Advertisements

Phượng hoàng tại thượng – Chương 009-011

Chương 009: Bộ cho thỏ ăn sao?

 

Phượng Chỉ ho một tiếng, giả vờ thuận tay đặt khay thức ăn lên bàn rồi đi tới bên cạnh Trầm Chu đang cố che giấu vẻ lúng túng, nghe thấy nàng vênh mặt hất hàm sai khiến: “Còn không đỡ ta dậy?”

 

Vừa mới quen biết nhưng nàng gọi tên hắn lại rất thuận miệng.

 

Phượng Chỉ ngoan ngoãn cúi người xuống, thiếu nữ lộ thần sắc không tự nhiên giơ tay về phía hắn.

 

Hắn ôm Trầm Chu lên thả xuống trên giường, vừa định rời đi thì chợt nghe thấy nàng hung dữ căn vặn: “Phượng Chỉ, ngươi có thấy kiếm của ta ở đâu không?”

 

Hắn suy nghĩ một chút rồi đưa tay sờ soạng dưới gối, vừa mò vừa nói: “Cô hôn mê nhưng trong tay vẫn còn cầm chặt thanh kiếm này. Ta thấy nó không có bao kiếm nên dùng vải bố bọc lại…”

 

Hắn còn chưa dứt lời thì thanh kiếm đã bị nàng đoạt lấy.

 

Trầm Chu nhận lấy Long Ngâm kiếm, âm thầm cảm thấy kinh ngạc. Đây quả thật là Long Ngâm kiếm, nhưng nàng không hề cảm nhận được bất kỳ thần uy đặc trưng của vũ khí thời thượng cổ nào. Không thể nào, sao lại có thể như vậy? Trừ phi…

 

Trầm Chu chuyển mắt sang nhìn thư sinh trước mặt, con ngươi đen như mực không hề lộ ra biến hóa gì, “Ngoại trừ ngươi, còn ai động vào thanh kiếm này nữa?”

 

Thư sinh hơi nghiêng đầu, mù mờ nhìn nàng, vẻ tuấn tú trên mặt càng được nâng cao thêm mấy phần.

 

Nàng nhìn hắn chằm chằm hồi lâu, cuối cũng vẫn bại trận dưới ánh mắt ngây thơ kia.

 

Một người phàm tay trói gà không chặt làm sao có khả năng phong ấn thần kiếm thượng cổ chứ?

 

Trầm Chu cúi xuống đánh giá thanh kiếm trong tay một lần nữa, lẩm bẩm: “Kỳ quái thật.” Trong khoảnh khắc đó, nàng đã bỏ lỡ ánh mắt hơi lóe lên của thư sinh.

 

Sau khi tỉ mỉ hỏi han một lượt, nàng mới từ miệng thư sinh nọ mà biết được mình trúng độc hóa xà, đã hôn mê hết bảy ngày. Trong bảy ngày này, dĩ nhiên đều do thư sinh này chăm sóc nàng.

 

Mỗi lần nghĩ đến bản thân lưu lạc tới mức phải nhờ người phàm chăm sóc, Trầm Chu bực bội mà không thể phát tác.

 

Vốn muốn cứu người nhưng lại bị người ta cứu lại, thể diện của người Không Động bị nàng bôi đất lên rồi.

 

Cũng may tên thư sinh này cũng không lắm mồm, chẳng những không hiếu kỳ vì sao vết thương trên ngực nàng lại hồi phục nhanh hơn người thường gấp mấy lần, mà cũng chẳng hỏi nửa lời về thân phận hay lai lịch của nàng. Trầm Chu vô cùng hài lòng với sự kiệm lời của hắn, nhủ thầm sau này khôi phục tu vi thì xóa trí nhớ của hắn cũng không muộn.

 

Chỉ mới mấy ngày mà vết thương ngoài da trên người nàng đều đã lành hẳn, chỉ có độc tố trong người là vẫn chưa thể tiêu trừ hết.

 

Trầm Chu từng thử vận động thần lực trong cơ thể, nhưng lúc đó di chứng từ lúc đánh nhau với dị thú ở Đông Hải mới lộ ra. Nàng u oán phát hiện ra thần lực trong người chẳng còn bao nhiêu, không chống đỡ được độc tố của hóa xà, chỉ có thể tạm thời ngăn cản không cho độc lan tràn mà thôi. Muốn đẩy hết độc ra ngoài thì phải đợi khôi phục tu vi mới có thể thử lại.

 

Trước khi tới trấn Hoang Hà, nàng từng nghe nói cư dân nơi này rất kỳ quái, không nhiều quy tắc và trật tự như ở Nhân giới hay Tiên giới, cũng không lấy người mạnh làm vua như ở Yêu giới, mà như được bao phủ bởi một trạng thái lững lờ từ thời cổ xưa, không vạch rõ giới hạn giữa người, tiên và yêu. Có điều chính vì vậy mà ở đây hiện diện một sự thăng bằng chủng tộc vô cùng vi diệu.

 

Thư sinh này hình như đã sống ở đây rất nhiều năm nên mới có thể hờ hững với mấy chuyện bất thường đến vậy. Chỉ lạ mỗi một điều, hắn là phàm nhân, một thân một mình sống trong cái viện tồi tàn như thế này, không có bản lĩnh bảo vệ bản thân, ngay cả kỹ năng kiếm sống cũng không có mà lại có thể suốt ngày bày ra bộ dạng nhàn nhã thoải mái đó, đúng là kỳ quái.

 

Mỗi ngày đến khi mặt trời lên cao người này mới rời giường, quá giữa trưa mới chậm chạp ra khỏi cửa, tối về đến nhà thì sẽ tiện tay xách theo ít củ cải hay rau cỏ gì đó.

 

Rõ ràng là có một bộ mặt đầy tiên khí không dính khói bụi trần gian mà sao lại mang dáng vẻ như một tên ăn không ngồi rồi, tùy tiện đến như vậy nhỉ?

 

Nhưng nói tới nói lui, thứ khiến Trầm Chu bất mãn nhất chính là thức ăn, quả thực là đã đạt đến cảnh giới mới của sự tùy ý. Nếu không phải thấy thư sinh này chỉ có mỗi bốn vách nhà tranh che thân, nàng còn tưởng là hắn cố tình. Liên tục mấy ngày không có đến một vụn mỡ vào bụng, Trầm Chu rốt cuộc cũng phát tác.

 

Vừa nhác thấy thư sinh bưng cơm vào, Trầm Chu liền quay mặt sang chỗ khác, “Bưng đi đi, bổn thần… ta không ăn.”

 

Nàng dù gì cũng là Long thần, vậy mà mỗi ngày chỉ cho nàng ăn mấy thứ rau củ này, bộ cho thỏ ăn sao?

 

Thư sinh nọ vẫn giữ vẻ mặt ôn hòa muôn thuở, ân cần hỏi: “Không ăn thì sao có sức dưỡng thương?”

 

Do bị thương không thể xuống giường, nên mấy ngày trước thư sinh còn đặc biệt làm cho Trầm Chu một cặp nạng để chống đi. Kết quả không cần nói cũng biết, cặp nạng ngay lập tức bị nàng ném bay.

 

Nàng đường đường là thượng thần của Không Động, chống nạng thì còn ra thể thống gì nữa?

 

Dĩ nhiên, tuy bụng nghĩ vậy nhưng lúc thư sinh không ở nhà, nàng cũng có dùng nạng xuống giường vận động vài vòng. Nàng chỉ tính sai ở chỗ, mỗi lần nghe thấy tiếng ngã *oạch* của nàng, vị thư sinh thanh tú đang nằm trong sân phơi nắng đều không khỏi cong môi phì cười.

 

Bây giờ thư sinh đang đứng trước giường nhìn nàng bằng ánh mắt trong trẻo, “Thật sự không ăn sao?”

 

So với lúc mới tỉnh lại, khí sắc Trầm Chu hiện đã khá hơn rất nhiều, nhưng vẫn còn hơi xanh xao, dung mạo tuy không thể nói là khó coi nhưng còn cách hai từ ‘xinh đẹp’ một khoảng khá xa. Nhớ đến dung mạo diễm lệ thoáng nhìn được hôm đó, khóe môi thư sinh lại bất giác cong lên.

 

Rõ ràng là một tiểu cô nương hết sức xinh đẹp mà lại biến bản thân thành như vậy.

 

Tiểu cô nương nhíu mày, nói: “Không ăn, mang đi đi.” Dứt lời lại không nhịn được, hỏi luôn: “Phượng Chỉ, ngày nào ngươi cũng ăn mấy thứ này?” Nàng nói xong liền thấy thư sinh chiếu mắt phượng về phía mình.

 

Hôm nay thư sinh mặc trường bào trắng toát như bạch ngọc, bên ngoài khoác một chiếc áo choàng màu xanh nhạt, khí tức của người đọc sách bao phủ toàn thân.

 

Thư sinh tiện tay đặt khay thức ăn xuống bàn, hỏi Trầm Chu: “Phải thì sao?”

 

Chương 010: Thư sinh nghèo, ta muốn ăn thịt!

 

Trầm Chu nghiêm túc nói: “Ngươi ăn mặc nhìn cũng không đến nỗi túng thiếu lắm, tại sao đồ ăn thức uống lại sơ sài như vậy?” Quan trọng nhất là ảnh hưởng luôn cả khách quý là nàng đây.

 

Thư sinh nghe hỏi thì liếc mắt nhìn nhìn mâm cơm trắng, canh củ cải và ít rau xào trên bàn, chắp tay ra sau lưng trầm ngâm, “Ừ, đúng là có hơi đơn giản một chút.”

 

Trầm Chu thầm nghĩ trong bụng: vậy mà chỉ ‘có hơi’ thôi hả?

 

Nàng còn tưởng đã đả thông cho thư sinh hiểu tầm quan trọng của việc cải thiện chế độ ăn thì lại nghe hắn nói: “Nhưng chỉ có cô mới ăn mấy thứ này.”

 

Đuôi mắt Trầm Chu lập tức giật giật, thư sinh tiếp tục nói: “Còn về phần ta thì cô không phải lo, ta có nửa con gà hôm qua mua ăn còn dư, vẫn chưa biết nên xử lý thế nào. Chắc lát nữa ra chợ mua thêm ít nấm rồi nấu thành cháo gà vậy.”

 

Rồi như chợt nhớ ra cái gì, hắn lại bổ sung thêm: “Hy vọng con cá mua hôm qua vẫn còn sống.” Vừa nói vừa đi ra ngoài, ca cẩm: “Canh cá bổ nhưng ăn hoài cũng ngán.”

 

Phía sau truyền đến tiếng gọi âm trầm của thiếu nữ: “Phượng Chỉ!”

 

Thư sinh quay lại, nhìn thấy hai mắt của người trên giường đã đỏ quạch thì thầm nghĩ: Ờ, quả nhiên giận rồi.

 

Trầm Chu cố đè nén lửa giận, chỉ hận không thể ăn tươi nuốt sống hắn. Nhưng nhìn vẻ mặt hiền lành vô tội của thư sinh thì chỉ cảm thấy mình tức cũng không được, không tức cũng không xong.

 

Người khác mà biết được Trầm Chu nàng đi so đo với phàm nhân chỉ vì miếng ăn thì nhất định sẽ cười đến rụng răng.

 

Nhưng giận mà nghẹn không thể phát tác sẽ dễ dàng dẫn tới nội thương.

 

Một lúc lâu sau, Trầm Chu mới âm trầm hỏi thư sinh: “Chẳng lẽ ngươi không định giải thích một chút sao? Chuyện nửa con gà với canh cá là thế nào?”

 

Thư sinh chợt giơ ống tay áo lên che miệng.

 

Hắn đang nín cười, nhất định là đang nín cười!

 

Trầm Chu đang muốn nổi đóa thì chợt nghĩ tới một chuyện, Nhân giới không giống Không Động, từ trước đến nay chưa nghe nói ăn chùa là đạo lý bao giờ. Thư sinh này cho mình ăn chùa uống chùa cũng đã nhiều ngày, nếu là người khác thì e đã tống cổ mình ra khỏi nhà từ đời nào rồi. Hắn chưa bao giờ đề cập về vấn đề này với nàng chắc là do ngượng khó mở miệng.

 

Nghĩ tới đây, Trầm Chu không nhịn được lầm bầm rủa: “Đồ keo kiệt.”

 

Ba chữ kia rõ ràng rơi vào trong tai Phượng Chỉ, khiến cả người hắn lại giật giật thêm một trận vì nén cười.

 

Thế rồi thiếu nữ trước mặt hắn bắt đầu sờ soạng hai vòng trên người, dường như không tìm thấy vật gì, nàng lại đưa tay lôi thanh kiếm nhét dưới gối ra, gỡ hạt châu đính ở chuôi kiếm xuống ném vô người hắn.

 

“Đây là dạ minh châu của Không Động, mang ra chợ bán cũng đủ cho ngươi xài cả đời đấy.” Trầm Chu nói xong, biểu tình liền trở nên vô cùng nghiêm nghị, “Thư sinh nghèo, ta muốn ăn thịt.”

 

Phượng Chỉ ngây người nhìn nàng, trong mắt toàn là ý cười.

 

Trầm Chu nhìn thấy ánh mắt biết cười của thư sinh thì lại thất thần, mi mục của người này thật thanh tú, cứ như từ trong tranh bước ra ngoài đời thực vậy.

 

Nàng phục hồi tinh thần, ho nhẹ một tiếng, thấy thư sinh vẫn nhìn mình chằm chằm thì nhíu mày, hỏi: “Nhìn cái gì, ta muốn ăn thịt, ngươi có ý kiến à?”

 

Thư sinh thu lại ý cười trong mắt, cúi xuống đánh giá viên dạ minh châu nàng vừa ném tới, thản nhiên nói: “Muốn ăn thịt à? Không ổn đâu.”

 

Trầm Chu sầm mặt, “Ngươi chê nhiêu đó không đủ?”

 

Thư sinh ngước mắt, nghiêng đầu nhìn nàng, chỉ là một động tác đơn giản nhưng lại khiến hắn nhìn tao nhã vô cùng.

 

“Ta từng hỏi qua đại phu trên trấn, độc trên người cô vẫn chưa được trừ hết nên cần phải ăn uống thanh đạm, bây giờ cô lại muốn ăn thịt, không ngại nằm trên giường thêm mấy ngày nữa à?” Một câu nói hết sức thản nhiên lại khiến Trầm Chu trợn mắt.

 

Chuyện gì thế này, bình thường tên này nhìn vô dụng hết chỗ nói, sao bây giờ lại… lý lẽ đến như vậy?

 

Có điều, Trầm Chu thật sự không ngờ hắn không cho mình ăn thịt là có lý do, cho nên nàng nhất thời không cách nào cứu vãn thể diện.

 

“Ta – ta dĩ nhiên biết.” Nàng quay mặt nhìn hướng khác, chống chế: “Cho thì ngươi cứ cầm đi, ngày mai đổi ngân lượng mua chút điểm tâm thượng hạng.” Nói đến đây thì giọng liền trở nên nhỏ xíu, “Ăn tí điểm tâm chắc không có vấn đề chứ?”

 

Thư sinh cất viên dạ minh châu vào tay áo rồi quay lại nhìn cô thiếu nữ mang thần sắc lúng túng, cười đáp: “Được.”

 

Chương 011: Ta là bà của hắn

 

Tĩnh dưỡng thêm vài ngày nữa, Trầm Chu đã có thể miễn cưỡng dùng thần lực giải trừ kinh mạch bị bế tắc do tác động của chất độc, rốt cuộc cũng có thể xuống giường mà không cần dùng đến nạng.

 

Sau khi vận động mấy vòng ở trong phòng, nàng mới yên tâm đẩy cửa bước ra.

 

Hiện đang giờ Tỵ (9 giờ đến 11 giờ sáng), sương sớm đã tan hết từ lâu, mặt trời cao chót vót, xa xa có thể nhìn thấy đỉnh Côn Luân chìm trong sương mù, mộng ảo như một bức tranh thủy mặc.

 

Trầm Chu đứng bên bậc cửa, dời mắt khỏi dãy núi ở đằng xa.

 

Nàng vốn tưởng bên ngoài căn nhà tồi tàn sẽ là một cảnh tưởng nghèo nàn khó coi, không ngờ hiện thực lại khác hoàn toàn.

 

Khoảng sân bên ngoài gian nhà vô cùng sạch sẽ, phía tây có một vườn hoa nhỏ rất tươi tốt, đang nở rộ tỏa hương hoa ngào ngạt. Củi chất ngay ngắn bên ngoài phòng bếp, cạnh vườn hoa còn có một guồng nước bằng trúc, mỗi lần nước đầy thì phát ra một tiếng *cạch* thanh tao.

 

Ánh mắt Trầm Chu lại chuyển đến trên chiếc xích đu trong sân.

 

Thư sinh đang lười nhác nghiêng người nằm trên xích đu phơi nắng. Từ chỗ Trầm Chu đứng, chỉ có thể nhìn thấy gò má nên nàng cũng chẳng rõ hắn có đang chu du trong mộng hay không nữa. Xung quanh rất yên tĩnh, thi thoảng có gió làm lay động vạt áo của hắn, dưới chân hắn còn có cả vài con chim sẻ không sợ người nhảy nhót ríu rít.

 

Rõ ràng là một thư sinh nghèo mà lại đẹp đến thế này, đúng thật là không có thiên lý mà.

 

Dường như nghe thấy động tĩnh từ nàng, thân thể thư sinh đột nhiên hơi động, đám chim liền hoảng hốt bay tán loạn.

 

“Đói rồi à?” Nhìn thấy Trầm Chu đi đến phòng bếp, hắn miễn cưỡng mở miệng hỏi, chất giọng khàn khàn như vừa tỉnh ngủ rơi vào tai khiến Trầm Chu bất giác thấy hơi ngứa ngáy.

 

Trầm Chu máy móc *ừ* với hắn, bắt đầu xắn tay lục lọi quanh bếp lò, cảm nhận được khí tức thanh tao của thư sinh từ từ đi đến sau lưng nàng.

 

Trầm Chu tìm một vòng cũng chẳng thu hoạch được gì, liền không khách khí oán trách: “Thư sinh nghèo, sao hôm nay ngươi lười thế, không chuẩn bị bữa sáng cho ta.”

 

Kể từ khi hắn nhận lấy dạ minh châu của nàng, ‘thư sinh nghèo’ đã trở thành biệt danh của hắn. Phượng Chỉ tỏ vẻ bị tổn thương, muốn vãn hồi tôn nghiêm của mình nên hỏi: “Buổi trưa sẽ mua thịt cho cô ăn, muốn ăn gì nào?”

 

Hai mắt Trầm Chu liền sáng rỡ, “Thật không?” Rồi như nhận ra biểu hiện của mình hơi bị mất mặt, nàng ho nhẹ một tiếng, nói: “Chẳng phải hôm qua ngươi mới nói ta không thể ăn thịt, phải ăn đồ thanh đạm sao?” Còn nghi ngờ thêm vào: “Thư sinh nghèo, đừng nói ngươi lừa ta đấy nhé.”

 

Thư sinh nhìn nàng một lúc rồi nói: “Nếu cô cho rằng ta gạt cô, hôm nay cô vẫn ăn chay thì hơn, ta vốn nể tình viên dạ minh châu hôm qua của cô nên định mua ít thịt nạc cho cô ăn đỡ thèm, vậy mà…”

 

Trầm Chu lập tức túm lấy tay áo hắn, kiên định nói: “Mua thịt đi, ngay bây giờ.”

 

Phượng Chỉ liếc mắt nhìn xuống bàn tay nhỏ nhắn đang túm ống tay áo mình rồi trở lại nhìn mặt thiếu nữ, cười nói: “Vậy thì ngoan ngoãn trông nhà, chờ ta về.”

 

Sau khi thư sinh đi rồi, Trầm Chu bắt đầu đi loanh quanh trong sân, thấy vườn hoa được sắp xếp cũng coi thư thuận mắt liền đứng lại duỗi lưng, làm vài động tác giãn gân giãn cốt.

 

Đang vận động, nàng chợt nghe thấy tiếng gõ cửa, thầm nghĩ chắc là tìm thư sinh nên quyết định làm lơ. Ai ngờ người đến lại hết sức kiên nhẫn, gõ mãi, khiến nàng không thể làm gì khác hơn là đi ra mở cửa.

 

Ngoài cửa là một cô gái còn trẻ tuổi, cô gái nhìn thấy Trầm Chu thì sửng sốt chớp mắt vài cái.

 

“Thư sinh nghèo đi mua thịt rồi, ngươi tìm hắn có chuyện gì không?” Trầm Chu hỏi nàng ta.

 

Cô gái có dung mạo rất đẹp, mắt phượng lúng liếng, theo phục sức trên người thì rõ ràng đã chuẩn bị tỉ mỉ mới đến đây.

 

Trầm Chu thầm nghĩ trong bụng, không ngờ ở nơi hoang dã thế này mà vẫn có thể có một cô gái xinh đẹp như vậy làm hàng xóm, thư sinh nghèo cũng có diễm phúc đấy nhỉ.

 

Chẳng rõ vì sao, cô gái kia chợt nhíu mày, đưa ánh mắt thù địch đánh giá nàng. Nhận ra y phục trên người Trầm Chu chính là đồ của Phượng Chỉ, ánh mắt nàng ta càng lạnh hơn mấy phần, môi đỏ nhẹ mấp máy, “Ta tìm Phượng công tử tất nhiên có chuyện quan trọng. Cô là ai? Tại sao lại ở trong nhà của Phượng công tử?”

 

Trầm Chu nghe ra khẩu khí không mấy thiện ý trong lời của nàng ta thì hơi hất cằm lên, “Trước khi hỏi lai lịch của người khác, ngươi không thấy mình nên thông báo tên của bản thân trước cho phải phép sao?”

 

Cô gái kia miễn cưỡng kìm nén sự bất mãn trong lòng, lạnh giọng nói: “Triệu Cẩm Nhi, làm hàng xóm của Phượng công tử đã mười năm. Cô là ai?”

 

Nghe nàng ta báo họ, Trầm Chu mới chợt nhớ tới hôm mình vừa tỉnh lại, thư sinh có nói y phục trên người nàng là mượn của Triệu cô nương ở kế bên, trong lòng bắt đầu sinh ra chút nghi ngờ, nàng lập tức hỏi cô gái trước mặt: “Hôm nay là lần đầu Triệu cô nương nhìn thấy ta?”

 

Triệu Cẩm Nhi khó hiểu nhìn Trầm Chu, “Chưa từng gặp, cũng chưa từng nghe Phượng công tử nói rằng có thân thích gì.”

 

Thư sinh chết tiệt, dám nói dối mình.

 

Trầm Chu thầm mắng thư sinh mấy trăm lần rồi mới nói với Triệu Cẩm Nhi: “Cô nương chưa từng nghe nói cũng không có nghĩa là không có. Ta là bà con xa của Phượng Chỉ, theo bối phận thì hắn còn phải gọi ta…” Đánh giá khoảng cách tuổi của mình và thư sinh xong, cằm của nàng lại hất cao hơn, “Hắn còn phải gọi ta là bà đấy.”

 

Triệu Cẩm Nhi ngẩn người.

 

Trầm Chu bắt đầu nhập vai, hiền từ nói: “Triệu cô nương có chuyện cứ nói với lão thân đây, sau khi thằng cháu của lão thân trở về lão thân sẽ chuyển lời lại cho nó.”

 

Triệu Cẩm Nhi nhìn nàng như đang nhìn một người bị bệnh tâm thần, hơi lui người lại, “Ta… hôm khác ta sẽ lại đến vậy.”

 

Trâm Chu cũng không níu kéo, “Đi thong thả. Không tiễn.”

 

Triệu Cẩm Nhi nhìn cánh cửa không chút lưu tình đóng sập lại trước mặt mình, nhíu mày tự hỏi: “Nha đầu này rốt cuộc là ai vậy?”

 

Nàng ta vừa mới xoay người thì lại thấy Phượng Chỉ xách một con vịt đi về phía này, tim lập tức đập *thình thịch*, cuống quít tiến lên đón, “Phượng công tử, công tử về rồi.”

 

Lúc nói chuyện, mặt nàng ta không khỏi ửng hồng, nhưng khi liếc xuống con vịt trong tay hắn thì khóe mắt lại giật giật.

Phượng hoàng tại thượng – Chương 008
Phượng hoàng tại thượng – Chương 012 - 014
Advertisements

Comments

comments

6 thoughts on “Phượng hoàng tại thượng – Chương 009-011

  • 12/03/2017 at 8:02 pm
    Permalink

    Thanks 2 nagf nhé , ủng hộ truyện của chị, đọc rất mượt

    Reply
  • 12/03/2017 at 10:52 pm
    Permalink

    ta nhảỷ hố mới nhảy hố mới. sắp thành fan cuog62 của nhà này rồi

    Reply
  • 12/03/2017 at 11:57 pm
    Permalink

    Anh chơi chị. Rõ ràng là đang trêu chị. Giả nai đúng điêu.
    Cám ơn chị nhé. Đọc thích quá.
    Cố lên còn hơn 150 chương 😂😂😂

    Reply
  • 15/03/2017 at 2:07 pm
    Permalink

    truyen that de thuong cam on chu nha

    Reply
  • 18/03/2017 at 11:16 am
    Permalink

    Cảm ơn chủ nhà nhé.

    Reply

Leave a Reply