Advertisements

Thần y quý nữ – Chương 61-70

Chương 0061: Sự kiện cái tát (2)

 

Nghe nàng thừa nhận, Quách Ngọc Kỳ tức đến phát điên.

 

Từ khi sinh ra Quý Diệc Mặc, thị không nỡ đánh con trai lấy một lần. Thế mà hôm nay Quý Như Yên lại dám đánh con trai bảo bối của thị, hỏi sao thị lại không tức giận?

“Ngươi da vào cái gì mà dám đánh con ta? Người đâu, đến v ming ả cho ta!”

 

Đám bà tử ở phía sau nghe lệnh liền tiến đến định tát Quý Như Yên.

 

Quý Như Yên vẫn đứng yên không nhúc nhích, lạnh giọng quát: “Ai dám đụng đến ta, ta sẽ chặt tay kẻ đó!”

 

Lời lẽ tàn nhẫn khiến mấy bà tử kia không dám cử động.

 

Quý Như Yên nhìn sang Quách Ngọc Kỳ, “Kỳ di nương, ta cho ngươi tí mt mũi nên mi gi ngươi Kỳ di nương! Chớ mượn c này lên mt với ta, bằng không thì đng trách sao ta không khách khí! Ta chính là trưởng n ca Quý ph, sao lại không thể dạy dỗ th đ? Hung chi, ngươi ly thân phn gì đ động đến ta? Ngươi ch là mt di nương mà thôi!”

 

Quách Ngọc Kỳ nghẹn lời, tức đến choáng váng, phải lui về phía sau hai bước.

 

Bà tử đằng sau kịp thời đỡ thị lại, sắc mặt cũng vô cùng bất mãn, “Đi tiu thư nói vậy là sai ri. Phu nhân hiện giờ là kế thất của lão gia, dựa theo bối phận thì cũng chính là kế mẫu của Đại tiểu thư. Theo lý Đại tiểu thư phải gọi phu nhân một tiếng mẫu thân mi đúng, sao có thể gọi di nương như vậy?”

 

“Kế mu? Nc cười, ta chưa hề tham gia nghi thc đón dâu ca ph thân, cũng chưa hề dâng trà cho kế mu, thị cũng được tính là kế mẫu của ta sao? Hung chi ta chỉ gọi duy nhất một người là mẫu thân.” Quý Như Yên lạnh giọng đáp.

 

Quách Ngọc Kỳ không phản bác được nửa câu mà bà tử vừa lên tiếng cũng không biết nên trả lời thế nào mới đúng. Chuyện năm đó đúng là vô cùng lộn xộn. Vốn thế gia vọng tộc cưới kế thất, nếu trong nhà có con của chính thất trước kia thì cần phải để đứa con đó dâng trà cho tân nương trong ngày đón dâu thừa nhận kế thất. Nếu như không có chén trà kia thì kế thất trong mắt mọi người vẫn chỉ là di nương mà thôi.

 

Năm đó Quách Ngọc Kỳ căm ghét Phượng Thiên Sương, sau khi Phượng Thiên Sương chết thị liền chướng mắt Quý Như Yên và bé gái vừa chào đời kia. Đứa bé chưa đầy trăm ngày thị liền cho Yến Tuyết đuổi hai người ra khỏi Quý phủ. Sau đó thị còn cho sát thủ đi lấy mạng các nàng. Chỉ không ngờ các nàng vẫn còn sống, còn sát thủ thì lại không thấy tăm hơi.

 

Năm đó ngoài cửa thành xuất hiện hơn mười cỗ thi thể, Thuận Thiên phủ doãn đến lập án, nhưng tra xét suốt mấy tháng vẫn tìm không được chút manh mối nào, vụ án đi vào ngõ cụt, đến nay vẫn chưa được làm rõ. E ngại Thuận Thiên phủ doãn* nên Quách Ngọc Kỳ cũng không dám thuê sát thủ đến giết Quý Như Yên cùng đứa trẻ vừa sinh nữa. Huống chi đã bỏ lỡ một cơ hội tốt, thị muốn tìm cơ hội khác cũng không dễ.

*Thuận Thiên phủ doãn = nơi xử án ở kinh đô

 

Bây giờ Quách Ngọc Kỳ mới thấy hối hận sớm biết như vậy đã không đuổi bọn chúng ra ngoài. Dù có muốn đuổi đi thì cũng phải để Quý Như Yên dâng trà xong rồi mới tính.

 

Nghĩ đến đây, Quách Ngọc Kỳ liền tức giận trừng mắt nhìn Yến Tuyết một cái. Đều tại tiện tỳ kia.

 

Hít một hơi thật sâu, Quách Ngọc Kỳ không so đo chuyện xưng hô nữa, “Tại sao ngươi lại đánh Dic Mc?”

 

“Nó không để b trên vào trong mt, ăn nói hỗn xược, dĩ nhiên phi đánh.”

 

Quý Như Yên vừa dứt lời thì Quý Diệc Mặc đã chửi ầm lên, “Con ả ti tiện kia! Mẹ, hôm nay mẹ phải giúp con dạy dỗ ả một trận!”

 

*Bốp bốp*

 

Lại thêm hai cái tát không chút lưu tình quất lên mặt Quý Diệc Mặc, cả hai bên má Quý Diệc Mặc lập tức sưng vù, khóe miệng còn rỉ máu.

Chương 0062: Sự kiện cái tát (3)

 

Như khi nãy, không ai nhìn ra là Quý Như Yên ra tay.

 

Quý Như Yên vẫn đứng yên ở đó, ánh mắt sắc bén, cả người tỏa ra khí thế không dễ chọc, “Nếu đ ta nghe thy cái ming không sch s ca ngươi chi by thêm lần nào nữa thì ta sẽ đánh chết ngươi! Ai là con ả ti tiện? Ngươi muốn nói ph thân ngươi ti tiện? Nếu thế thì mẹ ngươi chính là cu tin nhân, còn ngươi là con do cu tin nhân sinh ra!”

 

Một câu này của Quý Như Yên đã trực tiếp mắng luôn cả nhà họ Quý. Quý Đông Minh mà nghe thấy lời nói này, không biết có tức giận đến hộc máu không?

 

Quách Ngọc Kỳ bị sỉ nhục mà không biết cãi lại thế nào, nhưng thị không cam lòng nhìn con trai bị bắt nạt như vậy, cho nên liền lệnh cho người đi mời lão gia tới.

 

Quý Đông Minh vừa trở về từ thái y viện, mới cởi quan phục ra thì có người đến tiền viện tìm, nói là phu nhân mời hắn đến Đông Hoa viện.

 

Dọc đường Quý Đông Minh đã được nô tài kể lại toàn bộ chân tướng, vừa vào tới Đông Hoa viện, hắn không đợi Quách Ngọc Kỳ ném cho mình một ánh mắt uất ức đã trực tiếp mở miệng khiển trách, “Nếu ngay cả hu vin mà cũng quản không được thì về sau đừng làm nữa! Còn Mặc Ca Nhi và Thi Tỷ Nhi*, có thi gian thì đi đọc thi thư ngũ kinh, chạy đến Đồng Hoa viện quậy cái gì? Còn nữa, Yên Tỷ Nhi là trưởng tỷ, hai đứa bây chạy đến đây hô to gọi nhỏ với đại tỷ cái gì hả? Mun làm phn à?”

*Ca Nhi và Tỷ Nhi là đại từ nhân xưng gọi con trai cùng con gái của người xưa.

 

Vài câu chất vấn lập tức khiến Quách Ngọc Kỳ nuốt toàn bộ uất ức trở ngược vào trong bụng. Quý Đông Minh đột nhiên thay đổi thái độ khiến thị kinh ngạc, tủi thân nhưng lại không biết tố cáo với ai.

 

Quý Đông Minh thấy thị còn sững sờ đứng đó thì tát thị một cái rồi hét lớn: “Còn đng mãi ch này làm cái gì? Nếu còn quy ry Yên Nhi ngh ngơi, ta sẽ không tha cho các ngươi!” Dứt lời, hắn liền lập tức cho người lôi Quách Ngọc Kỳ và đám người ra khỏi Đông Hoa viện.

 

Quý Như Yên lạnh lùng nhìn toàn bộ biểu hiện của Quý Đông Minh, khinh thường trong bụng.

 

Nàng còn lâu mới cho rằng Quý Đông Minh là người hiểu chuyện. Hôn sự của nàng với Tam vương gia vẫn còn đó, nếu trước đại hôn nàng gặp phải chuyện gì, hắn sẽ gánh không nổi. Huống chi hôn sự này còn chính là yếu tố quyết định đường công danh của hắn.

 

Hoàng đế Ti U quốc năm nay đã ngoài năm mươi, cũng sắp đến lúc phải thoái vị nhường cho người hiền. Thế nên hiện giờ chư vị hoàng tử đều đang bận rộn tranh đoạt.

 

Đương kim hoàng hậu không phải là mẫu thân thân sinh nên Thái tử đương nhiệm đang tràn ngập nguy cơ. Con thân sinh của hoàng hậu là Lục hoàng tử, người nổi bật trong các hoàng tử. Vì vậy, rất khó nói trước ai mới là người có thể kế vị.

 

Tam vương gia về phe Lục hoàng tử. Quý Đông Minh gả nàng cho Tam vương gia, nhất định là muốn lấy lòng Lục hoàng tử.

 

Thoáng cái Đông Hoa viện đã không còn bóng người.

 

Không gian yên tĩnh trở lại, Quý Đông Minh dịu mặt nhìn sang nàng, “Như Yên, tuy ngươi là trưởng n ca Quý ph, nhưng vẫn nên để mẫu thân ngươi giáo huấn đệ đệ và muội muội nếu bn chúng làm sai thì hơn. Ngươi đng th đánh bn chúng như vy sẽ ảnh hưởng tới thanh danh.”

 

Quý Như Yên cười giễu, “Mu thân hiện đang dưới cu tuyn, ý ca ph thân là bảo ta giết mui mui và đ đ, cho bọn chúng xuống dưới đó để mẫu thân có thể dạy dỗ?”

 

Quý Đông Minh giận tím mặt, “Quý Như Yên! Ngươi đang nói cái gì vậy? Ta nói như vậy hồi nào? Ngươi muốn ra đ đ và mui mui mình chết hay sao?!”

 

Quý Như Yên cười lạnh, tiện đà đám luôn, “Ta đã sm nói rồi không phải sao, ta ch có mt mu thân, và mu thân ca ta v cõi tiên từ lâu rồi. Rõ ràng chính miệng ph thân nói muốn để mu thân giáo dc đ đ và mui mui, sao bây giờ lại thành ta nguyn ra bn chúng chết sm ch? Ta chỉ nói theo lời của phụ thân mà thôi.”

 

Chương 0063: Sát tinh đòi mạng (1)

 

Quý Đông Minh nghe vậy, suýt chút nữa đã tức chết.

 

Trời đánh, kiếp trước hắn thiếu nợ người khác hay sao? Tại sao hắn lại sinh ra một đứa con gái ngỗ nghịch như vậy, miệng lưỡi bén nhọn, nói câu nào cũng phải ngoạm hắn một cái.

 

Quý Đông Minh hít một hơi thật sâu, bây giờ hắn không muốn trở mặt với Quý Như Yên. Lúc trưa thánh thượng triệu kiến hắn, lạnh lùng hỏi vài chuyện, mỗi câu mỗi chữ đều lộ ra hiềm nghi đối với hắn. Hắn vừa thưa chuyện vừa thấp thỏm trong bụng, chỉ thiếu mỗi nước đào tim đào phổi ra biểu thị lòng trung thành.

 

Về tới phủ hắn mới thở phào nhẹ nhõm, vừa muốn yên tĩnh một chút thì hậu viện lại nảy ra tranh cãi ầm ĩ.

 

Vừa nãy hắn dung túng Quý Như Yên ngay ở trước mặt mọi người, đó là bởi vì nghe Yến vương thế tử Phù Nhạc Thánh nói Quý Như Yên quen biết Thất hoàng tử và quốc sư của Thiên Độc quốc. Lúc biết điều này, hắn đã sợ đến mức hai chân loạng choạng đứng không vững.

 

Không sai, hắn quả thực mưu cầu vinh hoa phú quý, nhưng không thèm muốn đến nỗi phải liều mạng. Tội đồ phản quốc, hắn gánh không nổi tội danh này, mà toàn bộ Quý gia cũng không thể gánh nổi trách nhiệm này. Nếu bởi vì thế mà liên lụy đến Quý gia, khiến toàn gia bị tru di cửu tộc, hắn sẽ không mặt mũi nào đi gặp tổ tiên.

 

Quý Đông Minh áp chế lửa giận trong lòng, nhìn sang Quý Như Yên, “Ta hi ngươi, sao ngươi lại cấu kết với Thất hoàng tử của Thiên Đc quc?”

 

“Cấu kết? Ph thân, mấy li này không th nói lung tung được đâu. Bây giờ nữ nhi là vương phi tương lai của Tam vương gia, người khác nghe được sẽ không tốt cho thanh danh của nữ nhi, ph thân không mun gi th din cho Quý gia sao?” Quý Như Yên hờ hững hỏi lại.

 

Mặt Quý Đông Minh lập tức sa sầm, trở thành đen thui: “Nếu không phi cấu kết thì ti sao thánh thượng li biết chuyện ngươi quen bn họ? Hôm nay quc sư Tích Tiu Mng đưa cho ngươi một khối ngọc ấn có phải không? Giao ngc n ra đây, ta s coi như chuyn này chưa hề xảy ra!”

 

Vừa rồi ông ta ở trước mặt Quách Ngọc Kỳ che chở mình, thì ra mục đích là vì khối ngọc ấn kia.

 

Quý Như Yên cười lạnh, đứng lên thong thả đi từng bước đến bên cửa sổ, “Ta không giao ngọc ấn này cho ph thân được, nó tượng trưng cho mười vn lượng bc. Hơn nữa, sau khi ly được bc ta còn phải tr nó lại cho ch ca nó.”

 

“Ngu xun! Ngươi có biết tác dụng của ngc n kia…”

 

Quý Đông Minh còn chưa nói hết thì đã bị Quý Như Yên cắt lời, “Không cần biết ngc n có tác dng gì. Ta ch biết nó có th đi bc.”

 

“Ngươi rt cuc có chịu giao ra hay không?!” Quý Đông Minh bốc hỏa, từ trước đến giờ hắn không phải là người giỏi kiềm chế.

 

Nếu không phải thấy Quý Như Yên còn có giá trị thì hắn đã sớm xông lên đánh người.

 

Quý Như Yên mỉm cười, nhấn mạnh hai chữ, “Không giao!”

 

“Ngươi! Người đâu, trói nàng ta lại cho lão phu!” Quý Đông Minh gào lên, vài tên ám vệ lập tức xuất hiện.

 

Tổng cộng sáu hắc y nhân, sát khí đằng đàng nhìn chằm chằm Quý Như Yên, nhanh chóng bao vây nàng.

 

Quý Đông Minh thản nhiên ra lệnh: “Bắt nàng ta lại! Lc soát toàn thân, phi tìm bng được ngc n!”

 

Sáu ám vệ tức thì nhận lệnh, nhưng bọn hắn vừa mới động thì Quý Như Yên đã gỡ trụy tử bên hông xuống, trực tiếp ném thẳng về phía bọn họ,

*Trụy tử = vật đeo bên hông có tua rua

ngọc trụy

 

Đối phương là một nữ tử yếu đuối nên đám hắc y nhân khinh thường không dùng hết lực. Còn Quý Như Yên lại ra tay thẳng thừng, không chút nương tay.

 

Trụy tử của nàng chính là một vật hình thoi, bốn góc được mài hết sức bén nhọn. Nó vừa xẹt qua cổ sáu gã ám vệ thì máu liền bắn ra tung tóe như suối, cả gian phòng nhuộm một màu đỏ rực.

Chương 0064: Sát tinh đòi mạng (2)

 

Quý Như Yên đứng giữa căn phòng nhiễm máu đỏ, trên người mặc xiêm y màu xanh biếc, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao nhìn thẳng về phía Quý Đông Minh, ngữ khí lạnh lùng như băng, “Đúng chỉ có người cha tốt như ph thân mới lệnh cho sáu gã đàn ông đến lc soát thân th ca con gái mình, không biết ph thân có mun bị ging như bn chúng không?”

 

Quý Đông Minh bây giờ đã nói không thành lời, hắn đã sớm bị dọa đến chết khiếp. Từ khi nào con gái của hắn lại trở thành kẻ giết người không chùn tay như vậy? Chỉ một chiêu đã giết gọn sáu ám vệ được hắn huấn luyện hơn chục năm. Đứng ở đó nào phải là một thiếu nữ yếu ớt, là sát tinh đòi mạng mới đúng.

 

“Ngươi… Ngươi mun làm gì?” Quý Đông Minh sợ tới mức hai chân gần như nhũn ra.

 

Lúc trước sai ám vệ giết người, Quý Đông Minh chưa từng có cảm giác sợ hãi đến như vậy. Nhưng hôm nay đứng trước mặt Quý Như Yên, hắn lại cảm thấy mình tuyệt đối sẽ không có đường sống nếu chọc giận nàng. Áp lực từ sát khí tỏa ra trên người nàng khiến toàn thân hắn run rẩy như cành liễu trước gió.

 

Quý Như Yên mân mê trụy tử trong tay, cười lạnh, “Không phi n nhi mun làm gì, mà là ph thân mun làm gì mới đúng? Ta đã nói không th giao ngc n cho ngươi, nhưng ngươi li sai ám v đến lc soát ta, muốn cậy mạnh cướp đoạt à? Đồ của Quý Như Yên ta, ai cũng đng mơ ly được, nếu vn còn dã tâm chiếm đoạt thì cui cùng ch có mt kết cc mà thôi. Không biết ph thân đi nhân có mun biến thành như bn h hay không?”

 

Quý Đông Minh liếc nhìn sáu thi thể dưới mặt đất, sợ tới mức hồn phi phách tán, hai mắt trợn lên trực tiếp ngất đi.

 

Thấy hắn hôn mê, Quý Như Yên hừ lạnh một tiếng, “Vô dụng!”

 

May mà Quý Đông Minh đã ngất đi, nếu không hắn nghe được câu này của nàng, chắc chắn sẽ tức giận hộc máu chết tại chỗ.

 

Quý Như Yên đi lướt qua Quý Đông Minh đang nằm trên mặt đất. Nàng không muốn ở lại Đông Hoa viện này nữa, nàng và Quý phủ quả thật không hợp, vẫn nên đi lo liệu chuyện quan trọng trước rồi rời khỏi đây thôi.

 

***

 

Thiên Sương viện vẫn như cũ.

 

Trước khi rời đi, Quý Như Yên quyết định đến đây tra xét lại một lần, muốn nhìn xem có dấu tích gì hay không. Khi chuyển vào đây mẫu thân đã trúng độc Túy Diêm Vương nhưng nàng vẫn muốn từ đây lần ra chút manh mối.

 

Cảnh vật hoang phế bên trong Thiên Sương viện khiến nàng bất giác cảm thấy chua xót.

 

Quý Như Yên bước vào căn phòng mẫu thân ở trước kia, phát hiện đồ đạc trong phòng lộn xộn rối tung. Nàng cũng biết, ngày nàng và muội muội rời khỏi Quý phủ, với tính cách của Quách Ngọc Kỳ, thị nhất định sẽ đến Thiên Sương viện tìm kiếm khế đất, hòng chiếm đoạt của hồi môn của mẫu thân.

 

Lần này trở về Thịnh Kinh, nàng có vài chuyện phải làm. Một là lấy lại hồi môn của mẫu thân, hai là tra ra người đã hạ độc Túy Diêm Vương, ba là giải trừ hôn sự với Tam vương gia.

 

Còn đang suy nghĩ thì chợt nghe thấy tiếng động ở phía sau, nàng nhoẻn môi mỉm cười, “An Huyền, đến rồi?”

 

“T t, tỷ đến Thịnh Kinh sao không cho đệ biết?”

 

Đằng sau Quý Như Yên là một thiếu niên khí thế ngang nhiên, diện mạo hơi nữ tính. Tuổi chỉ khoảng mười ba nhưng ánh mắt lại hết sức ngoan độc và nghiêm túc.

 

Quý Đông Minh mà nghe thấy giọng nói này thì sẽ lập tức nhận ra người này chính là vị công công được Phù Ngạo Thiên sủng ái nhất — Tiểu An Tử. Cậu chính là người thường thay Thánh thượng xử lý rất nhiều việc trong bóng tối.

 

Nàng xoay người lại, thiếu niên cũng đang tươi cười, hết sức chân thành nhìn nàng.

 

“Đệ Thịnh Kinh có tt không?”

 

“T t yên tâm, hin gi đệ đã là Trường An Hầu, có khả năng bo vệ t tỷ.

 

“Ch cn đệ bình yên là ta an tâm ri. Sao đệ biết ta đến Thịnh Kinh?”

 

Chương 0065: Sát tinh đòi mạng (3)

 

An Huyền nhìn nàng, “Yến vương thế t Phù Nhc Thánh tiến cung gp Thánh thượng, một lúc sau Thánh thượng lin truyn Quý Đông Minh vào cung.”

 

Quý Như Yên thoáng giật mình, thảo nào Quý Đông Minh lại hỏi nàng chuyện ngọc ấn, ra là do tên Phù Nhạc Thánh kia lắm miệng.

 

Nàng khẽ nhíu mày, An Huyền nhìn dáng vẻ của nàng thì âm thầm tính toán trong bụng, “T t, có cần đệ gii quyết Yến vương thế t?”

 

Quý Như Yên đột nhiên phì cười, “Thằng nhóc này, sao cứ động chút lại muốn giết người hả? kinh thành hai năm nay mà vn không thay đi à?”

 

“Đệ ch có mt mình t t, ai dám khiến t không vui, đệ sẽ khiến hn sng không bng chết, sẽ lt da, lóc gân hắn!” Ngữ khí tràn ngập sát khí.

 

An Huyền chính là cậu bé Quý Như Yên đã tốt bụng cứu được từ một thôn trang nhỏ. Ngày đó cả người cậu đầy vết thương bẩn thỉu, nếu không phải thấy cậu vẫn còn một tia hy vọng sống sót thì nàng đã không ra tay cứu, nhưng nàng cũng chỉ có thể chữ lành ngoại thương trên người cậu chứ không cách nào giúp cậu phục hồi bộ phận đã bị người khác cắt đi.

 

Mấy năm sau, đại sư huynh Sở Lam Thiên thương hại bèn dạy cậu võ công phòng thân. Ai ngờ tiểu tử này lại là nhân tài học võ, tuổi còn nhỏ mà đã sớm đạt đến cảnh giới cao thủ. Tuy không đến mức như Quý Như Yên, nhưng nếu có ai chọc phải, hắn đích thực có thể giết chết người đó chỉ trong một nháy mắt. Mạng là do Quý Như Yên cứu, võ công cũng nhờ nàng mới có, cho nên An Huyền luôn rất sùng bái nàng, coi nàng như tỷ tỷ ruột thịt.

 

Hai năm trước, được Phượng Thiên Hữu hỗ trợ, cậu thuận lợi tiến cung làm công công, nhờ sự cố gắng của bản thân, rất nhanh liền được Phù Ngạo Thiên trọng dụng.

 

Người ngoài đều nói An Huyền chính là sủng nam của Thánh thượng. Nhờ leo lên giường của Thánh thượng, chiếm được sự tín nhiệm của thiên tử nên cậu mới được phong làm Trường An Hầu.

 

Cái tên Trường An Hầu rất nổi danh ở Thịnh Kinh. Đều bởi vì sự tàn độc quyết liệt khi hành sự của cậu, mỗi lần ra tay chỉnh đốn đại thần trong triều đều là gà chó không tha, cả phủ nhuộm máu, thi thể trải đầy. Thế nên chẳng một ai dám công khai nghị luận chuyện của Trường An Hầu, bị phát hiện sẽ chết không có chỗ chôn.

 

Trường An Hầu điên cuồng ngang ngược nhưng Thánh thượng vẫn không hề bận tâm, ngược lại càng trọng dụng cậu hơn. Cho nên cậu mới có thể nhân lúc Thánh thượng nghỉ ngơi chạy tới đây.

 

Chủ nhân của những thủ đoạn độc ác trong lời đồn bên ngoài lại là một đứa nhóc chỉ mới mười ba tuổi. Chuyện này nói ra chắc chắn có rất nhiều người không dám tin, chưa kể đứa nhóc này lại có diện mạo mi thanh mục tú, đường nét mềm mại nhưng vẫn hết sức tà mị.

 

Quý Như Yên đột nhiên chuyển đề tài, “An Huyn, giúp ta làm mt chuyn. Ba ngày sau phải khiến cho Tam vương gia chết bt đc kỳ tử.

 

“Được ạ!”

 

“Đợi đã, chuyn này đệ không cn nhúng tay để tránh cho người ngoài hoài nghi. Đệ ch cn sắp xếp cho Hng Y Vệ ca Phượng gia thuận lợ tiến vào phủ đệ của gã đó là được.”

 

An Huyền sửng sốt, miệng đáp ứng nhưng nhãn thần lại lóe lên. Sao cậu có thể không nhúng tay vào chứ? Muốn kết hôn với tỷ tỷ cũng phải nhìn xem tỷ tỷ cậu có đồng ý không đã. Nếu cóc ghẻ vẫn muốn ăn thịt thiên nga thì cậu cũng không ngại khiến tên đó sống không bằng chết.

 

“Đệ trong cung có tra ra được thêm tin tức gì của Túy Diêm Hoàng không?”

 

“Có vài tin nhưng không biết là thật hay gi, t t cho đệ thêm ít thi gian.”

 

“Được. Thi gian cũng không còn sm, đệ mau hi cung đi, có chuyn gì thì đến ngoi thành tìm ta, đệ đã biết chỗ rồi đấy.”

 

“Đệ biết rồi. T t, gã Quý Đông Minh kia, tỷ thật sự không cn đệ đng thủ sao?”

 

Quý Như Yên nhìn thấu oán khí trong lòng An Huyền thì đưa tay vỗ nhẹ vai cậu, thấp giọng an ủi: “Đệ yên tâm, t t không phi là hạng nhân t dễ dàng mm lòng vi kẻ khác. Đệ ch cn hoàn thành tt chuyn ta giao là được.”

 

Chương 0066: Tâm sinh kế ​

 

Hào Hoa viện.

 

Quách Ngọc Kỳ dẫn con gái và con trai vài phòng. Quý Diệc Mặc vẫn gào khóc không ngừng, mặt bị đánh sưng như đầu heo.

 

Quách Ngọc Kỳ cho người lấy thuốc mỡ đến, nước mắt rơi lã chã, “Ngươi giỏi lắm Quý Như Yên! Dám ra tay tàn độc với con ta như vậy, sau nay đừng trách ta không khách khí!” Dứt lời, trong mắt lại ánh lên vẻ ngoan độc.

 

Yến Tuyết đứng một bên hầu hạ, thấy khuôn mặt chủ tử vặn vẹo thì nhất thời cũng không biết có nên bưng trà tiến lên hay không. Bây giờ tâm tình của phu nhân không được tốt, tới gần nhất định sẽ bị phu nhân đánh chửi.

 

Yến Tuyết nghĩ đến mười năm qua, càng nghĩ càng thêm tức giận. Ả vì phu nhân bày ra rất nhiều mưu kế, cũng đã thay thị làm rất nhiều chuyện xấu, không ngờ thị lại gả ả cho tên chăn ngựa của lão gia.

 

Một gã sai vặt trông coi chuồng ngựa, ả sao có thể nhìn vào mắt? Nhưng chướng mắt thì có thể làm gì được?

 

Cha mẹ, huynh đệ và tỷ muội ả đều làm nô tài ở Quách gia, một khi ả nảy sinh dụng tâm khác thường, phu nhân chắc chắn sẽ không bỏ qua cho ả.

 

Nghĩ đến đây, Yến Tuyết đành cắn răng tự chịu hết mọi khổ sở.

 

Tệ nhất là mười năm nay ả liên tiếp sinh ra ba đứa con gái. Tên chăn ngựa bất mãn, hết dùng quyền rồi lại đá, mắng ả không biết sinh con trai.

 

“Trà đâu?!” Quách Ngọc Kỳ đột ngột lớn tiếng gọi khiến Yến Tuyết hoàn hồn trở lại.

 

Yến Tuyết vội chạy nhanh tới dâng chén trà còn nóng lên, nhỏ nhẹ nói: “Phu nhân, mời dùng trà!”

 

Quách Ngọc Kỳ tiếp nhận chén trà rồi lập tức đạp tới tấp vào người Yến Tuyết, miệng hét to: “Đu là ch ý ca tin nhân nhà ngươi, nếu năm đó ngươi không xúi ta tống xú nha đầu kia đến Phượng ph, làm nó chưa kịp dâng trà cho ta, bây giờ ta đã không bị gi ‘di nương’ hết tiếng này đến tiếng khác rồi!”

 

Một tràng mắt chửi thậm tệ không phân biệt trắng đen đổ ập xuống trên đầu, Yến Tuyết té va vào bình sứ. Bị thương không nhẹ, máu chảy đầy trên mặt đất nhưng ở trước mặt Quách Ngọc Kỳ, ả vẫn không có gan biểu lộ bất kỳ bất mãn nào.

 

Đối với ánh mắt phẫn nộ và không cam lòng của Quách Ngọc Kỳ, Yến Tuyết chợt nảy ra một ý, nhanh chóng quỳ xuống nói: “Phu nhân, xin bt gin! Nô tỳ có ý này.”

 

“Ý gì?” Quách Ngọc Kỳ liếc mắt nhìn Yến Tuyết. Nha đầu này luôn ở bên cạnh thị từ khi thị xuất giá đến giờ, thật ra ả cũng có nhiều chủ ý hữu dụng, nếu không thị đã không lưu lại ả lâu đến như vậy, còn gả ả cho người trong phủ để tiện lưu lại hầu hạ thị.

 

Yến Tuyết cúi đầu đáp: “Lúc trước phu nhân chỉ muốn đưa Đi tiu thư đến Phượng ph dưỡng thân mà thôi, bây giờ Đi tiu thư tr về lại bất mãn đi vi phu nhân như vậy. Nhưng phu quân đã quên trong phủ vẫn còn lão phu nhân à? Chưa kể lão phu nhân còn rất hài lòng với phu nhân nữa, nếu phu nhân có thể mời lão phu nhân trở về phủ, mượn tay lão phu nhân giáo huấn Đại tiểu thư thì có thể lấy lại mặt mũi rồi.”

 

“Lão phu nhân?”

 

Đúng vậy! Sao thị lại có thể quên mất lão phu nhân?

 

Quách Ngọc Kỳ cười lớn, ôm lấy con trai trấn an: “Mc Ca Nhi, đng khóc nữa, chúng ta mời tổ mẫu về giúp con trút giận.”

 

Quý Diệc Mặc sáng mắt lên, “Tổ mẫu sẽ dạy dỗ tiện nhân kia?”

 

“Tổ mẫu cưng con như vy, chc chn rồi!”

 

Quý Diệc Mặc lau nước mắt, dữ tợn hét to: “Nhất định phi cho ả sng không bng chết!”

 

“Được! Đều theo ý của bảo bối!”

 

Trong lúc Quách Ngọc Kỳ ôm ấp Quý Diệc Mặc vỗ về thì Quý Như Thi vẫn yên lặng ngồi một bên nhìn hai người, trong lòng vừa hâm mộ vừa đố kị.

 

Sao mẫu thân lại bất công như vậy?

 

Cùng là con thân sinh của mẫu thân cả, vì sao trong mắt mẫu thân chỉ có mỗi mình ca ca.

 

Quý Như Thi siết chặt nắm tay nho nhỏ, cúi đầu che giấu vẻ ngoan độc thoáng lóe lên trong mắt.

 

Yến Tuyết đứng một bên phát hiện sự bất mãn của Tứ tiểu thư đối với Quách Ngọc Kỳ thì cũng không định báo cho thị biết, chỉ hơi nhếch khóe môi, không rõ là cười cái gì.

Chương 0067: Khóc lóc kể lể

 

Hôm sau, sắc trời sáng trong.

 

Quách Ngọc Kỳ dặn dò quản gia bảo Triệu thúc đến đại viện của Quý gia mời lão phu nhân đến.

 

Quý Đông Minh là con trai thứ hai của lão phu nhân, lão phu nhân Trương thị hiện giờ đang ở tại nhà của con trai cả là Quý Đông Thiên. Quý Đông Thiên là một tên phá gia chi tử, hết ăn lại nằm, thích dạo chơi kỹ viện, ăn uống chơi gái đánh bạc đều có đủ. Nếu không có lão phu nhân quản thúc, e toàn bộ đại viện của Quý gia đã sớm bị Quý Đông Thiên phá hủy từ lâu.

 

Chi phí ăn ở của một nhà Quý Đông Thiên đều là do Quý Đông Minh tiếp tế, hai huynh đệ phân phủ nhưng vẫn không phân dòng.

 

Triệu thúc đến nơi, mới nói mấy câu đã khiến Trương thị ý thức được sự nghiêm trọng của vấn đề. Bà ta không nói hai lời liền dặn dò thê tử Mạc thị của Quý Đông Thiên coi sóc nhà cửa rồi đi theo Triệu thúc đến Quý phủ.

 

Lão phu nhân vừa tiến vào Quý phủ, Quách Ngọc Kỳ liền cung kính ra nghênh đón, khóc sướt mướt ngay ở trước mặt bà ta.

 

Quách Ngọc Kỳ khóc lóc kể lể, nói Quý Như Yên tùy tiện và vô lễ, lại than thở nói bản thân không có địa vị gì ở Quý phủ. Lão phu nhân Trương thị nghe vậy càng nhíu chặt mày hơn, không vui trong bụng.

 

Quách Ngọc Kỳ thấy lão phu nhân vẫn im lặng không nói thì sợ bà ta vẫn chưa cho rằng Quý Như Yên quá phận, liền nức nở nói: “Lão phu nhân cũng biết rồi đấy, lúc trước ngày thiếp thân được lão gia nâng lên thành kế tht cũng là va đúng lễ mừng Mc Ca Nhi mt trăm ngày. Lão gia chỉ muốn song h kỳ môn, không muốn có chút uế khí nào. T t qua đi, Yên Tỷ Nhi để tang, hỷ sự và tang s cùng lúc sẽ xung đột, nếu tin đ ca lão gia bị nh hưởng thì chúng ta đảm đương sao nổi? Vì thế thiếp thân mi quyết định thay lão gia, cho người h tng con bé đến thôn trang để tang gi hiếu ba năm. Nhưng Yên Tỷ Nhi không đến thôn trang mà li đến chỗ của cậu cả mình…”

 

“Cái gì? Có chuyn này sao?” Lão phu nhân Trương thị sửng sốt.

 

Ba ta luôn cho rằng Quý Như Yên vẫn còn đang ở thôn trang, không ngờ nàng lại đến Phượng Thiên phủ.

 

“Lão phu nhân, hin giờ Yên Tỷ Nhi rất bất mãn với thiếp thân, nàng cho rng thiếp thân mun đui nàng ra khi ph, mở miệng luôn gọi thiếp thân là di nương, không thèm để thể diện của lão gia vào mắt. Lão phu nhân, người nhìn xem…” Nói đến đây, trong đôi mắt tam giác của Quách Ngọc Kỳ nặn ra vài giọt nước mắt.

 

Chân mày lão phu nhân đã nhăn lại thành hình chữ ‘xuyên’ (川), “Ngọc Kỳ, ngươi khai chi tán diệp cho lão nhị, sinh được Mạc Ca Nhi thì chính là đại công thần của nhà lão nhị. Ngươi yên tâm, hôm nay ngươi là kế thất của lão nhị, lão thân nhất định bắt Yên Tỷ Nhi gọi ngươi một tiếng mẫu thân, gia có gia quy, không tới phiên nó làm càn…”

 

“Lão phu nhân…” Quách Ngọc Kỳ ngoài miệng nói uất ức luôn miệng nhưng đáy mắt đều là ý cười.

 

“Được ri, được ri, ngươi đng có khóc lóc nữa, du gì cũng là phu nhân quan t phm, sao lại có dáng vẻ như một thôn phụ thế này? Phái người gọi Yên Tỷ Nhi ti đây, lão thân muốn đích thân dy nàng quy c, bắt nàng đàng hoàng dâng trà kính ngươi.”

 

Quách Ngọc Kỳ cầm khăn tay lau mặt, “Con dâu đã biết. Yến Tuyết, ngươi còn ngây ngc đó làm gì, còn không mau đi mời Đi tiu thư đến đây?”

 

“Dạ, nô tỳ đi ngay.” Yến Tuyết vừa đáp lời vừa quay xoay người đi ra ngoài. Không ai thấy được nụ cười khinh thường bên khóe môi ả.

 

Mười năm ở trong Quý phủ, Yến Tuyết cũng coi như khôn ra không ít. Qua mấy bận đối đầu, ả đã biết Đại tiểu thư không phải là dạng dễ khuất phục. Phu nhân và lão phu nhân muốn chèn ép Đại tiểu thư? Ai áp đảo ai còn chưa biết đâu?

 

Ả cũng muốn xem phu nhân làm thế nào nuốt trôi cục tức này đây!

Chương 0068: Không có cửa

 

Yến Tuyết nhanh chóng đến Đông Hoa viện thông báo cho Quý Như Yên đi tới Hào Hoa viện. Trên đường, Quý Như Yên không nói lời nào, chỉ nhìn đông nhìn tây thưởng cảnh.

 

Nhìn dáng vẻ bình thản của nàng, trong đầu Yến Tuyết thoáng hiện lên một ý niệm, cố ý nhắc nhở: “Đi tiu thư, lão phu nhân đã ti.”

 

Quý Như Yên nhíu hàng mi cong vút, “Lão phu nhân?”

 

“Dạ.”

 

“Ti làm gì?”

 

“Nô tỳ không biết.”

 

Quý Như Yên cười lạnh, “Yến Tuyết, đng giả vờ trước mt ta. Tưởng ta không biết là ngươi và Kỳ di nương đang tính kế đối phó ta sao? Lão phu nhân vì sao li đến, vì sao vừa đến liền triu kiến ta, sao ngươi li không biết chứ?”

 

Nàng không quên ả Yến Tuyết này lợi hạ đến đâu. Quách Ngọc Kỳ trong mắt nàng chính là một kẻ vô dụng, muốn tài không tài, muốn mạo không mạo. Thị còn ngu xuẩn như heo, nếu không có Yến Tuyết hầu hạ ở bên cạnh, bằng vào bản lãnh của thị sao có thể sống yên ổn ở Quý phủ từng ấy năm?

 

Bởi vì Kiều di nương cũng không phải là dạng người dễ đối phó.

 

“Yên Tỷ Nhi!”

 

Xa xa có ai đó đang vội vàng đi về phía hai người, người mặc váy lụa đỏ tươi, eo thon như cành liễu, nhìn qua vô cùng xinh đẹp.

 

Địa vị của Kiều di nương ở Quý phủ cũng không phải là thấp, bởi vì Quý Đông Minh đã tự mình dùng vạn bạc trắng chuộc thị ra khỏi Tiên Nhân Phảng, thanh lâu nổi tiếng bậc nhất Thịnh Kinh.

 

Nếu không phải vì điều lệ ở đất nước này không cho phép cưới phụ nữ thanh lâu làm chính thất thì Quách Ngọc Kỳ kia làm gì có cơ hội lên làm kế thất, sớm đã bị Kiều di nương lật đổ rồi.

 

Kiều di nương vừa nhìn thấy Quý Như Yên thì lập tức cười hỏi: “Yên Tỷ Nhi hi phủ lúc nào, hay là đến ch ta ngồi chơi một lúc nhé?”

 

Nhìn ánh mắt của Kiều di nương, Quý Như Yên biết thị có chuyện muốn nói với mình, nên quay sang bảo Yến Tuyết: “Ngươi v Hào Hoa vin trước đi, ta đến ch Kiu di nương mt lát, thun tin nhìn xem Ngũ đ cùng Lc đ thế nào ri.”

 

Yến Tuyết giật thót, kinh ngạc nói: “Đi tiu thư, sao có thể như vậy? Lão phu nhân còn đang chờ…”

 

Quý Như Yên cười lạnh, “Ngươi tr v nói vi bà già kia, muốn ra vẻ thì đi ra vẻ ở trước mặt phụ thân ấy, còn mun trước mt ta làm trò thì đúng là nc cười, không có ca đâu!”

 

Lão phu nhân?

 

Hừ!

 

Nàng vẫn không quên, chỉ vì không thích mẫu thân nàng, bà ta đã an bài cho Quý Đông Minh gặp gỡ Quách Ngọc Kỳ. Không thì làm sao thị ta có thể thuận lợi vào phủ, cuối cùng còn khiến mẫu thân không muốn ra ngoài nữa, luôn ở lì trong Thiên Sương viện.

 

Quách Ngọc Kỳ và lão phu nhân Trương thị vốn có mối quan hệ họ hàng, nàng cũng từng nghe thấy Quách Ngọc Kỳ gọi lão phu nhân là ‘di lão’*.

*Di lão = chị em gái của bà ngoại

 

Liếc qua khuôn mặt trắng xanh của Yến Tuyết, Quý Như Yên gật đầu với Kiều di nương, “Kiu di nương, dn ta đến Thy Tiên các đi.”

 

“Đi tiu thư, mời!” Kiều di nương nở nụ cười đầy ẩn ý.

 

Yến Tuyết trơ mắt nhìn Quý Như Yên và Kiều phu nhân rời đi, lo lắng vì không thể hoàn thành nhiệm vụ chủ thân giao phó. Lẽ ra ả không nên nhắc đến lão phu nhân ở trước mặt đại tiểu thư. Quá cơ trí nên mới bị cơ trí hại rồi sao?

 

Nghĩ đến đây, Yến Tuyết không khỏi cắn môi, nhưng cuối cùng cũng đành phải trở về báo cáo. Sau khi trở lại Hào Hoa viện, Yến Tuyết không cần thêm mắm thêm muối, trực tiếp thuật lại nguyên văn câu kia của Quý Như Yên, khiến cho lão phu nhân Trương thị giận đến run rẩy cả người

 

Lão phu nhân vỗ mạnh xuống bàn, đứng phắt dậy, “Phn, phn ri! Dám có gan gọi lão thân là bà già? Nàng ta hc ở đâu ra thói tùy tiện đến như vậy hả, dựa vào ai mà nàng ta cung vng như vy? Ngươi, đi đến tin vin gọi lão gia ti đây! Ta mun hi lão nhị xem cái nhà này rt cuc còn gia pháp hay không vậy?”

 

Chương 0069: Bị dọa đến tiểu ra quần

 

Ở đầu này, lão phu nhân Trương thị mới vừa phát hỏa xong thì ở đầu kia, quản gia Triệu thúc vội vàng tiến vào, “Lão phu nhân, phu nhân, đêm qua lão gia trở về thì liên tục nôn mửa, hiện giờ vẫn chưa tỉnh, vẫn còn bị sốt cao.”

 

Nghe vậy, dưới chân lão phu nhân liền mềm nhũn, “Sức khỏe Nhị lang trước giờ luôn vẫn rất tốt, sao hôm nay lại bị bệnh?”

 

“Lão nô cũng không rõ.” Triệu thúc thật ra cũng hơi bất ngờ. Hôm qua không biết lão gia về tới thư phòng từ khi nào, chỉ biết là vừa tỉnh lại liền nôn sạch mọi thứ trong bụng, thì bắt đầu run rẩy cả người, mồ hôi toát ra như tắm, hiện tại còn sốt cao, liên tục mê sảng.

 

Lẩm bẩm cái gì ‘không muốn chết’…

 

Quách Ngọc Kỳ hỏi cái gì Triệu thúc cũng thưa không biết thì nhất thời nổi giận, “Ngươi còn đng ch này làm cái gì, không mau đến Lý ph mời Lý thái y đến chn bnh cho lão gia?”

 

“Dạ, dạ, lão nô đi ngay bây giờ!”

 

Sau khi Triệu thúc rời đi, lão phu nhân và Quách Ngọc Kỳ liền cuống cuồng chạy tới tiền viện chăm sóc Quý Đông Minh đã bị dọa đến vỡ mật.

 

Chính An Huyền vác Quý Đông Minh trở lại thư phòng chứ không phải là Quý Như Yên. Cậu còn mang sáu thi thể kia đến bãi tha ma cho chó ăn.

 

An Huyền nắm giữ thế lực của Huyền thị, trong tay có hơn năm mươi người. Năm mươi người nghe không nhiều, nhưng ai cũng là ác nhân giết chóc không chớp mắt. An Huyền phân phó một tiếng, Đông Hoa viện lập tức được dọn sạch sẽ, chỉ trong một khắc đồng hồ thì mặt đất liền như chưa từng hiện diện đống máu tươi kia.

 

An Huyền cũng không phải người tốt, sau khi vác Quý Đông Minh trở về thư phòng, cậu còn lợi dụng lúc ông ta hôn mê đánh ông ta thêm hai bạt tai. Nếu Quý Như Yên không ngăn cản thì chắc An Huyền đã giải quyết ông ta từ lâu rồi.

 

Vì vậy khi lão phu nhân và Quách Ngọc Kỳ đến tiền viện nhìn Quý Đông Minh, phát hiện mặt ông ta sưng tấy, dấu tay vô cùng rõ ràng thì đều sửng sốt.

 

Trong miệng Quý Đông Minh vẫn còn lẩm bẩm: “Đừng giết ta… đừng giết ta…”

 

Trong giọng nói mang theo sợ hãi, toàn thân run rẩy như đã gặp phải chuyện gì rất kinh hãi, ngay cả đại tiểu tiện cũng không khống chế được, trong phòng tràn ngập mùi hôi thối. Quách Ngọc Kỳ cau mày, vội vàng ra lệnh cho người đến hầu hạ Quý Đông Minh lau người.

 

Chuyện của Quý Như Yên đã bị gạt sang một bên, tâm trí của lão phu nhân và Quách Ngọc Kỳ bây giờ đều dồn vào Quý Đông Minh.

 

Nửa canh giờ sau, Triệu thúc rốt cuộc cũng mời được Lý thái y đến. Bản thân Quý Đông Minh chính là thái y nên trong phủ không nuôi đại phu. Quách Ngọc Kỳ lại không tin đại phu bên ngoài nên mới cho Triệu thúc đi mời Lý thái y đến.

 

Lý thái y bắt mạch cho Quý Đông Minh xong thì nhìn ông ta chằm chằm một lúc lâu, trên mặt lộ vẻ đăm chiêu.

 

“Lý thái y, lão gia nhà ta thế nào? Ti sao li trở nên như vy?”

 

Lý thái y thu tay về, lấy ngân châm từ trong hòm thuốc ra rồi nhàn nhạt nói: “Quý viện phán bị chn kinh quá đ mới phát sốt, ch cn tiêu trừ nhiệt đ trong cơ th, tĩnh dưỡng hai ba ngày là có th hi phc,”

 

“Vy ngươi còn đng đó làm cái gì, mau chữa trị cho lão gia nhà ta!” Quách Ngọc Kỳ không chút khách khí ra lệnh.

 

Lý thái y hơi híp mắt, tuy trong lòng có oán khí nhưng vẫn phải cứu người. Huống hồ hắn cũng không muốn đắc tội với Quý Đông Minh, không thì ngày sau sẽ không thể ngóc đầu nổi.

 

Nhưng dấu tay trên mặt Quý Đông Minh là do ai gây nên? Nhìn vết tích này, vài ngày sau chắc cũng chưa dịu bớt được.

 

Thắc mắc trong bụng nhưng ngoài miệng hắn vẫn nói: “Phu nhân yên tâm, ta châm cu cho Quý viện phán liền đây.”

 

Chương 0070: Thứ đệ ​song sinh

 

Quý Như Yên bước vào Thủy Tiên các. Nơi này được trang hoàng khá nên thơ, đồ vật bày biện không phải quá quý giá nhưng nhìn rất trang nhã.

 

Quý Như Yên mỉm cười, “Kiu di nương, nơi này ca ngươi vẫn không hề thay đổi.”

 

Kiều di nương cười yếu ớt, tự mình đi pha một bình trà lài, sau đó rót cho Quý Như Yên một chén, “Đều là nỗ lực của bản thân thôi, đã nhiu năm như vậy, Yên Tỷ Nhi còn không rõ sao?”

 

“Thật ra ta vẫn còn thiếu Kiu di nương mt tiếng ‘cảm ơn’. Nếu không nhờ có Kiu di nương h tr, hôm đó ta đã không thể mang canh gà về cho mu thân.”

 

Kiều di nương lộ vẻ mặt khổ sở, “Yên Tỷ Nhi, đng khách khí như vy, ta cũng ch là thun tay làm thôi. Nhiu năm nay ta vẫn khuyên  nhủ lão gia, mun lão gia phái người đi đón ngươi tr v, chẳng qua…”

 

Quý Đông Minh sẽ đón nàng trở về sao?

 

Phỏng chừng đến khi nàng chết, hóa thành tro ông ta không nhớ tới nàng. Nếu không vì hiện giờ nàng vẫn còn giá trị lợi dụng, Quách Ngọc Kỳ không muốn gả con gái thân sinh cho Tam vương gia nên mới đẩy nàng vào hố lửa kia.

 

Quý Như Yên bưng chén trà lên nhấp một ngụm, “Kiu di nương hôm nay tìm ta chuyn gì?”

 

Kiều di nương khó xử nhìn nàng, khẽ cắn môi dưới, không biết nên mở miệng thế nào cho phải.

 

Bên trong chợt truyền ra tiếng của hai bé trai, “Di nương! Di nương”

 

Ngay sau đó, ngoài cửa có hai bé trai giống hệt nhau tiến vào, diện mạo có tám phần tương tự Kiều di nương, đều rất khôi ngôi.

 

“Văn Ca Nhi, Vũ Ca Nhi?” Kiều di nương mừng rỡ, không để ý đến Quý Như Yên nữa, trực tiếp chạy tới ôm hai đứa bé kia lên, òa khóc.

 

Thị khổ cực sinh ra đôi song sinh Quý Diệc Văn cùng Quý Diệc Vũ này nhưng lại không thể tự mình nuôi dưỡng. Mỗi ngày hai đứa con chỉ có thể ở với thị hai canh giờ.

 

Quách Ngọc Kỳ hiện giờ chính là đương gia chủ mẫu, nên con của thê thiếp trong phủ đều phải gọi thị là mẫu thân. Nhưng trong mắt Quách Ngọc Kỳ chỉ có Quý Diệc Mặc, làm gì còn chỗ cho con cái của thê thiếp?

 

Tuy đối đãi với hai đứa con thiếp này cũng không quá đáng, nhưng của Quách Ngọc Kỳ luôn tìm cách không cho Kiều di nương gặp hai đứa con. Hai đứa trẻ còn chưa đủ sáu tuổi mà thị đã thỉnh Lý phu tử đến nhà dạy dỗ. Cứ như vậy, thời gian Kiều di nương được gặp hai người con càng lúc càng ít, bây giờ đã biến thành bảy ngày mới có thể gặp một lần.

 

Quý Diệc Văn và Quý Diệc Vũ vừa nhìn thấy Kiều di nương thì cùng lúc khóc lóc vang dội.

 

Quý Như Yên nhíu mày, đặt chén trà trong tay xuống mặt bàn. Đợi một khắc đồng hồ, mẫu tử ba người họ vẫn khóc lóc thê lương, khiến Quý Như Yên chỉ biết im lặng nhìn trời.

 

Nàng chưa bao giờ cho rằng khóc lóc có thể giải quyết được vấn đề, chỉ là năm đó Kiều di nương từng tương trợ nàng, nàng thiếu thị một ân tình, chung quy vẫn phải hoàn trả.

 

Vì thế, nàng nhẹ nhàng nhịp ngón tay lên mặt bàn, ý vị hỏi: “Kiu di nương, ngươi và bọn đ đ còn định khóc bao lâu nữa?”

 

Nàng vừa mở miệng, Quý Diệc Văn và Quý Diệc Vũ nhất loạt quay lại nhìn nàng, hai đôi mắt đen ngây thơ mở to nhìn nàng, trên khuôn mặt nhỏ có chút hoảng hốt.

 

Kiều di nương lúc này mới thu hồi tâm tình, khống chế lại cảm xúc, kéo hai đứa bé đến quỳ xuống trước mặt Quý Như Yên, nghẹn ngào, “Yên Tỷ Nhi, mng này ca ta không đáng giá, ch cu xin ngươi giúp hai đứa con của ta, đng đ chúng b người Đông viện hãm hi! Sau khi sinh ra hai nó, thân thể ta đã b tn thương, sẽ không có kh năng sinh na…”

 

[Click để đọc chương kế]

Thần y quý nữ – Chương 51-60
Thần y quý nữ – Chương 71-80
Advertisements

Comments

comments

3 thoughts on “Thần y quý nữ – Chương 61-70

  • 08/02/2016 at 8:52 pm
    Permalink

    cam on em rat nhieu .. Truyen nay chi tung doc nhung edit khong tuyet bằng em .

    Reply
  • 30/05/2016 at 7:25 am
    Permalink

    chương 67:
    Lão phu nhân nghe vậy, chân mày đã nhăn lại thành hình chữ ‘xuyên’ (川), “Ngọc kỳ, ngươi khai sinh tán diệp cho lão nhị, sinh ra Mạc Ca Nhi, chính lại đại công thần của nhà lão nhị. Ngươi yên tâm, hôm nay ngươi là kế thất của lão nhi, lão nhân ta nhất định làm cho Yên Tỷ Nhi gọi ngươi một tiếng mẫu thân, gia có gia quy, không tới phiên nó làm càng…” => Ngọc Kỳ, chính lại -> chính là, lão nhị, làm càng -> làm càn

    Kiều di nương cũng đáng thương.(

    Reply

Leave a Reply