Advertisements

Thần y quý nữ – Chương 91-100

Chương 0091: Họ Bùi, hoàng thất?

 

Quý Như Yên nhanh chóng tiến đến đỡ Yến vương nằm xuống trên giường, bắt mạch thì phát hiện ông bị lửa giận công tâm nên mới dẫn đến thổ huyết. Nàng rót một chén nước giúp Yến vương uống, sau đó ông mới chậm rãi tỉnh lại.

 

Yến vương vừa tỉnh lại liền nắm lấy tay nàng, “Yên Nhi! Dn ta đi tìm ph thân con, ta muốn hi hn đã bảo vệ Tuyết Sương thế nào vậy? Lúc trước nếu không phi hn luôn ming nói s bo h nàng, không đ cho nàng chu bất kỳ tổn thương nào, Tuyết Sương khuynh tâm vì hn, còn đang hoài thai con, bằng không sao bn vương cam nguyn buông tay?”

 

Quý Như Yên nheo mắt, quả nhiên Quách Tử Đệ nói không sai, nàng đích thực không phải cốt nhục của Quý Đông Minh.

 

Chỉ là bây giờ không phải là lúc nói ra sự thật. Nàng còn phải báo thù, Quý Đông Minh thiếu mẫu thân rất nhiều… cho dù nàng không phải con của Quý Đông Minh nhưng Tuyết Nhi nhất định là cốt nhục của ông ta.

 

Sóng mắt lưu chuyển, nàng đều giọng nói: “Vương gia, khuê danh của mu thân là Phượng Thiên Sương, không phi là Tuyết Sương trong lời ca ngài.”

 

“Phượng Thiên Sương?”

 

“Đúng vy.”

 

“Nhưng con va mi nói…”

 

Biết nghi ngờ của ông, Quý Như Yên mỉm cười, bình tĩnh đáp: “Va rồi Yên Nhi hoa mt, nhìn thấy nét chữ Khải mảnh như liễu cho nên mi nhầm, vì mẫu thân cũng thích vẽ tranh chữ bằng nét chữ Khải. Yên Nhi sơ suất khiến vương gia hiu lm, mong vương gia th ti.” Vừa nói, nàng vừa khom người tạ tội.

 

Ánh mắt Yến vương trở nên ảm đạm, khoát tay với nàng, “Không liên quan đến con, là do ta đã kích đng.”

 

“Thân th vương gia không tt, vn nên ngh ngơi thật tốt. Yên Nhi còn có vic phi đi trước, sẽ không quy ry vương gia ngh ngơi.”

 

“Chờ đã!”

 

“Vương gia còn có gì căn dặn!”

 

Yến vương nhìn nàng chăm chú, “Con không thể mãi gọi ta ‘vương gia’ mãi như thế, phải bắt đầu gọi ‘nghĩa phụ’ đi, người ngoài nghe được s gây bt li cho con.”

 

“T ơn nghĩa ph nhc nh, Yên Nhi sẽ nh kỹ.

 

***

 

Bái biệt Yến vương, Quý Như Yên đi đến một biệt viện nhỏ ở phía nam Thịnh Kinh.

 

Bên trong biệt viện, Mị Tinh nhìn thấy nàng thì lập tức tiến lên hành lễ: “M Tinh tham kiến Đi tiu thư!”

 

“Lp tc truyn tin bảo Dao Quang và Linh Tinh ly tc đ nhanh nht đến Thịnh Kinh! Ta sẽ Quý ph ch hai người họ.”

 

“Rõ, thuộc hạ đi liền.”

 

Chờ Mị Tinh viết xong văn thư rồi dùng bồ câu gửi đi, Quý Như Yên mới quyết định bắt tay vào điều tra sự việc năm đó. Nguyên nhân mẫu thân trúng Túy Diêm Hoàng đến nay vẫn chưa rõ, có lẽ nên bắt đầu điều tra từ những người mẫu thân quen biết.

 

“M Tinh, đi điu tra hai người, là Yến vương và Bùi Khê. Nh k, phải bí mt điu tra, có tin tc gì lp tc về báo cho ta biết!”

 

“Họ Bùi?” Mị Tinh thoáng ngẩn người, sau đó liền nói: “Đi tiu thư, h Bùi không phi là h Ti U quc, đây chính là h của hoàng tht Di quc.”

 

“Ta biết, cho nên ta mun ngươi đến Di quc mt chuyến, tra xét xem Yến vương và Bùi Khê có quan h như thế nào.”

 

“Thuc h đã rõ, thuc h sẽ xut phát ngay bây giờ.”

 

Quý Như Yên gật đầu, nàng nhất định phải điều tra chuyện năm đó rõ ràng, mẫu thân làm thế nào quen biết Yến vương, tại sao lại không dùng tên thật mà lại dùng cái tên Tuyết Sương này?

 

Người tên Bùi Khê là phụ thân của nàng sao?

 

Hừ! Nếu như thật sự là phụ thân của nàng, nàng cũng muốn hỏi ông ta vì sao lại vứt bỏ mẫu thân. Mẫu thân mất đã nhiều năm, ông ta cũng không có chút động tĩnh gì.

 

Chỉ dựa vào điểm này, nàng tuyệt đối sẽ không nhận người cha này!

 

Chương 0092: Bách Bảo Trai

 

Phân phó xong mọi chuyện, Quý Như Yên liền xoay người đi đến Náo Nhai.

 

Hiệu thuốc bị Quách Ngọc Kỳ biến thành cửa hàng may mặc tuy kiếm được không ít nhưng nàng vẫn muốn mở rộng việc kinh doanh. Lý Mặc đã tiếp nhận công việc được vài ngày, nàng cũng nên đến để xem qua một chút.

 

Quý Như Yên bước vào tiệm, nhìn thấy trong tiệm đang thanh lý rất nhiều loại vải cùng xiêm y may sẵn, người ra vào đông vui nhộn nhịp, tiêu thụ rất tốt.

 

Lý Mặc vừa nhìn thấy nàng liền cung kính tiến lên, “Đi tiu thư, lão nô đã làm theo lời dặn ca người, đu thanh lý toàn bộ.

 

“Tt lm, đem hai gian hàng này hp làm mt, c theo kế hoch mà tiến hành. Sau khi Bách Bo Trai khai trương, tất cả s do Lý thúc ph trách.”

 

“Lão nô nht đnh không ph lòng trông đợi ca Đi tiu thư, sẽ qun lý tt Bách Bo Trai.”

 

“Ừ, mang s sách đến cho ta xem.”

 

“Dạ.

 

Phía sau cửa hàng còn có một tiểu viện nhỏ, chỉ có ba gian phòng. Trong đó một gian làm phòng chứa sổ sách, một gian là phòng bếp, gian cuối cùng chính là nơi Lý Mặc ở.

 

Phòng sổ sách được thu dọn vô cùng sạch sẽ, Quý Như Yên không hề lãng phí thời gian, lấy tốc độ nhanh nhất kiểm tra sổ sách, phát hiện vài chỗ không ổn thì thương lượng với Lý Mặc xem nên sửa đổi thế nào, thuận tiện bàn luôn việc xây sửa lại tiểu viện này. Lý Mặc ở một bên nhất nhất gật đầu vì ý kiến của Quý Như Yên cũng không khác mấy so với suy nghĩ của ông.

 

Cuối cùng Quý Như Yên lên tiếng: “Lý thúc, sau khi sửa sang xong tiểu vin, thúc hãy đón tu t đến đây. V chng hai người chia lìa thì không hay, về sau tiểu vin này s là chỗ cho hai người dưỡng già.”

 

Lý Mặc kích động cực độ, nước mắt chảy đầy mặt, giọng run rẩy: “Đi tiu thư nói tht sao?”

 

Quý Như Yên mỉm cười, “Lý thúc, ta có bao giờ nói không gi li sao?”

 

Lý Mặc lập tức quỳ xuống trên mặt đất, nhanh chóng dập đầu ba cái, “Đi tiu thư, đời này lão nô là người của tiểu thư. Sau này nguyện làm trâu làm nga báo đáp ân tình của tiểu thư!”

 

“Lý thúc, mau đng dy! Những gì thúc làm cho ta, ta đu nh rõ. Tiểu vin này chính là tâm ý ca ta, lúc trước nếu không nhờ có Lý đại phu đ ngh, mui mui của ta đã không thể sống đến giờ. Lý thúc là con thứ của Lý đại phu, đi thúc Lý Hưởng bây giờ là tâm phúc ca cậu cả, thúc vốn có th lại trn Mân Thanh hưởng thụ cuộc sống an nhàn, nếu không vì ta thì sao thúc phi cùng ta đến đây chu khổ chứ.

 

Lý Mặc lắc đầu: “Đi tiu thư có điu không biết, tuy là huynh đ song sinh nhưng đại ca Lý Hưởng luôn không va ý lão nô, nhất là khi lão nô được lão gia trọng dụng nhờ khả năng tính toán sổ sách tốt. Đi ca thủ đoạn độc ác, đã tng nhiu ln mun mng ca lão nô, ri khỏi trấn Mân Thanh chính là ý nguyn ca lão nô chứ không phi do Phượng lão gia an bài.”

 

Quý Như Yên hiểu được khúc mắc trong chuyện này thì cũng không nhiều lời nữa. Thật ra thì so với Lý Hưởng, nàng muốn dùng Lý Mặc hơn. Lý Mặc tính cách trầm ổn, một khi đã nhận định ai là chủ thì sẽ trung thành tuyệt đối với người đó. Còn Lý Hưởng là người ham mê quyền lợi, luôn thích biểu hiện bản thân ở trước mặt cậu nàng, hạng người như thế khi nổi dị tâm thì sẽ vô cùng đáng sợ.

 

Vì vậy, nàng đến Thịnh Kinh nhưng vẫn sắp xếp người ở lại trấn Mân Thanh bảo hộ Phượng phủ. Tuế Tinh và Trấn Tinh nhất định sẽ bảo vệ một nhà của cậu cả và Tuyết Nhi. Về phần những người khác, nàng cũng buồn không quan tâm.

 

Nàng đứng lên đỡ Lý Mặc dậy, hỏi: “Lý thúc, ba mươi vn ngân phiếu kia đã ti tay rồi?”

 

Nghe nhắc tới chuyện này, Lý Mặc cười đáp: “Đi tiu thư yên tâm, ngân phiếu đã được chuyn đến. Chẳng qua ln này Quách T Đ đi Xuyên Đô còn có qun gia Triu Thúc ca Quý ph đi theo. Cho nên lão nô đã lén làm ch, trc tiếp đánh ngất người kia, sau đó nhét hắn vào trong rương, bảo Quách T Đ mang đến đa phương không người ri ném đi.”

 

Chương 0093: Tuồng kịch vui

 

Nghe Lý Mặc nói thế, Quý Như Yên cười như có như không nhìn ông, “Lý thúc cuối cùng cũng hc được chút th đon đấy.”

 

“Ch cn Đi tiu thư không trách lão nô tự ý quyết định là được.”

 

“Lý thúc cứ yên tâm, gặp rắc rối gì thì chỉ cần nói cho ta biết, ta sẽ giải quyết cho thúc.” Quý Như Yên nở nụ cười, đứng lên nhìn ra cửa sổ.

 

Bên ngoài mặt trời đã ngả về phía tây, không trung bị nhuộm bởi một tầng đỏ cam.

 

“Đi tiu thư, người cũng nên hi ph rồi.”

 

“Ừ, có chuyn gì sai người đến ph tìm ta.”

 

“Lão nô đã biết.”

 

Xếp đặt xong xuôi, Quý Như Yên lúc này mới yên tâm rời khỏi cửa hàng, không lâu sau nơi này sẽ biến thành Bách Bảo Trai. Lúc trước Quý Đông Minh cùng Quách Ngọc Kỳ thiếu nàng những gì, hôm nay nàng sẽ đòi về bằng hết.

 

Lúc trở lại Quý phủ, nàng phát hiện ở cửa lớn có một gã sai vặt đang lôi kéo một người đàn bà. Người đàn bà đang bị đánh kia chính là người hầu thân cận của Quách Ngọc Kỳ – Yến Tuyết.

 

Yến Tuyết nằm trên mặt đất, gã sai vặt không ngừng đạp vào bụng ả, oán hận quát lớn: “Thứ hàng nát không biết đẻ, ông đây đi tìm vui thì sao, ngươi không biết điu còn đến chc gin ta? Hừ! Có bn lĩnh thì sinh cho ta mt đa con trai đi! Ngươi tt nht nên an phn mt chút, không thì đng trách ta bỏ ngươi!”

 

Quý Như Yên liếc nhìn gã sai vặt kia, nhận ra hắn chính là kẻ mồm miệng không sạch sẽ lúc nàng vừa mới trở về Quý phủ.

 

Hình như tên là Vương gì đó?

 

Trong thời gian ngắn, nàng không thể nhớ ra.

 

Yến Tuyết lăn lộn mặt đất, bị đánh đến nỗi khóe miệng đầy máu, nhìn vô cùng thê thảm nhưng ả vẫn lớn tiếng quát lại: “Vương Tiu Lc! Ngươi mun bỏ ta? Ta sẽ chng mt lên xem ngươi làm thế nào bỏ ta. Ta sống không tt thì ngươi cũng đng mong sng khỏe! Mi tháng ngươi cm bc đến ch ả h ly tinh kia, ta đây còn có thể nhn, nhưng hôm nay ngươi li mun đón ả tr v, ta chết cũng không đng ý!”

 

Vương Tiểu Lực phi một tiếng, phun nước bọt lên mặt Yến Tuyết rồi cười nhạt: “Không đng ý? Ngươi có tư cách không đng ý à? Mai Nhi bây giờ đang mang thai con trai của Vương Tiểu Lực ta đấy có biết chưa? Ngươi thc thi lin xéo đi cho ta!”

 

“Ngươi chết cũng không hết ti! Vương Tiu Lc, ngươi không phi là người!”

 

“Nc cười, ta không phi người? Nhà này là ta làm ch, nam nhân ba v bn nàng hu là chuyn bình thường. Ta ch nâng nàng làm thiếp mà ngươi đã đòi sống đòi chết như vy, nếu như ngươi thc s không mun sng nữa thì ta s chun b cho ngươi mt c quan tài tốt!”

 

Vừa dứt lời, Vương Tiểu Lực lại tiếp tục đạp một cước vào người Yến Tuyết, “Ta cnh cáo ngươi, còn lm li na thì hôm nay ngủ ngoài đường đi! Đng tưởng rng ông đây nói đùa, ông đây hôm nay nói được thì s làm được!”

 

“Ôi…” Yến Tuyết cảm thấy bụng dưới truyền đến cảm giác đau đớn càng lúc càng rõ rệt.

 

Mấy năm nay, cuộc sống gia đình ả không mấy tốt đẹp, sau khi sinh con rồi bị tổn thương, ả vốn tưởng rằng chỉ cần nhẫn nhịn điều dưỡng thân thể tốt hơn thì mọi chuyện sẽ qua đi. Không ngờ hôm nay chuyện sẽ lại trở nên như vậy, toàn bộ đều tại con hồ ly tinh kia. Ả cũng biết con đàn bà kia mang thai, nhưng Vương Tiểu Lực chưa bao giờ đề cập đến chuyện đón hồ ly tinh kia trở về.

 

Lần này hắn đối đãi với ả như vậy, đơn giản là bởi vì dung mạo ả đã bị hủy. Nguyên nhân cũng chính là mấy hôm trước phu nhân phát giận, đã tạt trà nóng lên mặt ả, khiến ả bị Vương Tiểu Lực ghét bỏ.

 

Yến Tuyết không cam lòng, tại sao ả lại bị gả cho một tên chăn ngựa, còn phải chấp nhận hắn có thê thiếp bên ngoài.

 

Toàn bộ căm hận của Yến Tuyết đều trút lên người Quách Ngọc Kỳ.

 

Chương 0094: Không thể lại có con

 

Nếu không phải Quách Ngọc Kỳ hủy đi dung mạo của ả, ả cũng sẽ không bị Vương Tiểu Lực ghét bỏ. Co người trên mặt đất, Yến Tuyết đưa ánh mắt sắc bén như lưỡi đao nhìn chằm chằm bóng dáng Vương Tiểu Lực ngày càng xa.

 

Quý Như Yên vốn không muốn xem vào chuyện của người khác, nhưng nhìn thấy hạ thân Yến Tuyết đột nhiên chảy ra máu tươi thì trong mắt thoáng tối đi, cuối cùng vẫn tiến đến chỗ ả nói: “Nếu ngươi không kp thi cm máu, nam nhân kia hôm nay thật sự sẽ phải chun b cho ngươi mt c quan tài.”

 

Yến Tuyết sững sờ nhìn nàng, cảm thấy vô cùng xấu hổ, thấp giọng lẩm bẩm: “Đi tiu thư, tại sao lại là ngươi?”

 

“Còn đng lên được không?”

 

Yến Tuyết cắn răng, cố gắng đứng dậy.

 

Quý Như Yên nhìn lướt qua ả, nha hoàn này quả nhiên không đơn giản, khả năng ẩn nhẫn mạnh mẽ thật, thảo nào có thể trở thành quân sư của Quách Ngọc Kỳ ngu xuẩn kia. Nàng hiện tại cần một quân cờ, để Yến Tuyết này tự tay giải quyết chủ tử ngày xưa đi vậy.

 

Yến Tuyết vừa đứng lên, cảm giác hạ thân như bị dao cắt, sắc mặt liền trở nên trắng bệch.

 

“Nếu như có th bước đi thì đi theo ta.”

 

Nàng mang Yến Tuyết đi đến hiệu thuốc gần nhất, đại phu chẩn đoán cho Yến Tuyết xong, sắc mặt liền trở nên ngưng trọng, không biết có nên nói hay không.

 

Quý Như Yên cũng đã biết tình huống của Yến Tuyết, nhất định là giống như chuẩn đoán của nàng.

 

Yến Tuyết yếu ớt hỏi: “Đi phu, ta bị làm sao vy?”

 

“Phu nhân xin đng quá thương tâm. Phu nhân vừa sinh non, t cung li b va đập nghiêm trng, e rằng sau này sẽ không th có con nữa.”

 

“Cái gì?”

 

Lời nói của đại phu giống như một tiếng sấm giáng thẳng vào đầu Yến Tuyết. Ả đang mang thai? Đứa bé bị chính phụ thân không nhân tính của nó giết chết?

 

Yến Tuyết cảm thấy mấy chục năm uất ức nhẫn nhịn như cùng lúc bùng nổ vào lúc này.

 

Ả hối hận!

 

Năm đó vì sao ả lại muốn làm đại nha hoàn của phu nhân, còn bày mưu hiến kế cho thị, cuối cùng thị lại gả ả cho một tên chăn ngựa trong phủ.

 

Nói là coi trọng ả, nhưng thực ra là giày vò ả.

 

Quách Ngọc Kỳ ơi Quách Ngọc Kỳ, chính ngươi đã phá hủy đời ta!

 

Nghĩ đến đây Yến Tuyết cười phá lên, vẻ mặt điên cuồng, “Ha ha ha…”

 

Đại phu vội vàng khuyên nhủ: “Phu nhân không th quá thương tâm, thân th phu nhân vốn đã có bnh, nếu không điu dưỡng tử tế thì sau này sẽ để lại di chứng đấy!”

 

“Di chứng? Haha, thân thể này của ta đã hỏng rồi! Ta còn sợ cái gì nữa!” Yến Tuyết kêu to, nước mắt hối hận chảy xuống trên khuôn mặt tiều tụy đến tột cùng, bộ dạng bị đánh đến bầm dập càng làm cho người ta cảm thấy kinh người.

 

Đại phu thấy vẻ mặt ả có chút không đúng, không muốn vô cớ bị liên lụy thì mau chóng đứng dậy cáo từ, nhường không gian cho Yến Tuyết cùng Quý Như Yên.

 

Quý Như Yên vẫn ngồi yên nhìn lướt qua Yến Tuyết đang nằm trên giường, hờ hững bưng chén trà lên nhấp một ngụm. Không phải trà ngon gì, chỉ là trà xanh bình thường.

 

Một ngụm rồi lại một ngụm, nàng bình thản chờ đợi kết quả mình muốn.

 

Yến Tuyết liếc mắt nhìn thấy Quý Như Yên vẫn còn ở trong phòng, bất chấp đau đớn trên người, nhanh chóng lăn xuống giường bò tới trước mặt Quý Như Yên, lôi kéo vạt váy nàng, khóc lóc kể lể: “Đi tiu thư, cu xin người giúp nô tỳ! Nô tỳ nguyn làm trâu làm nga báo đáp!”

 

“Giúp ngươi? Mng ca ta còn khó bo toàn, làm gì có th giúp ngươi?” Quý Như Yên vẫn như trước bất vi sở động, thản nhiên trước cẩu khẩn của Yến Tuyết.

 

Yến Tuyết biết Quý Như Yên đang ép mình. Ả biết Đại tiểu thư muốn gì, chỉ là ả luôn luôn đề phòng, không ngờ Đại tiểu thư lại bắt ả phải chọn lựa ngay lúc này.

 

Nghĩ tới mười năm nay phải chịu đủ khuất nhục, ả không chút do dự nói với Quý Như Yên: “Ch cn Đi tiu thư bảo vệ nô tỳ, nô tỳ bo đm s giúp Đại tiểu thư được như ý nguyện!”

 

Chương 0095: Được như ý nguyện?

 

“Được như ý nguyện? Ngươi biết ý nguyn ca ta là gì sao?”

 

Yến Tuyết sửng sốt, hỏi ngược lại: “Đi tiu thư không phi mun mng ca đi phu nhân sao?”

 

Quý Như Yên lắc đầu, đem chén trà trong tay đưa tới trước mặt Yến Tuyết, nhìn thẳng vào mắt ả, ý vị nói: “Ngươi có biết không? Trà ngon phải uống từng ngụm mới thưởng thức hết vị tinh khiết và mùi thơm của trà. Giày vò mt người cũng phi làm tng chút mt mi có th khiến người đó oán hận ti cc đim. Giết mt người là vic vô cùng d dàng, nhưng phải làm thế nào để khiến mt người đang sng lại hn không th chết mi là vấn đề…”

 

Nàng nói đến đây thì ngừng lại, đứng lên đi vòng qua Yến Tuyết, đưa lưng về phía ả, tiếp lời: “Ngươi là người thông minh, hôm nay ta s giúp ngươi thanh toán tin chun bnh. Ngươi mun ta giúp thì chỉ cần làm theo li ta, sau khi chuyn thành công, ta s cho ngươi mt tiu vin yên tĩnh an hưởng tui già.”

 

Nói xong Quý Như Yên rời khỏi y quán trở về Quý phủ, để lại một mình Yến Tuyết.

 

Yến Tuyết cụp mắt, chậm rãi cân nhắc.

 

Những gì Đại tiểu thư vừa nói… ả đều hiểu. Song ả không ngờ Đại tiểu thư lại là người tàn nhẫn như vậy.

 

Mục đích của Đại tiểu thư chính là tra tấn Quách Ngọc Kỳ đến mức sống không bằng chết. Rất hợp với ý ả.

 

Mười năm nay Quách Ngọc Kỳ đã thiếu ả rất nhiều, nếu thị không tùy tiện gả ả cho người khác, ả đã không khổ sở như vậy, đã không bị đánh đến mức phải sinh non rồi mất luôn khả năng mang thai. Đời này của ả sẽ phải gánh cái danh hàng nát không thể đẻ.

 

Nghĩ đến đây, Yến Tuyết chỉ hận không thể uống máu của Quách Ngọc Kỳ.

 

Ả hầu hạ Quách Ngọc Kỳ từ lúc thị còn là khuê nữ, đến lúc làm di nương rồi lên làm phu nhân như bây giờ. Nếu không có ả ở bên cạnh mách nước thì thị làm gì có thể có cuộc sống tốt như vậy?

 

Quách Ngọc Kỳ đã bạc tình bạc nghĩa, vậy thì cũng đừng trách ả không nghĩ tình xưa!

 

“Quách Ngc Kỳ, ngươi ch đó cho ta. Sau khi ta khỏe lại, nhất định sẽ khiến ngươi cũng nếm trải những tháng ngày bị lão gia ghét bỏ đánh chửi!” Yến Tuyết siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt nhưng ả cũng không cảm thấy đau.

 

Thẩn thể đau, nhưng vết thương trong lòng còn đau hơn gấp bội.

 

Yến Tuyết biết, tối nay Vương Tiểu Lực sẽ đón con đàn bà kia vào nhà. Cả nhà của Vương Tiểu Lực đều ở trong Quý phủ, gã đương nhiên sẽ đón tiện nhân kia đến đó.

 

Vương Tiểu Lực là tên chăn ngựa của Quý Đông Minh, cũng khá được Quý Đông Minh tín nhiệm. Quý Đông Minh ban cho Vương Tiểu Lực một gian đất trống để xây một tiểu viện cho cả nhà hắn đến đó sống.

 

Cha của Vương Tiểu Lực đã mất, nhưng vẫn còn một mẹ già tên gọi Hồ thị. Hồ thị là điển hình của trọng nam khinh nữ, dung mạo của Yến Tuyết không tệ, nhưng mười năm nay ả vẫn chưa lưu lại cho nhà họ vương một đứa con trai nào nên Hồ thị dần dần từ yêu thích chuyển thành không vừa mắt ả, về sau đó còn đánh chửi thậm tệ.

 

Yến Tuyết lê thân thể đau nhức về tới tiểu viện, Hồ thị liền cầm chổi đánh xuống lưng ả: “Đ đê tin! Làm sao mun như vy mi v, còn không đi thi la nu cơm, ngươi mun con ta chết đói sao? Mai Nhi đã vào ca, ngươi phi hu h nàng ấy tht tt, ch làm kinh động đến cháu trai ca ta, nếu ngươi dám khiến Mai Nhi không hài lòng, lão nương sẽ đánh chết ngươi!”

 

Yến Tuyết oán hận trừng mắt nhìn Hồ thị, lớn tiếng quát lại: “Cháu trai cái gì? Đứa trẻ trong bụng ta cũng chính là cháu ca ngươi, nhưng lại b Vương Tiu Lc đá sảy rồi kìa!”

 

Hồ thị trợn tròn mắt, Yến Tuyết hiện giờ đã hai mươi tám tuổi mà còn có thể hoài thai?

 

Cháu nội lại bị con trai bà ta đá sảy?

 

Chương 0096: Hưu thư

 

Yến Tuyết không để ý đến vẻ mặt sửng sốt của Hồ thị đi vào nhà, vừa vào phòng liền thấy một nữ nhân đang nằm trên giường của mình.

 

Người đàn bà tên Mai Nhi kia có diện mạo vô cùng bình thường, thuộc loại nhét vào đám đông liền tìm không ra, nhưng bây giờ lại được Vương Tiểu Lực ở bên giường bưng thuốc hầu hạ rất ân cần.

 

Thấy Yến Tuyết đột nhiên xông vào, Mai Nhi thoáng kinh ngạc, sau đó liền đưa tay che miệng cười khẽ, “T t làm sao thế? Sao mt mũi lại bị sưng thành b dng kia, b ai đánh đp vậy?”

 

Vương Tiểu Lực liếc Yến Tuyết một cái, tức giận khiển trách: “Đã tr li thì mau đi nấu cơm, nhà h Vương không nuôi phế vt!”

 

Yến Tuyết cười lạnh, đôi cẩu nam nữ này tưởng ả dễ bị bắt nạt à?

 

“Ta tr v không phi để làm nô tỳ cho các ngươi. Vương Tiu Lc, ngươi hưu ta đi, ta đồng ý nhường v trí này li cho người khác, t nay v sau chúng ta đường ai ly đi!”

 

Vương Tiểu Lực vốn chỉ muốn hù dọa Yến Tuyết mà thôi, không ngờ ả lại có gan khiêu khích hắn.

 

Hắn tức giận muốn xông lên đánh Yến Tuyết, “Thứ đồ hàng nát, cho ông đây ông cũng không thèm!”

 

“Đưa hưu thư ra đây, ta sẽ lp tc đi ngay!” Yến Tuyết không đếm xỉa hắn lảm nhảm nữa, trực tiếp nói ra thứ mình muốn.

 

Vương Tiểu Lực cười khẩy, “Ngươi bảo ông đưa thì ông phải đưa à?”

 

Yến Tuyết thấy bộ dạng vô lại của hắn thì tức giận ném chổi ném vào người gã, sau đó chạy vào bếp cầm ra một con dao.

 

“Tỷ tỷ muốn làm gì vậy?”Mai Nhi hoảng hốt kêu lên.

 

Lưỡi dao sáng lóe khiến Vương Tiểu Lực lập tức sợ hãi chắn ở trước người Mai Nhi, “Ả điên này, còn không mau b dao xung! Mẹ, mẹ! Mẹ đâu rồi, mau đến đây, ả điên này mun chém ta!”

 

Hồ thị ở trong sân nghe tiếng con trai kêu to thì hồi thần, vừa hấp tấp chạy vào liền bị dọa đến nhũn chân, “Con dâu, mau bỏ dao xuống! Ai lại cầm dao chĩa về phía trượng phi mình như vậy.”

 

Yến Tuyết liếc Hồ thị một cái, “Mẹ! Hôm nay chính là lần cui cùng ta gi bà như vy, hn đã đón h ly tinh kia vào nhà thì ta đây cũng nên ri đi rồi! Ta ch cn hưu thư, t nay v sau ta và nhà h Vương các người không có bt c quan h nào nữa!”

 

Hồ thị nghe vậy, không giận cũng không vui, bà ta cũng hiểu vì sao Yến Tuyết lại tức giận như vậy. Vừa rồi ả mới nói mình có thai, nhưng đứa nhỏ trong bụng lại bị Vương Tiểu Lực đạp sảy, dĩ nhiên đang vô cùng oán hận con trai của bà ta. Nếu như bọn họ vẫn khăng khăng lưu Yến Tuyết lại trong nhà thì e sau này không thể sống yên ổn.

 

Nghĩ vậy, bà ta cũng biết nên làm thế nào.

 

Hồ thị nói với Yến Tuyết: “Được! Ngươi yên tâm, lão thân s cho ngươi mt tờ hưu thư, v sau ngươi và nhà h Vương không liên quan, nhưng ngươi nht đnh phi mang cả ba nha đầu kia đi! Không thì đng mơ tưởng có được hưu thư!”

 

Yến Tuyết nhìn Hồ thị, trong bụng hiểu được bà ta có ý gì.

 

Hồ thị muốn khiến ả biết khó mà lui. Đáng tiếc, Hồ thị tự cho mình đúng, nhưng ả từ trước đến giờ là người đã quyết định chuyện gì thì tuyệt sẽ không thay đổi.

 

Chính vì vậy ả liền không chút do dự gật đầu, “Được, Đi Nha, Nh Nha, Tam Nha ta đu mang đi! Trong hưu thư phải ghi rõ là ba nha đu này đu thuc v ta!”

 

Vương Tiểu Lực phản đối: “Mẹ, sao lại có thể để bn nha đu…”

 

“Câm ming! Ngươi biết cái gì!”

 

Hồ thị cắt đứt lời Vương Tiểu Lực, lấy giấy mực ra bảo Vương Tiểu Lực viết hưu thư: “Viết nhanh lên, sau đó đuổi bn mẹ con bọn chúng đi!”

 

Từ trước đến nay Vương Tiểu Lực đối với Hồ thị là nói gì nghe nấy, thấy Hồ thị đang vô cùng tức giận thì đành phải nhanh chóng viết hưu thư.

 

Chương 0097: Bốn mẹ con bị đuổi đi​

 

Yến Tuyết mang ba nha đầu, quần áo cũng không mang theo, lập tức sải bước rời khỏi nhà họ Vương.

 

Trong người Yến Tuyết còn giấu mười lượng bạc tiền riêng. Mười lượng bạc không tính là nhiều nhưng trong một tháng tới, mẹ con các nàng* cũng không phải lưu lạc thành ăn mày.

*Yến Tuyết chuyển phe nên xưng hô thay đổi nhé, không gọi ả nữa để nghe cho thân thiện hơn

 

Tìm một chỗ cách xa Quý phủ, Yến Tuyết thuê một tiểu viện, một tháng tốn năm lượng bạc. An bài chỗ ở cho các con xong, đưa cho Đại Nha năm lượng bạc còn lại, dặn dò con bé chăm sóc hai muội muội, Yến Tuyết mới quay trở về Quý phủ, thay y phục đi hầu hạ Quách Ngọc Kỳ.

 

Hào Hoa viện, Quách Ngọc Kỳ đang nằm trên nhuyễn tháp, miễn cưỡng hưởng thụ luồng gió mát từ nha hoàn bên người đang quạt.

 

Thời tiết tháng bảy, đêm xuống vẫn hết sức nóng nực.

 

“Nô tỳ thnh an Đi phu nhân.” Yến Tuyết chỉnh sửa quần áo, cúi người hành lễ với Quách Ngọc Kỳ.

 

Quách Ngọc Kỳ không mở mắt, chỉ lười biếng hỏi, “Chẳng phi ngươi xin nghỉ hôm nay sao? Sao lại quay về?”

 

“Nô tỳ đt nhiên nh ra mt chuyn quên bm báo vi Đi phu nhân.”

 

“Chuyn gì?”

 

“Lão phu nhân nói s li Quý ph vài ngày, lão gia đã an bài cho lão phu nhân Trản Cúc đường. Sáng sm ngày mai phu nhân nên dn chư v di nương đến thnh an lão phu nhân.”

 

Quách Ngọc Kỳ lúc này mới nhớ tới lão phu nhân Trương thị vẫn còn ở trong Quý phủ. Hôm nay thị phải cùng Quách Tử Đệ đi lấy ba mươi vạn lượng bạc kia, trong lòng vô cùng bất ổn nên mới không để ý đến việc này.

 

Thị mau chóng ngồi dậy, “Đi, cùng ta đến ch lão phu nhân, lão phu nhân đ ý nht là quy c, hôm nay ta không đi thăm hỏi, không chừng ngày mai s ln chuyn.”

 

Trong mắt Yến Tuyết chợt xẹt qua một tia sáng, “Đi phu nhân coi trng nô tỳ, nô tỳ dĩ nhiên phải cng hiến cho đi phu nhân, nhưng mặt nô tỳ hin đang b thương, không dám đến trước mt lão phu nhân.”

 

Quách Ngọc Kỳ nghe vậy, lúc này mới ngẩng đầu nhìn Yến Tuyết, thấy mặt nàng ta sưng húp, không nhìn ra mặt mũi, nếu không phải thân hình còn nguyên vẹn thì chắc Quách Ngọc Kỳ đã bị dọa đến phải hét lên.

 

“Là ai? Dám đánh ngươi thành cái dng này? Chng l không biết ngươi là người ca ta sao?”

 

“Là lỗi của nô tỳ không biết chừng mực.”

 

“Nói, ta sẽ làm chủ cho ngươi! Đúng là ăn mật chó rồi mà, ngay cả người của ta cũng dám đánh, nếu truyền ra ngoài thì ta còn mặt mũi nào nữa chứ!”

 

Yến Tuyết cười lạnh trong lòng, nếu thật sự quan tâm nàng thì năm đó đã không đối xử với nàng như vậy.

 

Nhưng ngoài mặt nàng vẫn hết sức uất ức kể lại chuyện ngày hôm nay, dĩ nhiên cũng thêm mắm thêm muối nói Vương Tiểu Lực thành không đáng một xu.

 

Quách Ngọc Kỳ có một điểm tốt chính là khi ở trước mặt người khác thị luôn bao che cho hạ nhân. Nhưng ở sau lưng người khác, thị sẽ không chút đau lòng khi đánh chết một nô tỳ.

 

Yến Tuyết nói xong, còn đưa hưu thư ra cho Quách Ngọc Kỳ xem, mặt thị liền biến sắc, so với đít nồi còn đen hơn.

 

“Vương Tiu Lc giỏi lắm! Ch là mt tên chăn nga quèn mà dám đánh người ca ta, còn khiến ngươi chịu uất ức như vy. Ngươi đã không ngại nguy hiểm mang thai cho hắn, hn li nhn tâm đánh ngươi phải sinh non, đúng là đồ vô pháp vô thiên! Ngươi yên tâm đi, ta nhất định sẽ trút giận cho ngươi.” Quách Ngọc Kỳ tức giận đập bàn đứng lên, hận không thể đem Vương Tiểu Lực kia kéo tới trước mặt, đánh ba mươi đại bản để hả giận.

 

Yến Tuyết cười lạnh, “Nô tỳ bc mnh, không đáng đ phu nhân ra mặt cho nô tỳ. Phu nhân vn nên đi ti Trản Cúc đường thnh an lão phu nhân trước đã.”

 

“Ngươi dưỡng thương tử tế trước đi, đi lão phu nhân ri khỏi Quý ph, ta sẽ tính đến vic này.”

 

“Dạ!

 

Chương 0098: Đánh chó

 

Hôm sau Quách Ngọc Kỳ dẫn đám di nương đi đến Trản Cúc đường thỉnh an Trương thị. Các di nương ra mắt lão phu nhân xong rồi đến lượt các thiếu gia và tiểu thư trong phủ.

 

Chỉ thiếu mỗi mình Quý Như Yên.

 

Lão phu nhân Trương thị hết sức không vui, hai ngày trước Quý Đông Minh không được khỏe, bà bận rộn chăm sóc con trai nên không có thời gian để ý đến Quý Như Yên.

 

Hôm nay tất cả thê thiếp, cháu trai và cháu gái ở hậu viện đều tới thỉnh an bà ta, nhưng Quý Như Yên lại không có mặt. Cháu gái lớn không coi mình vào đâu, lão phu nhân đương nhiên khó chịu.

 

“Yên Tỷ Nhi đâu?” Lão phu nhân Trương thị cau mày, bực bội hỏi.

 

Đám di nương thoáng sửng sốt, đều im lặng không nói gì. Đại tiểu thư đang ở đâu đối với bọn họ mà nói căn bản không liên quan, huống chi tự gây ra xung đột cũng không có lợi ích gì cho các nàng.

 

Thật ra người cảm thấy vui mừng nhất ở đây phải kể đến Quách Ngọc Kỳ, lão phu nhân cuối cùng cũng nhớ ra tiểu tiện nhân kia.

 

Quách Ngọc Kỳ kính cẩn nói: “Lão phu nhân, e Yên Tỷ Nhi vẫn còn chưa thc dy.”

 

“Đã là gi nào ri mà còn ng? Bích Lam, đi gi nó dy!”

 

“D, lão phu nhân!” Bích ma ma nhanh nhảu lên tiếng, bà ta vốn là nha hoàn cùng lớn lên với lão phu nhân Trương thị, hiện giờ chính là người được lão phu nhân vô cùng tín nhiệm, đến Quách Ngọc Kỳ cũng phải kiêng kỵ ba phần, không dám đắc tội.

 

Bích ma ma theo chỉ thị của lão phu nhân đi đến Thiên Sương viện.

 

Quý Như Yên vẫn còn đang ngủ, nhưng nàng từ trước đến nay ngủ không sâu, thời điểm ở bên ngoài có người tiến vào, nàng đương nhiên liền nhận ra.

 

Nàng hiểu rõ đạo lý ‘lai giả bất thiện, thiện giả bất lai*’ hơn bất kỳ ai khác.

* Lai giả bất thiện, thiện giả bất lai = người tới sẽ có ý không tốt, còn người tốt sẽ không tới.

 

Tuy nàng đã trở lại Quý phủ, nhưng người chân chính hoan nghênh nàng trở lại e chẳng có một ai. Biết rõ có người tiến vào nhưng nàng vẫn lười biếng nằm ở trên giường. Đến khi xác định người đó tiến về phía mình thì nàng mới lên tiếng: “Ai cho ngươi gan chó dám xông vào vin ca ta?”

 

Bích ma ma từ trước đến nay tình tính ương ngạnh, vốn định xách lỗ tai Đại tiểu thư đến trước mặt lão phu nhân, nhưng nghe người trên giường nói một câu như vậy thì bà ta thoáng hơi giật mình.

 

“Nếu Đi tiu thư đã thc dy thì nên mau đến Trản Cúc đường thnh an lão phu nhân đi!”

 

Quý Như Yên ngồi dậy, chiếu ánh mắt sắc bén như dao về phía Bích ma ma, “Đó là lão phu nhân của ngươi, liên can gì tới ta?”

 

Bích ma ma tức giận, chỉ thẳng vào mặt Quý Như Yên quát lớn: “Đi tiu thư ăn nói như vậy là đi nghch bt đo!”

 

Quý Như Yên cầm quạt nam trong tay, không chút lưu tình đột ngột tát thẳng vào mặt Bích ma ma, phá ta không khí yên tĩnh bên trong Thiên Sương viện.

 

Nàng đứng lên, từ trên cao nhìn xuống Bích ma ma, lạnh giọng nói: “Đi nghch bt đo? Ta cũng mun dạy cho ngươi biết như thế nào gi là đi nghch bt đo? Ngươi ch là mt nô tỳ mà dám ch vào mặt ch t lớn lối? Ai cho ngươi cái quyn này?”

 

“Ngươi dám đánh ta?” Bích ma ma sững sờ, không thể ngờ Đại tiểu thư lại dám động thủ đánh mình.

 

Bà ta đi theo lão phu nhân đã lâu, lão phu nhân từ trước đến nay đều xem bà như tỷ muội, chưa bao giờ đánh chửi một câu, vậy mà hôm nay Quý Như Yên lại dám tát bà ta.

 

Nghĩ đến đây, Bích ma ma giận đến run rẩy cả người.

 

Chương 0099: Loạn côn đánh chết

 

“Ngươi là nô tỳ mà dám xưng ‘ta’ vi ta? Tưởng Quý ph không có quy c à?” Quý Như Yên lại tiếp tục đánh, không hề thủ hạ lưu tình.

 

Trên mặt Bích ma ma liền lập tức in hàng loạt dấu tay.

 

Nàng đương nhiên biết lão bà tử này.

 

Lúc mẫu thân còn sống, lão bà tử này đã không ít lần nói xấu mẫu thân ở trước mặt lão phu nhân, thậm chí còn cùng tiện nhân Quách Ngọc Kỳ kia lấy lòng lão phu nhân, bày mưu hạ thấp danh tiếng của mẫu thân, khiến lão phu nhân không hề quan tâm đến mẫu thân.

 

Nàng bị Quách Ngọc Kỳ đuổi ra khỏi phủ, sao mấy chục năm nay lão phu nhân không nói quy củ, hiện giờ lại nhớ đến đứa cháu gái này?

 

Nực cười!

 

Quý Như Yên nàng từ trước đến nay là người có ân báo ân, có cừu tất báo. Nàng không đi tìm lão thái bà kia tính sổ đã là nể tình, bà ta còn không biết sống chết chạy đến đây. Nếu còn tiếp tục khách khí thì nàng không còn là Quý Như Yên nữa.

 

Quý Như Yên cầm áo ngoài lên chậm rãi mặc vào, nhìn Bích ma ma đã bị đánh đến nỗi mặt xanh mét, như cười như không nói: “Dn đường đi!”

 

Ở Trản Cúc đường, mọi người đều đang mong chờ xem chuyện vui. Khi Bích ma ma xuất hiện, tất cả đều kinh ngạc không thôi.

 

Một bên mặt của Bích ma ma sưng húp, bà ta vừa nhìn thấy lão phu nhân liền lập tức khóc rống, tố cáo: “Lão phu nhân, xin làm ch cho nô tỳ! Nô tỳ có lòng tốt đến Thiên Sương vin mời Đi tiu thư, nhưng li b Đi tiu thư đánh.”

 

“Cái gì?” Lão phu nhân Trương thị lập tức lửa giận ngút trời, “Đồ ng nghch, Bích ma ma là người ngươi có thể đánh à?”

 

Quý Như Yên lạnh lùng nhìn lão phu nhân Trương thị, cười nhạt, “Tại sao không th đánh? Bà ta ch là mt nô tỳ nhưng lại phm thượng, ta ch dy cho bà ta biết chút quy củ mà thôi, trước mặt ch t mà dám xưng ‘ta’, tại sao bn qun chúa không th giáo hun bà ta?”

 

Lão phu nhân lập tức á khẩu.

 

Phải rồi!

 

Yên Tỷ Nhi bây giờ là quận chúa, là nghĩa nữ của Yến vương do hoàng đế đích thân sắc phong. Ở trước mặt người ngoài, bọn họ còn phải hành lễ với Yên Tỷ Nhi.

 

Kiều di nương là người sáng suốt, dĩ nhiên cũng biết nên phải làm gì, “Kiều Hương thnh an qun chúa, qun chúa cát tường vạn an!”

 

“Kiu di nương min lễ!Quý Như Yên nhìn lướt qua thị mỉm cười, nàng cũng không ngại cho Kiều di nương một ít mặt mũi.

 

Có Kiều di nương đi đầu, đám di nương còn lại liền đồng loạt đứng dậy hành lễ với Quý Như Yên, “Thỉnh an Như Yên qun chúa, qun chúa cát tường!”

 

“Min l!”

 

Lúc đám người ngồi xuống, Quý Như Yên lại hất cằm về phía Bích ma ma, “Bích ma ma va thy lão phu nhân lin không coi bn qun chúa ra gì, cho rằng lão phu nhân sẽ phạt ta sao?”

 

“……” Bích ma ma rũ mi mắt, hận ý ngất trời, nhưng lại không thể không nhẫn nhịn, chỉ có thể quỳ ở đó mà không nói được lời nào.

 

Quý Như Yên hừ lạnh một tiếng, không nói lời nào thì nàng sẽ không có biện pháp à?

 

Nực cười!

 

“Bích ma ma, ngươi có biết ti của ngươi là gì không?”

 

“Ta vô ti!” Bích ma ma nhiều năm qua chưa từng bẽ mặt như hôm nay, bị mất mặt ở trước đông đảo nhiều người như vậy, chỉ hận không thể đánh chết Quý Như Yên để hả giận.

 

Hận ý của Bích ma ma Quý Như Yên đều thấy cả. Hôm nay nàng cũng không muốn tha cho mạng của bà ta.

 

Nàng thản nhiên nói ra từng chữ từng chữ một: “Chưa có lnh ca ch tử đã t ý xông vào phòng, đây là ti th nht. Ở trước mt ch t dám xưng ‘ta’, phm thượng là ti th hai. Đã phm sai lm còn không chu hi cãi chính là ti th ba. Nô tài xảo quyệt bậc này, nên lôi ra ngoài dùng lon côn đánh chết cũng không có gì quá đáng!”

 

Chương 0100: Nhìn ngươii không vừa mắt​

 

Loạn côn đánh chết?

 

Sắc mặt tất cả đều thay đổi, không ngờ Đại tiểu thư lại ra mức xử phạt như thế. Bọn họ lập tức nhìn về phía lão phu nhân, Bích ma ma chính là người của lão phu nhân, có muốn đánh chết cũng phải được sự đồng ý của lão phu nhân.

 

Lão phu nhân Trương thị sao có thể đồng ý, đập bàn nói: “Làm càn! Nhà nay khi nào đến phiên ngươi qun! Dám đây h ngôn lon ng!”

 

Quý Như Yên cười nhạt, “Qa tht nhà này không phi ta làm ch, nếu là ta thì trước hết s dy cho các nô tài biết ai là ch t, ai là nô tài! Tránh chuyện nô tài không biết thân biết phận, lão phu nhân nói có đúng không?”

 

Lời này của nàng ý nói lão phu nhân không biết dạy dỗ hạ nhân, lẫn lộn cấp bậc của nô tài và chủ nhân nên mới có thể dạy ra một Bích ma ma như vậy.

 

Lão phu nhân giận đến đỏ bừng mặt, giơ tay chỉ thẳng vào Quý Như Yên, lớn tiếng: “Giỏi! Miệng lưỡi giỏi lắm! Người đâu, đánh cho lão thân! Đứa kiêu ngo lớn lối kia sao có th là trưởng n ca Nh lang! Ngọc Kỳ, ngươi là mu thân, tại sao không biết dy d mà tùy ý đ nàng ta ln ti trên đu ngươi như thế?”

 

“Lão phu nhân, người không biết đấy thôi, Yên Tỷ Nhi bây giờ là Như Yên qun chúa do đích thân thánh thượng sắc phong, ta ch là phu nhân ca một thái y, sao dám động đến qun chúa hoàng gia?” Quách Ngọc Kỳ vui mừng trong bụng, chỉ cần lão phu nhân hạ quyết tâm giáo huấn Quý Như Yên, thị sẵn lòng hỗ trợ quạt thêm lửa.

 

Lão phu nhân Trương thị trợn trừng mắt, “Là quận chúa thì sao? Nó vn là người ca Quý gia, không coi trưởng bi ra gì, kiêu ngo lớn lối, thánh thượng có triu kiến, lão thân đây cũng có th gii thích n tha!”

 

Quý Như Yên không hề sợ hãi, nhẹ nhàng nở nụ cười, “Lão phu nhân gn đây không khe, phải ung thuc có đúng không?”

 

“Làm sao ngươi biết?”

 

Mấy ngày nay, lão phu nhân Trương thị đúng là không được khỏe, có bảo Bích ma ma đi mua thuốc cho mình, nhưng vẫn không thấy chuyển biến tốt.

 

Quý Như Yên lạnh lùng liếc nhìn bà ta, “Đó là bởi vì lão phu nhân già ri, lại luôn làm chuyện h đồ, ông trời nhìn bà không va mt thì dĩ nhiên muốn hành hạ bà.”

 

“Ngươi Lão phu nhân Trương thị tức giận hai mắt trừng lớn, toàn thân run rẩy, hô hấp khó khăn, trực tiếp ngất đi.

 

Quý Như Yên vẫn không buông tha, nói thêm: “Nếu Quý ph không chào đón ta, ta đành đi vậy! Sau này làm ơn đng tìm ta nữa! Bằng không thì đng trách ta không nói tình cm, đui cùng giết tn nhà h Quý các người!”

 

Nàng vừa dứt lời, tất cả đều kinh hoàng.

 

Quách Ngọc Kỳ ôm lão phu nhân đã bất tỉnh, há mồm kêu khóc: “Gia môn bt hnh! Sao lại nuôi ra một con sói mắt trắng* như thế này?!”

*Sói mắt trắng = chỉ kẻ vong ơn bội nghĩa

 

Quý Như Yên liếc nhìn Quách Ngọc Kỳ, “Quách Ngc Kỳ! Ngươi tt nht giữ miệng mồm sch s mt chút cho ta! Quý ph nuôi ta khi nào? Năm đó Quý Như Yên ngoài ca thành đã b giết chết t lâu ri!”

 

Quách Ngọc Kỳ giật mình, trong mắt lộ một tia hoảng loạn.

 

Không thể nào! Quý Như Yên làm sao có thể biết sát thủ chính là do thị phái đến?

 

Nhưng nhìn hơi thở lạnh lùng cùng ánh mắt như đao nhìn thị chằm chằm của Quý Như Yên, Quách Ngọc Kỳ không nói được câu nào.

 

Lúc Quý Như Yên rời đi có nhìn qua Yến Tuyết một cái, Yến Tuyết cũng khẽ gật đầu với nàng. Môi vẫn điểm nụ cười bí hiểm, nàng chậm rãi rời khỏi Trản Cúc đường.

 

Nàng vừa rời đi, toàn bộ Trản Cúc đường liền loạn hết cả lên. Một nhóm đi thỉnh đại phu, số khác hợp lực đưa lão phu nhân trở về phòng. Còn Quách Ngọc Kỳ vẫn ngồi dưới đất, rõ ràng thời tiết nóng nực nhưng thị lại có cảm giác rét lạnh.

 

Quý Như Yên trở về là vì muốn lấy mạng của thị sao?

 

[Click để đọc chương kế]

Thần y quý nữ – Chương 81-90
Thần y quý nữ – Chương 101-105
Advertisements

Comments

comments

3 thoughts on “Thần y quý nữ – Chương 91-100

  • 31/03/2016 at 7:56 pm
    Permalink

    Hấp dẫn quá .. cảm ơn nàng rất nhiều

    Reply
  • 01/04/2016 at 11:24 am
    Permalink

    Chị ơi hình như tập 98 chưa có trên wattpad thì phải

    Reply

Leave a Reply