi.

 

Nàng bất chấp mọi thứ lớn tiếng gọi: “Phụ thân! Mu thân bị băng huyết, người nhanh đi cu mẹ! Ph thân! Người mau dậy đi!”

 

Từng tiếng rồi lại từng tiếng liên tục vang lên giữa bóng đêm tĩnh mịch.

 

Trong phòng rốt cuộc hiện lên ánh đèn mờ mờ, nhưng vẫn không có người đi ra.

 

Qúy Như Yên khổ sở ngó vào trong, tiếp tục kêu: “Phụ thân, xin người cu mẫu thân có được không? Phụ thân, coi như n nhi van cu người!”

 

Ngay lúc đó, cánh cửa *cạch* một tiếng mở ra.

 

Một người phụ nữ mang thai, diện mạo bình thường, đôi mắt tam giác lộ vẻ thâm trầm, “Nha đu ngang ngược, trong này kêu thn khóc quỷ cái gì hả? Còn không mau cút đi, đng ch này chướng mt ta, không được làm phiền lão gia ngh ngơi! Yến Tuyết! Yến Tuyết! Ngươi chết ở đâu rồi hả?!”

*Mắt tam giác:

f

Kỳ di nương đứng xoa xoa cái bụng tròn, ra sức hét lớn gọi nha hoàn của mình.

 

Bên ngoài Yến Tuyết rốt cục cũng phục hồi tinh thần, vội vàng chạy vào trong viện, hổn hển đáp: “Kỳ di nương, có nô tỳ đây!”

 

“Va rồi ngươi chết ở đâu, còn không mau tống nha đu ngang ngược này ra ngoài, nếu lão gia bị đánh thức thì cn thn da tht ca ngươi!” Kỳ di nương trắng mắt liếc Yến Tuyết một cái, tức giận trách mắng.

 

“Dạ, dạ! Nô tỳ sẽ lp tc kéo đi tiu thư đi.”Yến tuyết vội vàng khom lưng đáp lời, rồi bất chấp mưa to nhanh nhảu chạy tới kéo Qúy Như Yên rời khỏi Hào Hoa viện.

 

Nhưng Qúy Như Yên lại không có ý định rời đi.

 

Mẫu thân còn đang chờ cứu mạng, sao phụ thân lại có thể ngủ yên như thế?

 

Bị Yến Tuyết kéo ra ngoài, thân thể nhỏ bé không thể chống lại cơ thể người trưởng thành khỏe mạnh, nàng không cam lòng kêu to: “Phụ thân! Sao người vẫn có thể ngủ? Mẫu thân không màng nguy hiểm hoài thai, sau khi sinh mui mui lại bị băng huyết, người thật sự nhn tâm bỏ mặc ca mẹ? Chng l không s báo ng sao?”

 

Tiếng khóc non nớt nghe vô cùng thê lương nhưng ông trời lại không có mắt. Ngay lúc đó, trên bầu trời u ám vang lên một tiếng sấm lớn, trực tiếp át đi tiếng hét của nàng.

 

Cũng chẳng rõ có phải Kỳ di nương bị tiếng sấm làm cho giật mình hay không mà bất thình lình ngã xuống, nước ối trào ra dưới người. Cảm nhận được hạ thân có chất lỏng ấm nóng chảy ra, toàn thân vô lực, thị đưa tay xoa xoa cái bụng lớn, rên rỉ kêu đau.

 

Nha hoàn trong phòng mau chóng chạy ra đỡ thị dậy, sau đó hoảng sợ chạy vào trong phòng đánh thức Qúy Đông Minh.

 

“Lão gia! Không hay rồi!”

 

“Kỳ di nương v nước i, e là sắp sinh!”

 

Một thanh âm trầm trầm tức giận hét lớn: “Cái gì? Còn không mau gi bà đ ti?! Mau lên! Ngc Kỳ, nàng đng s, bà đ s đến liền, đã có ta đây, nàng đng lo lng!”

 

Nghe thấy giọng nói này, hy vọng còn ngập tràn khi nãy của Qúy Như Yên đã bị nước mưa cuốn sạch.

 

Phụ thân không hề ngủ!

 

Lời cầu xin của nàng, tin mẹ sắp chết, người này đều nghe rõ ràng nhưng vẫn không ra mặt, không hề có ý định cứu mẹ, chỉ phái Kỳ di nương ra ngoài.

 

Ha ha… Người này thật sự là cha ruột của nàng sao?

 

[Click để đọc chương kế]

Thần y quý nữ - Chương 0002
Thần y quý nữ – Chương 05-06
Advertisements

Comments

comments

2 thoughts on “Thần y quý nữ – Chương 03-04

  • 05/06/2016 at 5:36 pm
    Permalink

    Em đọc truyện cổ đại cũng nhiều phết rồi nhưng lần đầu tiên thấy tả “mắt tam giác” =)) có lẽ em hơi vô duyên nhưng mà bcuoi quá =)) thấy nó cứ hiện đại cgi ấy =))

    Reply

Leave a Reply