Advertisements

Phượng hoàng tại thượng – Chương 015 – 018

Chương 015: Ngươi không giống những người ta biết

 

Trầm Chu lắp Long Ngâm kiếm vào chiếc vỏ kiếm thư sinh chọn ra thì thấy vừa khít, không dư cũng không thiếu, liền không khỏi liếc nhìn hắn một cái, “Ngươi đo trước rồi à?” Nàng không chờ nghe trả lời đã vỗ vỗ vai hắn, khen ngợi, “Cũng chu đáo đấy.”

 

Mí mắt Phượng Chỉ còn đang giật giật thì Trầm Chu đã rút tay về, nói bằng giọng hoài niệm: “Ta có một gia phó cũng chu đáo giống như ngươi vậy, chỉ khác là tính tình hơi khó chịu.”

 

Phượng Chỉ *Ồ?* một tiếng.

 

Trầm Chu nheo mắt, “Tên đó đối nhân xử thế vụng về, cái gì cũng một là một hai là hai, chưa bao giờ biết dung hòa thỏa hiệp hết.” Nhắc đến người quen, thần sắc của nàng không còn vẻ nghiêm nghị như ngày thường mà ẩn chứa ý cười, “Nhưng cũng là người tương đối thú vị.”

 

***

 

Cái người tương đối thú vị trong miệng Trầm Chu bây giờ đang bước ra khỏi phủ đệ của Thủy quân Đông Hải, vẻ băng lãnh bao phủ trên khuôn mặt tuấn tú. Thần tướng bên cạnh hắn thở dài, nói: “Dạ Lai tướng quân, chúng ta lại chậm một bước rồi. Tuy nói Đế quân đã rời khỏi Đông Hải đi Côn Luân từ nửa tháng trước, nhưng dựa vào tính cách không thích an phận của Đế quân, tám phần là đang lêu lổng ở nơi khác rồi.”

 

Dạ Lai nhíu mi tâm, trước mắt bất giác hiện ra khuôn mặt của chúa thượng nhà mình. Trên khuôn mặt nhìn đơn thuần vô hại kia lại như có viết một hàng chữ tự giới thiệu hết sức ngay ngắn: Trầm Chu, Thượng thần Không Động, chín ngàn tuổi, am hiểu nhất là đánh nhau gây rối.

 

Thần tướng bên cạnh vẫn than ngắn thở dài, “Lần này Đế quân cũng quá đáng thật, trước giờ ra ngoài làm loạn ít nhiều gì cũng mang theo Dạ Lai tướng quân, nhưng bây giờ ngay cả tướng quân cũng bị vứt nhà nốt.”

 

Nghe đến đây, tay của vị Thần quân trẻ tuổi đang chau mày hơi run lên. Thần tướng không biết quan sát sắc mặt người khác bên cạnh vẫn lắc đầu, tiếp tục ca thán, “Theo lời của Thủy quân Đông Hải thì Đế quân còn giúp ông ta xử trí một con hung thú. Tướng quân nói xem, toàn bộ binh tướng Đông Hải hợp lại cũng không trị được con hung thú kia, nhưng Đế quân lại một mình khiêu chiến nó, rủi bất cẩn khiến bản thân bị thương thì…”

 

Vị Thần quân trẻ tuổi đột nhiên ngẩng đầu lên, quả quyết ngắt lời lải nhải của Thần tướng nọ, “Bổn thần đi đến Côn Luân trước, những người còn lại tản ra bốn phía tiếp tục do thám, dò được khí tức của Đế quân thì không cần hồi bẩm, trực tiếp bắt về cho bổn thần.”

 

Sự âm u trong lời của vị Thần quân khiến viên Thần tướng không rét mà run.

 

Xem ra lần này Dạ Lai tướng quân bị Đế quân chọc giận không ít… Tuy thượng thần Mặc Hành chỉ dặn bọn họ âm thầm theo dõi, nắm chặt hành tung của Đế quân chứ không hạ lệnh tróc nã bắt Đế quân về trị tội, nhưng dựa vào tính tình nói một không nói hai của Dạ Lai thần quân thì ngài ngoan ngoãn nghe theo mới là lạ.

 

Sau khi chúng tướng sĩ cưỡi mây hóa thành luồng sáng vàng tản ra bốn phía, vị Thần quân áo xanh diện mạo tuấn mỹ, uy phong lẫm liệt siết chặt bội kiếm, trên mặt lộ ra một nụ cười vặn vẹo, “Nha đầu chết tiệt, chờ đó cho ta, lần này xem ta xử trí cô thế nào!”

 

Dứt lời hắn cũng hóa thành một luồng sáng vàng bay về phía Côn Luân.

 

***

 

Lúc đó, tại trấn Hoàng Hà dưới chân Côn Luân, Trầm Chu đang cùng thư sinh bước vào một tửu quán.

 

Bên trong tửu quán chật kín khách, tiểu nhị vận dụng hết nhãn lực mới tìm được chỗ ngồi cho hai người. Trong lúc chờ thức ăn, Trầm Chu lướt mắt nhìn qua thực khách trong quán, thấy được hai Yêu quân khoác áo choàng đen thì không hỏi hứng thú nheo mắt lại.

 

Không riêng gì hai Yêu quân không rõ diện mục, trong tửu quán này còn có không ít người thực lực phi phàm.

 

Tiên đạo, ma đạo, yêu đạo… người phàm duy nhất có thể khí định thần nhàn ngồi giữa đám người này e chỉ có mình thư sinh bên cạnh Trầm Chu. Dĩ nhiên trong mắt người ngoài, ngoài chút pháp lực hộ thể cỏn con thì nàng cũng chẳng khác gì thư sinh cả.

 

Không buồn để ý đến những ánh mắt thi thoảng bắn tới, Trầm Chu nhịn mãi, cuối cùng cũng chộp được cơ hội hỏi thư sinh nghi vấn của mình: “Thư sinh nghèo, ta nhớ ngươi nói không muốn theo Triệu Cẩm Nhi gì đó tới Yêu thành mà, sao hôm nay lại thuận đường đi cùng ta vậy?” Vừa nói nàng vừa thờ ơ với tay lấy Long Ngâm kiếm, vuốt ve vỏ kiếm lạnh như băng, hỏi ra điều mình thắc mắc bấy lâu nay: “Còn nữa, đến cùng là vì sao ngươi lại tới đây sống thế, ở Nhân giới ngươi đã làm gì sao? Thứ cho ta nói thẳng, người phàm ở trấn Hoàng Hà phần lớn đều là loại liều mạng không chờ nổi thời điểm phi thăng.”

 

Nàng liếc mắt nhìn lên, cuối cùng đưa ra kết luận, “Phượng Chỉ, ngươi không giống loại người đó.”

 

Thư sinh dường như đã đoán được nàng sẽ hỏi mấy điều này, đưa ánh mắt trong trẻo nhìn về phía nàng, “Đầu tiên, ta không muốn cùng Triệu Cẩm Nhi tới đây là bởi vì thật sự không thuận đường.”

 

Trầm Chu oán thầm trong bụng: Là ngươi không muốn thì có. Triệu Cẩm Nhi kia đẹp như thiên tiên, cũng chẳng hiểu thư sinh nghèo như ngươi chướng mắt người ta ở chỗ nào.

 

Thư sinh nói tiếp: “Tiếp theo, ta từ đâu tới, vì sao lại ở đây, giống hạng liều mạng hay không, quan trọng với A Chu cô nương lắm sao?”

 

Trầm Chu á khẩu, khựng một chút mới nói: “Dĩ nhiên là không.”

 

Thư sinh nói: “Không quan trọng thì sao phải phí sức tìm hiểu?”

 

Trầm Chu nhíu mày, nghiêng đầu nhìn hắn, “Ý ngươi là nói ta nhiều chuyện?”

 

Phượng Chỉ vốn định khen nàng thông minh mau hiểu, nhưng nhìn thấy ánh mắt của nàng thì đành sửa lại, “Làm gì có, ta lo A Chu cô nương mệt thôi.”

 

Trầm Chu hừ một tiếng, ngồi ngay ngắn trở lại, một lúc sau mới sâu xa buông thêm một câu: “Phượng Chỉ, ngươi không giống những người ta biết.”

 

Thư sinh đưa ngón tay thon dài ra cầm lấy chén trà, thản nhiên đáp: “Chắc do bị vẻ ngoài của ta mê hoặc nên cô mới thấy ta khác biệt.”

 

Da mặt Trầm Chu co rút mấy cái.

 

Nghèo rớt mồng tơi, chỉ được mỗi cái mặt mà còn không biết xấu hổ nói thế.

 

Chương 016: Trường Minh Kiếm Phái

 

Thư sinh nhàn nhã cúi xuống uống trà, ngũ quan như vẽ ẩn hiện bên dưới hơi khói của chén trà.

 

Ánh mắt Trầm Chu thoáng dừng lại trên mặt hắn rồi lặng lẽ dời đi.

 

Chung đụng một thời gian ngắn, người ta sẽ thấy tên thư sinh này phóng khoáng điềm nhiên, nhưng qua lại thời gian dài sẽ phát hiện hắn vốn hờ hững với mọi thứ. Triệu Cẩm Nhi thích hắn, hắn không để ý, nàng xuất hiện, hắn cũng không để ý.

 

Chuyện của bản thân còn chưa lo xong, nàng dĩ nhiên cũng không dư hơi đi quản mấy chuyện này.

 

Tính toán thời gian thì chắc truy binh Không Động cũng sắp đuổi tới rồi, nếu không thay đổi chỗ ở thì e khó bảo vệ được tự do.

 

Đang định nói mấy lời cáo biệt với thư sinh thì Trầm Chu chợt liếc thấy năm sáu người mặc đạo bào màu lam có đính vảy nhân ngư, tay cầm kiếm bước vào tửu quán. Người dẫn đầu mày kiếm mắt sáng, diện mạo tuấn tú nhưng lại lạnh lùng băng sương, ánh mắt sắc bén tựa gươm, cả người tỏa ra khí tức ‘người lạ chớ tới gần’. Hắn vừa bước vào liền lạnh lùng quét mắt nhìn một lượt, liếc thấy có bàn khách vừa ăn xong thì trực tiếp dẫn người đi tới.

 

Chính tà đối lập, người yêu khác biệt, tiên ma ngược đường vốn đã là đạo lý từ xưa đến nay. Người đến trấn Hoang Hà đa phần đều làm mờ khí tức, tận lực che giấu thân phận để ngừa việc trêu phải phiền toái không cần thiết. Ngay cả hai Yêu quân thực lực bất phàm ngồi đằng kia cũng tạm thời dùng áo choàng ẩn đi yêu khí trên người. Vậy mà đám người này lại không buồn che giấu, có thể thấy bọn họ cuồng vọng đến cỡ nào.

 

Bởi vì chính khí cương trực trên thân quá bức người, nhóm người vừa tới dĩ nhiên nhanh chóng rước lấy vô số ánh mắt thăm dò và đề phòng. Tiếng hàn huyên rôm rả trong tửu quán khi trước lập tức bị thổi xẹp bởi sự xuất hiện của bọn họ.

 

Trần Chu ngạc nhiên tự hỏi: Khí phách thật, môn phái nào vậy nhỉ?

 

Nàng còn đang thắc mắc thì chợt nghe thấy người bên cạnh thầm thì, hệt như đang trả lời câu hỏi trong đầu nàng vậy, “Núi Tử Hoa, Trường Minh Kiếm Phái.”

 

Núi Tử Hoa là nơi thần thượng cổ – Tử Hoa tiên tôn trở về cõi tiên. Vị Tử Hoa tiên tôn kia quả nhiên không hổ là đại thần thượng cổ, đã về cõi tiên vài ngàn năm rồi mà cả ngọn núi vẫn được thần uy của ông che chở, linh khí trải dài cả trăm dặm, hết sức thích hợp để luyện đạo tu tiên. Chỉ là vì thần uy kia quá mạnh mẽ, không người thường nào dám lên đó thành lập môn phái, mãi đến khi Trường Minh thượng tiên ở thiên đình hạ giới, mới chọn đến núi Tử Hoa sáng lập ra Trường Minh Kiếm Phái.

 

Trầm Chu đã được nghe chuyện bát quái của vị thượng tiên này từ trước, đồn rằng năm đó vị này và một thượng thần khác cùng theo đuổi một vị nữ tiên, cuối cùng công cuộc giành vợ thất bại, để dưỡng thương Trường Minh thượng tiên mới trốn đến núi Tử Hoa. Nguyên nhân vị này sáng lập Trường Minh Kiếm Phái nghe nói cũng hết sức đơn giản: Rãnh rỗi tới mức nhàm chán.

 

Trầm Chu liếc nhìn khối băng anh tuấn nọ, chợt thấy hơi hứng thú, “Thì ra hắn chính là Đông Phương Khuyết.”

 

Đông Phương Khuyết – đồ tôn đời thứ mười bốn của Trường Minh thượng tiên.

 

Ngheo nói kiếm thuật của hắn đã đạt đến trình độ thượng thừa, không biết khi tỷ thí với Dạ Lai thì bên nào sẽ thắng.

 

Trầm Chu thu hồi ánh mắt, chuyển tới trên người thư sinh, “Ngươi cũng biết Trường Minh Kiếm Phái?”

 

Thư sinh gật đầu, nhã nhặn nói: “Trường Minh Kiếm Phái vang danh khắp thiên hạ, điển tích sự cố lưu truyền trong dân gian nhiều vô số kể, thoại bản kể về mối tình của sư tôn cũng có đủ loại, chỉ riêng năm nay ta đã đọc được mười chín dị bản rồi.”

 

Trầm Chu *khụ* một tiếng, “Không ngờ ngươi còn có loại sở thích này.”

 

Thư sinh châm thêm trà cho mình, “Rảnh rỗi buồn chán dĩ nhiên sẽ tìm gì đó để giết thời gian.”

 

Chương 017: Tranh giành

 

Đông Phương Khuyết vẫy tay gọi tiểu nhị đến, chỉ vào một bình trà. Người tu hành đa phần luyện thuật Tích Cốc*, bọn họ ngại trà quán đầy khách không còn chỗ nên mới chọn đến đây nghỉ chân uống trà, nhưng lại chẳng ngờ hôm nay toàn bộ các hàng quán trong trấn Hoang Hà đều đầy khách. Đến Trầm Chu cũng phải nghi ngờ, cái Yêu thành nhỏ xíu này có sức hấp dẫn đến vậy sao?

*Tích Cốc: thuật thấp thu linh khí trời, không cần ăn

 

Chợt có một giọng nói ồm ồm vang lên, “Sao nào, Trường Minh Kiếm Phái mà cũng tới đây tranh bát canh à?”

 

Người lên tiếng là một nam tử tuổi trung niên, ngữ khí đầy vẻ khinh thường và khiêu khích. Khu vực hắn ngồi tụ tập rất đông người mặc đạo bào đủ các kiểu dáng, hẳn đều là người trong Tiên đạo. Chỉ không rõ đám người này tụ tập ở đây rốt cuộc là để làm gì.

 

Trầm Chu tạm hoãn ý định trao đổi kiến thức với Phượng Chỉ, đổi tư thế thoải mái chờ xem náo nhiệt.

 

“Vốn nghe nói Trường Minh Kiếm Phái xa lánh sự đời, không thích tụ hợp, chẳng ngờ hôm nay cũng tới đây tham gia náo nhiệt.”

 

Có người nhỏ giọng nhắc nhở gã vừa lên tiếng: “Chung sư huynh…” Ý bảo hắn không nên sinh sự, đối phương dù gì cũng không phải hạng dễ chọc.

 

Nhưng Chung Hạo Thiên – Đại đệ tử của Thiên Cương Môn – vẫn không chút để ý đến lời nhắc nhở, “Hằng An sư huynh không biết đấy thôi, gia sư vốn cũng có phát thư mời đến Trường Minh Kiếm Phái, nhưng lại bị Ngọc Hư sư thúc của bọn họ ‘lịch sự’ từ chối. Ta cứ tưởng Trường Minh Kiếm Phái không hứng thú với sự kiện lần này chứ, ai ngờ…” Hắn cười lạnh hai tiếng, ngữ khí rõ ràng mang theo sự bất mãn, tiếp tục chĩa mũi dùi về phía Đông Phương Khuyết, “Hôm nay gặp được Đông Phương sư huynh mới biết thì ra là quý phái muốn ăn một mình, không thì ta cứ tưởng quý phái không thèm đặt chúng ta vào trong mắt ấy chứ.”

 

Vừa nghe xong, Thất đệ tử Lạc Tiểu Thiên của Trường Minh Kiếm Phái nhịn không được muốn đứng lên đối chất thì Đông Phương Khuyết đã lãnh đạm nói: “Quý phái cũng được xưng là một trong những tiên môn hàng đầu, Chung sư huynh cần gì phải tự hạ thấp giá trị bản thân như vậy?”

 

Chung Hạo Thiên sầm mặt, “Đông Phương sư huynh nói lời này là có ý gì?”

 

Lạc Tiểu Thiên sảng khoái thêm vào: “Ý sư huynh ta là, chúng ta không muốn hợp tác thì chính là không muốn, chứ không phải có ý xem thường, tự mình ngươi hạ thấp môn phái mình còn trách chúng ta cái gì?”

 

Chung Hạo Thiên căm phẫn đứng phắt dậy, “Ngươi!”

 

Nhóm đệ tử của Thanh Vân Quan nhanh chóng kéo hắn lại, khuyên nhủ, “Chung sư huynh bớt giận.” Sau lại chuyển sang giải hòa với Đông Phương Khuyết, “Đông Phương sư huynh đã dẫn đệ tử bổn phái đến đây, chứng tỏ bổn phái không hẳn là không hứng thú với lời đề nghị của Thiên Canh sư tôn, đã là người đồng đạo thì chớ vì chút chuyện nhỏ này mà gây tổn thương hòa khí.”

 

Đông Phương Khuyết nghe ra ý dò xét thì cũng chỉ đáp qua loa: “Tại hạ tới đây làm việc theo lệnh của chưởng môn, không liên quan gì đến sự kiện của chư vị sư huynh.”

 

“Ồ? Vậy không biết Đông Phương huynh tới đây là có chuyện gì.”

 

Lạc Tiểu Thiên lập tức nói: “Chuyện nội bộ của bổn phái, chư vị sư huynh có muốn quản cũng quản không được.”

 

Một câu này thành công chích thẳng vào khối nghẹn chưa được vuốt thông trong ngực của Chung Hạo Thiên, những người khác cũng đồng loạt lộ vẻ mặt không vui.

 

Trường Minh Kiếm Phái, quả nhiên ai cũng là kẻ cuồng vọng.

 

Đông Phương Khuyết nhìn lướt qua tiểu sư đệ vừa lên tiếng, khiến cậu cuống quít, lập tức che miệng, lắc đầu như muốn nói sẽ không nhiều chuyện nữa.

 

Đông Phương Khuyết lãnh đạm cất tiếng xin lỗi, “Thất sư đệ còn trẻ không hiểu chuyện, nếu có nói lời mạo phạm đến chư vị sư huynh thì tại hạ xin thay đệ ấy nói lời xin lỗi.”

 

Này, trên mặt của khối băng kia có chút ý tứ nào như muốn nói xin lỗi không vậy?

 

Nhưng hắn đã mở miệng nói vậy thì không thể không nể mặt, có ai đó cười khan, “Khách khí, khách khí rồi.”

 

Chung Hạo Thiên hừ một tiếng, nói: “Cũng chẳng biết có phải là do nhân duyên nhận môn đồ của Trường Minh Kiếm Phái kém hay không mà môn đồ mới mỗi năm một xuống dốc.”

 

Lạc Tiểu Thiên nghe được ý tứ châm biếm mình, lập tức cãi lại: “Quy định thu nhận đồ đệ của phái chúng ta trước giờ đều hết sức nghiêm ngặt, người như Chung sư huynh khẳng định không đời nào qua được cửa đâu.”

 

Đông Phương Khuyết lạnh giọng nhắc nhở cậu: “Thất sư đệ.”

 

Giọng nói không lớn nhưng lại lộ ra uy nghiêm của một đại đệ tử khiến Lạc Tiểu Thiên cuống quít nhận lỗi, “Đại sư huynh, đệ sai rồi.”

 

Nhị đệ tử Mục Thanh Nhượng của Trường Minh Kiếm Phái lúc này mới lạnh lùng mở miệng: “Đại sư huynh, Thất sư đệ sai chỗ nào chứ?” Hắn lại liếc về phía chỗ bàn Chung Hạo Thiên ngồi, “Đang đi trên đường tự nhiên có chó nhào đến chỗ mình sủa không ngừng, chẳng lẽ phải im lặng chịu đựng?”

 

Hắn vừa dứt lời thì hai bên đều vang lên tiếng đẩy ghế rút binh khí.

 

Đệ tử song phương cũng vội vã kéo mấy người vừa rút kiếm ra, ánh mắt đối phương va chạm trên không trung gần như tóe lửa.

 

Vẫn là Hằng An sư huynh của Thanh Vân Quan khuyên can mãi mới tạm thời xoa dịu được tình hình.

 

Bọn họ không đánh nhau khiến Trầm Chu có hơi tiếc nuối trong bụng, bên cạnh lại chợt vang lên một tiếng thở dài vô cùng đúng lúc, “Haiz, đáng tiếc thật.”

 

Nàng nheo mắt quay lại nhìn thư sinh trắng trẻo ngồi bên cạnh.

 

Chẳng lẽ từ lúc bắt đầu tên này cũng một mực chờ xem náo nhiệt như nàng?

 

Hai nhóm người ngồi xuống rồi mà vẫn còn nói qua nói lại mấy câu, nhưng Trầm Chu đã không còn hứng thú nghe nữa, quay sang hỏi Phượng Chỉ: “Thư sinh nghèo, mấy người này hình như vì thứ gì đó mới tới đây, ngươi có nghe được gì không?”

 

Phượng Chỉ còn chưa trả lời thì Chung Hạo Thiên ở bên kia đã lạnh lùng lên tiếng: “Đông Phương Khuyết, lần này Thiên Cương Môn, Thanh Vân Quan, Nam Dương Kiếm Các và Thiên Tâm Giáo hợp sức đi lấy Bạch Trạch Đồ. Chuyến đi này hung hiểm khó lường, Trường Minh Kiếm Phái không muốn liên thủ chúng ta cũng không ép, nhưng nếu trên đường có gặp phải bất trắc gì thì cũng chớ trách chúng ta sao không biết tương trợ đồng đạo!”

 

Đông Phương Khuyết nhướng con ngươi lạnh như băng lên, đáp lời: “Chung sư huynh lo nghĩ quá, về phần ai thu được Bạch Trạch Đồ…” Khóe mắt hắn lại hướng về phía hai Yêu quân trong góc, thản nhiên nói: “Có bản lĩnh thì sẽ đoạt được trước thôi.”

 

Chương 018: Đỏ mặt cái gì

 

Thì ra những người này tụ tập ở trấn Hoang Hà không phải vì muốn tới Yêu thành mà là vì thần thú Bạch Trạch đang ngủ say trên núi Côn Luân. Truyền thuyết nói rằng Bạch Trạch biết được hết hình dáng và phương thức thu phục tất cả loài yêu ma quỷ quái trong thiên hạ, nó nhận người tài đức sáng suốt làm chủ nhân sẽ là phúc của cả thiên hạ. Tri thức đó chính là Bạch Trạch Đồ.

 

Mấy ngàn năm qua, số người tu đạo dùng cả đời truy tìm tung tích của Bạch Trạch đã đếm không xuể. Nhưng Bạch Trạch đã biến mất khỏi thế gian từ vạn năm trước, giới tu đạo người trước ngã xuống, người sau tiến lên vẫn chỉ hoài công theo đuổi một cái bóng trắng mà thôi.

 

Cho đến mười tám năm trước, ở núi Côn Luân xuất hiện dấu hiệu kỳ lạ.

 

Người hiểu biết đều tỏ vẻ kích động, vì đó chính là dấu hiệu Bạch Trạch hiện thế. Nhưng dấu hiệu này chỉ thoáng hiện ra rồi liền biến mất, đương lúc người đời còn đang nghi ngờ tính xác thực của chuyện Bạch Trạch hiện thế thì mười tám năm sau, núi Côn Luân lại một lần nữa xuất hiện tình trạng linh khí tràn trề, trăm dặm gần xa đều có thể cảm nhận được khí tức viễn cổ kinh người kia…

 

Vừa đi đường, thư sinh vừa kể lại đầu đuôi mấy lời đồn về Bạch Trạch Đồ cho Trầm Chu nghe.

 

Nghe xong, nàng chắp tay trầm ngâm, “Ra là vậy.” Thần lực của nàng đã khôi phục gần hết, sao chẳng bao giờ cảm nhận được linh động ở Côn Luân hết vậy?

 

Khóe môi Trầm Chu không tự chủ chợt cong lên, “Bạch Trạch à? Thú vị.” Rồi nàng lại quay sang hỏi thư sinh bên cạnh: “Thư sinh nghèo, ngươi nghĩ sao về chuyện này?”

 

Thư sinh nói: “Bạch Trạch vốn là linh thú thời thượng cổ, là một trong bốn đại thánh thú của Thần giới, nó lấy khí tức trời đất làm thức ăn, không thích lửa khói nhân gian, cho nên ta thấy mấy truyền thuyết kia đều là hư cấu cả thôi.” Nói tới đây thì hắn ngừng một chút mới bổ sung: “Trên sách nói vậy.”

 

Trầm Chu thản nhiên nhìn hắn. Trên sách nói? Có quỷ mới tin.

 

Nàng thu hồi ánh mắt, bảo: “Bạch Trạch dâng tri thức nhận chủ? Thật là hoang đường. Chủ nhân của nó…”

 

Nàng từng nghe Mặc Hành nói, cuối thời Hồng Hoang, Thần tộc thượng cổ dần tàn lụi, hiện giờ trên đời chỉ còn lại hai Thần mạch duy nhất, chính là Long tộc của Không Động và Phượng tộc ở Cửu Thiên. Thượng thần còn sống từ thời thượng cổ đến giờ cũng chỉ còn mỗi Mặc Hành và đương gia của Phượng tộc mà thôi. Tuy nàng thừa kế địa vị của mẫu thân, cũng được coi là thượng thần, nhưng luận từ tư cách đến tu vi, tuyệt đối không thể so với thần thượng cổ như Mặc Hành.

 

Nếu không phải chín ngàn năm trước Không Động xảy ra đại loạn kia…

 

Trầm Chu thu hồi cảm xúc trong mắt, kín đáo liếc nhìn thư sinh bên cạnh, “Chủ nhân của Bạch Trạch đã không còn ở trên đời từ lâu lắm rồi.”

 

Nếu nàng nhớ không nhầm thì chủ nhân của Bạch Trạch tên gọi Minh Quyết. Phụ thần sáng lập trời đất không bao lâu thì tan biến vì sức lực suy kiệt. Lúc đó là thuở sơ khai, trật tự trời đất còn hỗn loạn, Minh Quyết dùng sức của một mình bản thân vẽ nên tứ hải bát hoang rồi kiến tạo lục giới, không ngừng hoàn thiện công trình của mình suốt mười vạn năm sau đó, cuối cùng mới nghênh đón kiếp nạn lớn nhất đời vào một vạn năm trước.

 

Minh Quyết như vậy cũng xem như đã tận lực tận sức với chúng sinh lục giới rồi.

 

Ngày Minh Quyết tạ thế, thần thú Bạch Trạch cũng theo chủ nhân biến mất khỏi lục giới.

 

Sau một vạn năm, Bạch Trạch lại hiện thế sao…

 

Trong mắt Trầm Chu thoáng lóe lên, nghe nói trên núi Côn Luân có nhiều kỳ thú, lần này nàng tới trấn Hoang Hà cũng là có tính toán riêng, chẳng ngờ lại có cơ hội gặp thần thú có lai lịch như Bạch Trạch.

 

Tiên quân có thể diện ở lục giới đều có tọa kỵ* của riêng mình, ví như kỳ lân của Thiên đế chính là thụy thú** hàng đầu ở Tiên giới, rất thích hợp với thân phận tôn quý của chủ nhân. Đáng tiếc trên đời chỉ còn lại có mấy con kỳ lân, lại đều có chủ cả. Duy chỉ có loan điểu tộc được Phượng hoàng bảo hộ thì coi như còn thịnh vượng một chút.

*Tọa kỵ: vật cưỡi

**Thụy thú: tiên thú

 

Vài ngàn năm trước, Mặc Hành từng đánh tiếng với Phượng hoàng cho Trầm Chu chọn một con trong loan điểu tộc làm tọa kỵ. Nhưng sau khi tới đó đi một vòng, nàng lại mất hứng trở về.

 

Lời giải thích của nàng với Mặc Hành là: Tộc loan điểu đứa nào cũng diêm dúa quá mức, nàng không vừa mắt.

 

Thư điểu (chim mái) xinh đẹp thì cũng thôi đi, ngay cả hùng điểu (chim trống) sau khi hóa thành hình người cũng đẹp lấn át người ta như vậy, sau này mang ra ngoài không phải sẽ bị chúng làm cho mất mặt sao?

 

Nghe nói tọa kỵ của thượng thần Tố Ngọc – mẫu thân nàng – chính là một con cổ điêu (ưng độc) sống trên núi Lộc Ngô, vốn cao ngạo khó thuần phục. Mẫu thân đại chiến với nó hết bảy bảy bốn mươi chín ngày mới có thể bắt nó cúi đầu. Con cổ điêu kia là hung thú thượng cổ, cưỡi nó ra ngoài dĩ nhiên vô cùng oai phong.

 

Đối với vị mẫu thân chưa từng gặp mặt kia, Trầm Chu luôn có một sự so bì khó hiểu.

 

Thần thú Bạch Trạch dĩ nhiên có thể đá cổ điêu bay xa tận mấy con phố.

 

Nàng chợt dừng chân, gọi: “Thư sinh nghèo!”

 

Phượng Chỉ dừng lại, ngạc nhiên nhìn vẻ mặt đột nhiên tỏa sáng của nàng.

 

Trầm Chu nói: “Dẫn ta tới khách điếm tốt nhất ở đây.” E còn chưa nói rõ, nàng hếch cằm bổ sung thêm, “Ta không đi nữa, muốn tìm chỗ ở lại đây.” Tuy bây giờ vẫn chưa hoàn toàn khôi phục thần lực, nhưng nàng đã ngắm trúng thứ gì thì sẽ tuyệt đối không buông tay.

 

Có điều, trong quá trình tìm khách điếm để ở, Trầm Chu lại gặp phải cản trở to lớn.

 

Tất cả khách điếm trong trấn đều không còn chỗ. Đoán chừng tất cả người ngoại lai trên trấn hôm nay, không phải để tới Yêu thành thì cũng là nhằm đến Bạch Trạch.

 

“Xin lỗi, hôm nay tiểu điếm đã đầy khách, mời đến chỗ khác xem thử, ngài đi dọc theo con đường này về hướng đông sẽ gặp một cái tên Như Ý Lâu…”

 

Ra khỏi khách điếm, Trầm Chu chộp lấy tay thư sinh, “Đây là cái thứ mấy rồi?”

 

Thư sinh đáp: “Cái cuối cùng.”

 

Trầm Chu nhăn trán, nhìn về phía đỉnh Côn Luân mờ sương, cuối cùng hạ giọng gọi: “Thư sinh nghèo…” Mấp máy môi mấy lượt vẫn nói không thành lời, cuối cùng đành trái lương tâm nói: “Không còn sớm nữa, ngươi về nhà đi.”

 

Phượng Chỉ nhìn dáng vẻ ấp a ấp úng của nàng thì hơi híp mắt, thản nhiên nói: “Ờ, dù gì từ nhà ta cũng có thể thấy núi Côn Luân rõ hơn so với ở đây.”

 

Hai mắt Trầm Chu sáng lên.

 

Hắn tiếp tục nói: “Đột nhiên nhớ tới mấy ngày nay trong nhà hết gạo rồi, từ đây đến chỗ bán gạo còn hơi xa, A Chu cô nương có ngại không?”

 

Trầm Chu ngẩn ra, hiểu được ý hắn thì quay mặt đi, “Tốt nhất là đừng có xa quá.” Nhưng vẫn nhấc chân bắt đầu đi, vừa đi vừa thầm mắng bản thân: Chết tiệt, đỏ mặt cái gì chứ, hắn chỉ cho nàng ở nhờ thôi mà?

 

Khóe môi Phượng Chỉ hơi nhếch lên để lộ một nụ cười rất khó nhận ra, “A Chu cô nương, chợ rau ở hướng này, cô đi ngược đường rồi.”

 

Phượng hoàng tại thượng – Chương 012 - 014
Phượng hoàng tại thượng – Chương 019 – 022
Advertisements

Comments

comments

3 thoughts on “Phượng hoàng tại thượng – Chương 015 – 018

  • 18/03/2017 at 8:52 pm
    Permalink

    hí hí cám ơn chị nhé, đọc thích cực, hóng…

    Reply
  • 18/03/2017 at 9:26 pm
    Permalink

    Hai bạn Chu Chỉ này dễ thương quá. Đế quân Không động còn bị xỏ mũi dài dài.
    Dạ Lai là nam thứ số 1 sao? 🙂

    Reply
  • 18/03/2017 at 11:37 pm
    Permalink

    Thích bạn dạ lai roi, chac la nam phụ tính cách độc đáo đây, lót dép hóng vậy,
    Thanks 2 nàng nhé

    Reply

Leave a Reply