Advertisements

Thần y quý nữ – Chương 13-14

Chương 0013: Vào Phượng Thiên phủ

 

Từ bên trong Phượng Thiên phủ, gã sai vặt tươi cười đon đả đi ra, “Lão gia cho mi Đi tiu thư, thỉnh đi theo nô tài.”

 

Qúy Như Yên gật đầu, đi theo gã sai vặt tiến vào phủ.

Phượng Thiên phủ rất lớn, núi giả, rừng trúc, ao cá, hoa viên, cái gì cũng có. Hành lang dài hun hút, tường sơn đỏ, tượng đá đứng sừng sững ở hai bên cửa, trong phủ có rất nhiều tỳ nữ, đều đang cúi đầu làm việc. Các tỳ nữ đều được dạy dỗ rất tốt, không bởi vì nàng là người xa lạ mà ngẩng đầu lên nhìn, tất cả đều mang thần sắc đạm mạc, hai mắt nhìn chằm chằm dưới chân, không dám ngó nghiêng lung tung.

 

Quý Như Yên đi theo gã sai vặt vào trong đại sảnh. Đại sảnh có hai người ngồi ở vị trí chính giữa, là một nam tử chừng ba mươi tuổi cùng một thiếu phụ dáng vẻ thướt tha, bên cạnh thiếu phụ còn có hai đứa trẻ, một nam một nữ. Bé trai lớn tuổi hơn, tuổi tác không chênh lệch lắm so với nàng, còn bé gái chỉ khoảng hai tuổi, đang dùng ánh mắt long lanh như sao hiếu kỳ nhìn nàng chằm chằm, bộ dạng vô cùng đáng yêu.

 

Hai bên chủ vị có mười cái ghế, trên ghế đều ngồi kín một đám nam nữ già trẻ, tất cả đều đang đánh giá Qúy Như Yên bằng ánh mắt xem thường.

 

Qúy Như Yên không biết tên nhưng cũng đoán ra được địa vị của bọn họ trong Phượng phủ. Ngồi ở vị trí cao nhất chính là cậu cả Phượng Thiên Hữu và mợ cả Trầm Lệ Quyên. Bên cạnh chắc chắn là biểu ca Phượng Từ Ân cùng biểu muội Phượng Y Diễm. Ngồi ở hai bên chắc hẳn là các cậu cùng chúng thiếp thất.

 

Thanh Vị nhìn thấy Phượng Thiên Hữu, tuy trên tay còn ôm một đứa trẻ sơ sinh nhưng vẫn lập tức quỳ xuống trước mặt hắn, nghẹn ngào: “Phượng lão gia, Thanh V đã ph li dặn dò ca người, không th chiếu c tt Phượng tiu thư, xin lão gia trng pht.”

 

Mợ cả Trầm Lệ Quyên khẩn trương đi đến đỡ Thanh Vị dậy, “Mau đng lên, đa trẻ nh như vy, sao ngươi có th vừa ôm vừa quỳ xung.”

 

Mợ cả Trầm Lệ Quyên mau chóng ôm lấy đứa bé, trên mặt lộ vẻ yêu thương và đau lòng, chuyện ở Qúy phủ nàng cũng có nghe qua. Những năm gần đây, nàng luôn tự trách mình, mỗi khi nghĩ tới Phượng Thiên Sương thì trong lòng lại nhói đau.

 

Ôm trong tay đứa bé gầy gò, Trầm Lệ Quyên thương xót không thôi, mắt phượng đã sớm nhòe lệ, nếu không vì thời điểm không thích hợp thì đã sớm khóc lớn thành tiếng.

 

Khuôn mặt của Phượng Thiên Hữu và Phượng Thiên Sương rất giống nhau, chỉ khác là ánh mắt của hắn có phần âm ngoan hơn.

 

Thanh Vị tự động nhận tội quỳ xuống trên mặt đất. Trong sảnh vô cùng im ắng, Phượng Thiên Hữu lạnh lùng nhìn Thanh Vị, cũng không hề bảo nàng đứng dậy, ngược lại quay đầu nhìn về phía Qúy Như Yên, trầm giọng hỏi: “Như Yên, con không nhận ra cậu sao?”

 

Thân thể nhỏ bé của Qúy Như Yên chầm chậm tiến lên hai bước, rất quy củ hành lễ với Phượng Thiên Hữu, “Như Yên bái kiến cậu cả, cậu cả mnh khe!”

 

“Vài năm không gặp, con tr mã càng thêm xinh đp.” Phượng Thiên Hữu vừa lòng nhìn Quý Như Yên, đứa trẻ này quả thực rất đặc biệt, còn nhỏ nhưng lại không hề sợ hãi khi ở trước mặt nhiều người như vậy, hành lễ cũng không rất đúng mực.

 

“Cậu cả quá khen! Mu thân năm đó mi đúng là tao nhã khuynh thành, Như Yên sao có th xng vi mấy t ngày càng xinh đp kia. Con chỉ hc hi mẫu thân mà thôi.” Qúy Như Yên không kiêu ngạo, không siểm nịnh đáp lời.

 

Phượng Thiên Hữu gật đầu, “Đã không còn sm, cậu mợ đã sm an bài ch cho các con, hai đứa cứ đi ngh ngơi trước. Có chuyn gì đến ti lại cùng nhau nói chuyn.”

 

“Dạ.”

 

Mợ cả Trầm Lệ Quyên đưa ánh mắt hiền từ nhìn Qúy Như Yên, nói: “Đến đây, đi theo mợ nào. Ta đã chuẩn bị xong đâu vào đó rồi, hai đưa sẽ ti Tuyết Sương vin, chỗ của mu thân con trước đây.”

 

“Làm phiền mợ cả.”

 

Chương 0014: Cậu ba gây khó dễ

 

Đêm xuống, mặt trăng lên.

 

Dùng bữa tối xong, mọi người đều tự tản đi. Phượng Thiên Hữu gọi Qúy Như Yên vào thư phòng.

 

Ba mặt tường thư phòng đều là giá sách chất đầy dược thư, dược lý điển tập các loại. Trong thư phòng còn có một bé trai, chính là biểu ca Phượng Từ Ân của Như Yên. Cậu bé mặc xiêm y màu lam nhạt, tuy chỉ lớn hơn Qúy Như Yên một tuổi nhưng lại cao hơn nhiều, gần như hơn cả một cái đầu.

 

Trong tay Phượng Từ Ân đang cầm một quyển sách, cậu quay đầu nhìn về phía cha mình, trên mặt lộ vẻ nghi hoặc khó hiểu. Cha chưa bao giờ cho phép phụ nữ tiến vào thư phòng. Sao biểu muội lại ở đây?

 

Phượng Thiên Hữu ngồi trên ghế, nhìn thoáng qua Qúy Như Yên, phát hiện nàng vẫn một mực trầm mặc trấn tĩnh, không hề giống như một đứa trẻ sáu tuổi.

 

“Như Yên, con có biết mt năm Phượng Thiên ph phi nuôi bao nhiêu người không?”

 

“Thưa không.”

 

Phượng Thiên Hữu híp con ngươi, trầm giọng nói tiếp: “Con và mui mui đã đến Phượng Thiên ph thì cậu cả sẽ thu nhn các con, cho các con mt nơi cư trú. Nhưng thế gian này không có ai ăn cơm không phi tr tin, mui mui con còn nh không th làm gì, nhưng con đã sáu tui, đã có th t chăm sóc mình, cậu mun con đến hiu thuc giúp việc, con có đng ý hay không?”

 

“Dạ. Ch cn cậu có th cho mui mui mt chỗ ở tt, Như Yên nguyn chu mt nhc. Nhưng Như Yên có mt thnh cu, cu xin cậu đng ý.”

 

“Con nói đi, ch cn làm được thì cậu sẽ đáp ng.” Phượng Thiên Hữu thoáng ngạc nhiên, đứa nhỏ mới sáu tuổi này lại muốn đưa ra thỉnh cầu gì đây?

 

“Mu thân sinh muội muội xong vẫn chưa kp đt tên, ph thân lại không đ ý đến sng chết của mui mui. Trước khi chết mẫu thân có bảo Như Yên đặt tên cho mui mui, nay Như Yên mun mui mui theo h m, nhp tch Phượng gia. Cậu cả, cậu thấy có được không?”

 

“Không được! Ta kiên quyết phn đi!” Ngoài cửa truyền đến tiếng gầm giận dữ, một nam tử bước vào phòng, chính là cậu ba Phượng Thiên Hạo.

 

Tuy chỉ do thiếp thất sinh ra, nhưng Phượng Thiên Hạo dù gì cũng là người Phượng phủ, hơn nữa hắn vẫn luôn không cam tâm chuyện Phượng Thiên Hữu nắm cả phủ trong tay. Vốn hắn chỉ muốn đến thăm dò, nhìn xem Đại ca sẽ an bài đứa con của Nhị tỷ như thế nào, không ngờ vừa mới đi tới cửa liền nghe được lời như vậy. Hắn há có thể không giận?

 

Phượng Thiên Hữu nhíu mày, nhìn Phượng Thiên Hạo thản nhiên hỏi: “Vì sao ngươi phn đi?”

 

Phượng Thiên Hạo hừ một tiếng, “Đi ca, Nh t được g đi tc đã là người ngoài, sao lại có th để đa nh kia nhp h tch của Phượng gia? Tt c đ đc ca Nhị tỷ, khi cha còn sng đã sm đưa hết cho tỷ ấy làm ca hi môn. Hin nay Qúy ph không mun thu nhn hai đứa nhỏ này là chuyn ca bọn họ, chúng ta sao phải qun? Đi ca mun làm bế tắc quan h của chúng ta vi Qúy phủ sao?”

 

Đối lại với chỉ trích của Phượng Thiên Hạo, Phượng Thiên Hữu chỉ cười lạnh.

 

“S tình không nghiêm trng như li ngươi nói, ta tự biết phải nói sao với Qúy Đông Minh. Hơn nữa, hn tự mình mun nâng thiếp tht kia lên làm chính thê, ngươi cho rng Phượng gia còn muốn qua li với Quý phủ? Tuy Phượng gia kinh doanh hiu thuc nhưng mấy năm qua Qúy Đông Minh cũng không h đến Phượng gia ly thuc. Thái y viện và Phượng gia đã sớm vch rõ gianh gii từ lâu, Ch cn hn không hài lòng với Phượng gia thì tùy thi đều có th tìm nơi khác hp tác.” Phượng Thiên Hữu rành rọt giải thích từng chữ, khiến Phượng Thiên Hạo một câu cũng không nói nên lời.

 

Phượng Thiên Hạo trừng mắt liếc nhìn Qúy Như Yên một cái rồi tức giận nói: “Đi ca nói vậy là mun để con gái ca Nh t nhp h tịch Phượng gia?”

 

“Có gì mà không th?”

 

Phượng Thiên Hạo đột nhiên thay đổi chủ ý, “Được! Con bé có th nhp h, nhưng không được có tư cách kế thừa gia sản của Phượng gia!”

Thần y quý nữ – Chương 11-12
Thần y quý nữ – Chương 11-20
Advertisements

Comments

comments

One thought on “Thần y quý nữ – Chương 13-14

Leave a Reply