Advertisements

Thần Y Quý Nữ – Chương 106-110

Chương 0106: Thập hoàng tử Phù Nguyên Tuấn (1)

 

Ngày hôm sau, trời xanh mây trắng.

 

Bên trong Phong viện, Quý Như Yên vừa giúp Thập hoàng tử Phù Nguyên Tuấn giải độc xong. Thập hoàng tử năm nay mười sáu tuổi, bằng tuổi nàng. Người này yêu thích tập võ, diện mạo giống Uyển quý phi đến tám phần nên vô cùng tuấn tú, khí chất lại ôn nhuận như ngọc, dễ dàng khiến người đối diện sinh ra hảo cảm.

 

Lúc mở mắt ra nhìn thấy một nam tử mang mặt nạ màu bạc ngồi ở bên cạnh mình, Phù Nguyên Tuấn có chút ngoài ý muốn, “Ngươi là ai?”

 

Quý Như Yên gật đầu với hắn, “Thp hoàng t tnh rồi? Dao Quang, đi thông báo cho Ngc lão gia và Uyn quý phi.”

 

“Nô tỳ đi ngay.” Dao Quang ở bên cạnh đang chuẩn bị ngân châm, nghe Quý Như Yên phân phó liền vâng lệnh rời đi.

 

Ngọc lão gia và Uyển quý phi nghe tin liền nhanh chóng chạy đến Phong viện.

 

Uyển quý phi nhìn thấy Phù Nguyên Tuấn, nước mắt lập tức chảy lã chã xuống trên khuôn mặt kiều diễm, “Tun Nhi, con cuối cùng cũng tnh lại rồi! Con thy trong người thế nào?”

 

“Mu phi, nhi thn không sao, người đng quá lo lng.” Phù Nguyên Tuấn bất chấp trên người có ngoại thương nhanh chóng đứng dậy đỡ Uyển quý phi ngồi xuống cạnh mình.

 

Phù Nguyên Tuấn nhìn quanh phòng, phát hiện còn thiếu đệ đệ thì hỏi: “Mu thân, Dch Nhi đâu?”

 

“Nó ở bên phòng sát vách, vẫn chưa tnh!” Con trai vừa mới tỉnh mà vẫn hiếu thuận với mình như vậy, Uyển quý phi vui đến nỗi rơi lệ đầy mặt.

 

Phù Nguyên Tuấn vẫn lo lắng, “Ông ngoại đã mời đi phu đến xem chưa, đi phu nói đ đ thế nào rồi?”

 

Ngọc Tiểu Cương lúc này mới lên tiếng: “Yên tâm, có Ngân Din công t đây thì mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

 

Phù Nguyên Tuấn ngẩn ra, lúc này mới nhìn đến người xa lạ trong phòng, y phục trắng thuần, vóc người không cao nhưng lại có khí chất vô cùng xuất trần, chiếc mặt nạ màu bạc càng tô thêm vẻ thần bí.

 

Hắn cũng đã từng nghe qua danh tiếng của Ngân Diện công tử, cũng nghe nói người này chính là ân nhân cứu mạng tiểu thúc Ngọc Tiểu Long. Không ngờ lại có thể gặp nhân vật thần bí này ở Mạch Thành.

 

“Ngươi chính là Ngân Din công t?” Phù Nguyên Tuấn nhìn thẳng Quý Như Yên, có chút không dám tin.

 

Quý Như Yên thản nhiên đáp trả cái nhìn của hắn, “Chính là tại hạ, không biết Thp hoàng t có gì ch bo?”

 

Phù Nguyên Tuấn đi đến trước mặt nàng, ngoài dự đoán quỳ xuống: “Nguyên Tun t ơn công t đã cu mng, bây giờ ta không quyn không chc, nhưng nếu sau này công tử có cn đến ta, ta tuyệt đối sẽ không từ nan.

 

Quý Như Yên tránh né cái quỳ của hắn, “Thp hoàng t khách khí rồi, đây là chức trách của đại phu.”

 

Khi nàng nói ra câu này, Dao Quang ở một bên giật giật khóe miệng.

 

Lời này mà tiểu thư cũng có thể nói ra, thật đúng là không biết ngượng. Người ở La Sát cốc ai mà chẳng biết, đến mãnh thú ngửi thấy hơi thở của tiểu thư cũng phải tránh xa trăm dặm đấy. Tiểu thư mà là người tốt thì toàn bộ đại lục này không còn người tốt tồn tại rồi.

 

Những lời này đương nhiên chỉ dám giữ trong bụng mà thôi, Dao Quang cũng không ngu muội mà nói ra miệng.

 

Quý Như Yên ra hiệu bảo Dao Quang theo mình ra ngoài, “Ngc lão gia, Uyn quý phi, Thp hoàng t, ta còn có vic, sẽ không đây quy ry các ngươi. Thp Ngũ hoàng t tnh li thì hãy đến tìm ta.”

 

“Làm phin công tử rồi, lão phu tin công tử.” Ngọc Tiểu Cương cung kính đưa tiễn nàng tới một gian phòng trong hậu viện.

 

Hậu viện này có hai gian phòng, vốn là nơi dành cho hạ nhân nhưng bởi vì nơi này yên tĩnh, hơn nữa lại có vị thế thuận tiện nên Quý Như Yên đã chọn ngụ lại nơi này, tránh bị người khác phát hiện ra tung tích của mình.

 

Về tới hậu viện, Quý Như Yên ngồi xuống trên ghết, Dao Quang rót trà đưa đến trước mặt nàng: “Tiu thư, mời ung trà.”

 

“Dao Quang, ngươi cm thy Thp hoàng tử này là người thế nào?”

 

“Dạ?” Dao Quang sửng sốt, một lúc sau mới hồi hồn, “Tiu thư mun hi đến Thp hoàng t sao? Thuc h lúc trước cũng có điu tra sơ bộ về hn.”

 

Chương 107: Thập hoàng tử Phù Nguyên Tuấn (2)

 

“Nói ta nghe xem.” Quý Như Yên tiếp nhận chung trà, lẳng lặng nhấp một ngụm.

 

Dao Quang vội vàng báo lại những gì mình điều tra được về Thập hoàng tử mình cho Quý Như Yên biết, “Thp hoàng t Phù Nguyên Tun là do Uyn quý phi sinh h, năm nay mười sáu tui, đã được ch hôn với Hướng Y Trữ, con gái ca Đnh quc công. Thp hoàng t tuy không nắm quyn nhưng rất được văn võ bá quan coi trng, luôn miệng khen, hơn na hắn và Yến vương thế t có quan h vô cùng tt, thường xuyên ở cùng nhau.”

 

Nghe Dao Quang nói xong, trong lòng Quý Như Yên thoáng chùng xuống. Thập hoàng tử và Yến vương thế tử có quan hệ rất tốt?

 

Nếu Thập hoàng tử tiết lộ hành tung của nàng… nhất định sẽ gây ra không ít phong ba.

 

***

 

Ban ngày không xảy ra chuyện gì, nhưng đến tối Ngọc phủ lại tiếp đón một vị khách quý không thể đắc tội, bởi vì hắn chính là Yến vương thế tử Phù Nhạc Thánh.

 

Phù Nhạc Thánh hớt hải chạy đến Ngọc phủ, thấy Thập hoàng tử Phù Nguyên Tuấn vẫn mạnh khỏe thì mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Bên trong tiền thính, Phù Nhạc Thánh lo lắng nói: “Nguyên Tun, v sau ra ngoài vn nên sắp xếp th v đại nội đi theo thì hơn, không thì chẳng an toàn chút nào.”

 

“Khiến đường huynh lo lng là lỗi của Nguyên Tun.” Thập hoàng tử vẫn bình tĩnh như nước trên mặt hồ, không hề vì bị ám sát mà có chút thất thố nào.

 

Quý Như Yên ngồi ở một bên nhìn, càng lúc càng phát hiện tâm tư vị Thập hoàng tử này vô cùng kín đáo.

 

Phù Nhạc Thánh thấy trên tiền thính dư thêm một nam tử mang mặt nạ bạc thì ngạc nhiên hỏi hỏi: “V này là?”

 

Quý Như Yên liếc nhìn hắn, tiểu tử này đúng là thích xen vào chuyện của người khác, nàng ngồi đây thì liên can gì đến hắn chứ?

 

Ngọc Tiểu Cương vội vàng đứng dậy giới thiệu: “Thế t, v này chính là Ngân Din công t, nhờ có công tử ra tay cu giúp nên quý phi nương nương và hai v hoàng tử mới có thể thoát khi nguy hiểm.”

 

Phù Nhạc Thánh gật đầu rồi quay sang nói với Quý Như Yên: “Thì ra là ân nhân, để sau này dễ nhn diện, không biết huynh đài có thể tháo mặt nạ xuống không?”

 

Quý Như Yên nghe nói thì hừ lạnh một tiếng.

 

Bảo nàng cởi mặt nạ xuống? Đùa hả?

 

Phù Nhạc Thánh này trời sinh có hận thù với nàng hay sao vậy?

 

Nếu đường lớn hắn không đi mà cứ đâm đầu vào pho tượng sống là nàng đây, thế thì đừng trách sao nàng không cho hắn mặt mũi.

 

Nhất thời toàn thân nàng tỏa ra khí tức bức người, giọng nói trở nên uy nghiêm hơn hẳn, “Bn công t hành sự, chưa đến phiên người khác khoa tay múa chân.”

 

Dao Quang lập tức đứng dậy bảo hộ chủ tử, “Xin thế t t trng, nếu còn vô l vi công t nhà ta thì đng trách nô tỳ phm thượng!” Dứt lời thì nhìn thẳng vào mặt đối phương, ánh mắt không có chút e ngại.

 

Phù Nhạc Thánh cũng phải là một chủ nhân dễ chọc, nhìn thấy một nô tỳ tiểu tốt mà cũng dám uy hiếp mình thì giận tím mặt, đập bàn đứng dậy, “Giỏi cho hai chữ ‘phạm thượng’! Bn thế t mun xem ngươi có năng lc gì để nói ra hai chữ này!”

 

Nói xong, quyền phong của hắn đã hướng về phía Dao Quang. Dao Quang nhẹ nhàng lách người né tránh, sử dụng Tứ Lưỡng Bát Thiên Cân hóa giải quyền, uyển chuyển lướt ra phía sau Phù Nhạc Thánh rồi nhấc chân đạp vào lưng hắn, cước lực tuyệt đối không hề lưu tình.

 

Thập hoàng tử Phù Nguyên Tuấn nhìn thấy liền hô lớn: “Đường huynh, cn thn phía sau!”

 

Đáng tiếc nhắc nhở có hơi chậm, bởi vì Phù Nhạc Thánh đã bị đá bay ra ngoài.

 

Chương 108: Thu làm thiếp

 

*Bịch*

 

Có âm thanh của vật nặng rơi xuống đất, Phù Nhạc Thánh nằm bẹp trên mặt đất, lục phủ ngũ tạng như đảo lộn, tệ nhất là hắn thấy mặt mũi mình đã mất sạch. Hắn đường đường là Yến vương thế tử mà lại bị một nô tỳ vô danh đá văng ra ngoài, mặt mũi của hắn còn có thể để ở đâu nữa đây?

 

Ngọc Tiểu Cương thấy vậy thì vô cùng khó xử. Ngân Diện công tử ông không dám khiếm nhã, mà Yến vương thế tử ông cũng không thể đắc tội. Cho nên ông chỉ có thể vội vàng chạy ra ngoài đỡ Phù Nhạc Thánh còn đang nằm bẹp dưới đất dậy.

 

Phù Nhạc Thánh mặt mũi lấm lem bùn đất, nhìn vô cùng buồn cười.

 

Quý Như Yên thấy hắn ăn nghẹn thì không khỏi sảng khoái chớp mắt mấy lượt. Cũng may là nền đất, nếu là nền lát đá hoa cương thì e cái mũi kia đã gãy lìa rồi. Nàng nhìn thoáng qua Dao Quang, thấy Dao Quang đã trở về đứng bên cạnh mình, vẫn im lặng không nói một lời thì không khỏi giật giật khóe miệng.

 

Dao Quang nhà nàng đánh người xong, không thèm liếc nhìn đến nạn nhân một cái mà vẫn làm ra bộ dạng như không có gì xảy ra.

 

Có điều Dao Quang như vậy cũng coi như đã nương tay rồi, nếu Phù Nhạc Thánh thực sự mạo phạm nàng, Dao Quang khẳng định sẽ khiến hắn gãy ít nhất vài cái xương.

 

Phù Nhạc Thánh được Ngọc Tiểu Cương đỡ dậy, Phù Nguyên Tuấn liền tiến đến quan tâm hỏi: “Đường huynh, có ch nào không ổn không? Có cần triu đi phu đến xem?”

 

“Còn cần đi phu gì nữa! Ngân Din công t chẳng phải rt li hi sao? Bảo hn chữa trị cho bn thế t!” Phù Nhạc Thánh phát một bụng lửa giận lên trên người Quý Như Yên.

 

Quý Như Yên nhìn nhìn hắn, “Yến vương thế t khẳng định mun bn công t cha tr? Không s bn công t vô tình làm ngươi lch ming cht mt?”

 

Phù Nhạc Thánh á khẩu, thật sự có chết cũng không dám để cho Ngân Diện công tử xem bệnh. Ngay cả một nô tỳ mà cũng có võ công cao như vậy, nếu y muốn gây bất lợi cho hắn thì hắn phải đến tìm ai đòi lại oan khuất đây?

 

Bầu không khí trong phòng chợt lạnh đi, đôi bên trừng nhau nhìn nhau.

 

Thập hoàng tử Phù Nguyên Tuấn thấy thế thì ôn tồn nói với Quý Như Yên: “Ngân Din công t, không biết có th cùng ta đàm đo chút chuyn không?”

 

“Chuyn gì?”

 

“Xin đi theo ta.” Phù Nguyên Tuấn nhìn nàng, trong mắt có chút cầu xin.

 

Quý Như Yên biết Thập hoàng tử này không đơn giản như vẻ ngoài, không nghĩ nhiều liền đứng dậy đi theo hắn.

 

Quý Như Yên đi theo sau Thập hoàng tử, phía sau còn có Dao Quang, ba người một trước một sau im lặng mà đi. Từ hành lang nhìn ra bên ngoài, có thể thấy trên dãy hòn non bộ cách đó không xa có đàn chim bồ câu trắng đang tự nhiên tự tại chơi đùa dưới ánh mắt trời.

 

Ánh mắt Thập hoàng tử Phù Nguyên Tuấn lướt qua Dao Quang, sau đó hướng Ngân Diện công tử chắp tay nói: “Nguyên Tun có mt thnh cu, không biết công t có th đáp ng?”

 

Quý Như Yên cảnh giác nhìn hắn: “Phi xem thnh cu ca Thập hoàng t là gì đã.”

 

“Ta thích Dao Quang cô nương, mun cưới nàng làm thiếp, không biết ý của Ngân Din công t như thế nào?” Phù Nguyên Tuấn vẫn nhìn chằm chằm Dao Quang trong khi nói với Quý Như Yên.

 

Dao Quang nghe thấy nhưng bất động đứng sau lưng Quý Như Yên, hoàn toàn hờ hững với lời nói của nam nhân trước mặt.

 

Quý Như Yên cười lạnh. Cái gọi là sói mắt trắng chính là người ở trước mắt nàng đây!

 

Nàng có lòng tốt cứu hắn một mạng, hắn lại muốn thu người bên cạnh nàng làm thiếp?

 

Người của Quý Như Yên nàng sao có thể làm thiếp người khác?

 

Giỏi lắm!

 

Nếu không chỉnh cho hắn chết đi sống lại, tên của Quý Như Yên nàng sẽ viết ngược lại.

 

Chương 109: Ngậm miệng chó của ngươi lại

 

Quý Như Yên mỉm cười, khẽ nheo mắt, trầm giọng hỏi: “Không biết Thp hoàng t thích Dao Quang ở chỗ nào?”

 

Thập hoàng tử Nguyên Tuấn thấy có hy vọng, liền mỉm cười đáp: “Dao Quang cô nương tính tình ôn hòa hin hu, võ công li cao siêu, ta rất thích.”

 

Tính tình ôn hòa hiền hậu?

 

Dao Quang và Thập hoàng tử này mới biết nhau được hai ngày, căn bản còn chưa nói với nhau quá một câu, làm sao hắn biết Dao Quang tính tình ôn hòa hiền hậu? Nói liều mà không biết ngượng!

 

Võ công cao siêu?

 

Ồ, thì ra thích Dao Quang vì võ công của nàng ấy?

 

Nói cách khác, chính là muốn Dao Quang làm con cờ cho hắn?

 

Quý Như Yên nhếch môi, sát khí trên người càng thêm nồng đậm nhưng nàng cũng không hề buồn áp chế, lạnh lùng nhìn Phù Nguyên Tuấn, “Thp hoàng t, bn công t gi ngươi mt tiếng Thp hoàng t là đã nể mặt ngươi. Bn công t ra tay cu mng ngươi cũng là vì có duyên với Ngc lão gia. Ngươi bây giờ ly tư cách gì trước mt bn công t mun người bên cnh ta? Ngươi đường đường là mt hoàng t, sao lại có tâm tư bẩn thỉu như vậy?”

 

Nàng nói xong, sắc mặt Phù Nguyên Tuấn liền lúc xanh lúc trắng.

 

Hắn từ trước đến nay đều thể hiện hào khí tao nhã đối với người ngoài, không ngờ hôm nay ở trước mặt Ngân Diện công tử lại bị nói những lời khó nghe như vậy, nắm tay siết rồi lại buông, “Ngân Din công t hiu lm, ta thc sự thích Dao Quang…”

 

“Ngm ming c ca ngươi lại! Nếu tht s thích mt người, ngươi s để người đó làm thiếp sao? Mấy lời này của ngươi nếu nói Thịnh Kinh chc chn s thu hút cả đống n nhân chy đến, nhưng người bên cnh Ngân Din công t ta đây tuyệt đối không làm thiếp! Thp hoàng t, lưu lại chút mặt mũi cho bản thân đi! Bn công t còn có vic, th không thể hầu chuyện!” Dứt lời, Quý Như Yên không chút lưu tình xoay người mang Dao Quang đi ngang qua mặt hắn.

 

Nàng thật sự chịu không nổi bộ mặt dối trá này, nếu không phải còn cần đến Ngọc gia, Thập hoàng tử này còn có chút giá trị lợi dụng, nàng đã đá bay hắn từ lâu, đập cho hắn một trận mới hết giận.

 

Đồ thối tha!

 

Có chút nhan sắc liền nghĩ mình ở trên đầu người khác?

 

Là hoàng tử thì có quyền muốn Dao Quang làm thiếp?

 

Thiếp thất con mẹ nó!

 

Người bên cạnh Quý Như Yên nàng sao có thể để ý đến địa vị thiếp?

 

Nghĩ đến đây tâm tình của Quý Như Yên lại càng xấu. Dao Quang ở một bên cũng không dám thở mạnh tiếng nào.

 

“Dao Quang.”

 

“Tiu thư, có thuc hạ.

 

“Ngươi thích Thp hoàng tử không?”

 

Dao Quang nghe vậy, lập tức lắc đầu: “Không thích!”

 

Quý Như Yên nhìn nàng chăm chăm, hỏi: “Vy ngươi có mun làm thiếp ca hn không?”

 

Dao Quang cũng phải là đồ ngốc, nàng đã đi theo Quý Như Yên năm sáu năm, nếu còn không nhìn ra tâm tình hiện giờ của tiểu thư thì không có tư cách bôn ba giang hồ rồi, vì thế lập tức nói rành mạch: “Thuc h thà chết cũng không chịu khuất phục!”

 

“Coi như mắt ngươi cũng tinh tường, nếu ngươi dám nói thích hn, bn tiu thư sẽ lập tức khoét mt ngươi. Giữ lại cặp mắt không tròng kia cũng vô dụng, ngươi nói có phải không?”

 

Dao Quang nuốt một ngụm nước bọt, cười vuốt theo, “Tiu thư nói rt đúng.”

 

“Ngươi lui xuống ngh ngơi đi, nếu Ngc lão gia ti tìm, cứ nói ta không tiếp khách.”

 

“Dạ.Dao Quang e dè lui ra ngoài, cẩn thận đóng cửa lại rồi mới dám thở ra một hơi.

 

Khí phách của tiểu thư thật đúng làm cho người ta sợ đến đổ mồ hôi hột.

 

Trước kia nàng và Linh Tinh bởi vì tháo thắng, lại dễ dàng tin tưởng người khác nên từng bị tiểu thư chỉnh đến chết đi sống lại. Phạm sai lầm nhỏ liền bị đưa đến La Sát cốc tập luyện nửa năm, không chết cũng bị lột da.

 

Từ từ nàng cũng hiểu được tiểu thư là thật tâm. Tiểu thư nhìn hung bạo nhưng thực ra vô cùng quan tâm đến thuộc hạ.

 

Nghĩ đến đây, trong lòng Dao Quang liền tràn đầy cảm kích.

 

Chương 110: Đưa ngươi đi gặp Phật tổ

 

Dao Quang mồ côi từ nhỏ, là tiểu thư đem nàng trở về, cho nàng ăn, cho nàng mặc, còn cho nàng học võ nghệ. Từ đó nàng đã âm thầm thề, về sau phải bảo vệ tiểu thư, không để tiểu thư chịu bất kỳ thương tổn nào, cho nên đã cắm đầu vào học võ công, thứ nàng am hiểu nhất chính là khinh công.

 

Lúc trước vì học khinh công nàng cũng đã chịu khổ không ít. Nàng liều mạng như vậy chỉ vì muốn  bản thân có năng lực bảo hộ tiểu thư. Nhưng càng học lại càng phát hiện tiểu thư phương diện nào cũng lợi hại hơn mình. Nàng vô cùng buồn bực, nhưng cũng chỉ có thể cố gắng đuổi theo mà thôi.

 

Dao Quang ngẩng đầu nhìn thời tiết, phát hiện trời đã trưa. Tiểu thư vừa ăn một bụng lửa giận chứ chưa ăn gì khác.

 

Nghĩ đến đây, Dao Quang liền đi về phía phòng bếp đi lấy thức ăn về cho tiểu thư. Lúc đến phòng bếp, nàng liền ‘vô tình gặp gỡ’ Thập hoàng tử Phù Nguyên Tuấn.

 

Dao Quang đưa ánh mắt sắc lạnh như dao nhìn về phía hắn. Gã Phù Nguyên Tuấn này có phải là bọ chét giết mãi không chết không thế, tiểu thư đã nói rõ ràng như vậy, hắn nghe không hiểu tiếng người sao?

 

Phù Nguyên Tuấn nhìn thấy Dao Quang liền đi đến trước mặt nàng, nói bằng giọng điệu chân thành: “Dao Quang cô nương, ta là tht lòng thích cô nương, ch cn cô nương nguyn ý, ta sẽ lp tc dẫn nàng hi phủ.

 

Dao Quang cười lạnh, liếc hắn một cái: “Thp hoàng t, xin nhường đường.”

 

“Dao Quang cô nương, hay cô nương cũng không cảm thấy ta tht tâm thích cô nương? Ta cũng mun cưới cô nương làm chính phi, nhưng ph hoàng đã ch hôn cho ta, cô nương muốn vị trí chính thê ta cũng bt lc. Thế này được không, ta ha s để cô nương làm trắc phi, thế nào?” Phù Nguyên Tuấn tiếp tục quấn quýt lấy Dao Quang không buông.

 

Hắn đúng là có tính toán riêng, võ công của Dao Quang cao như vậy, nếu như nàng trở thành người của hắn, chắc chắn sẽ có thể giúp hắn loại trừ rất nhiều người.

 

Dao Quang chỉ dùng một chiêu đã đánh bại Phù Nhạc Thánh. Thân thủ của Phù Nhạc Thánh thế nào, Phù Nguyên Tuấn hiểu rõ hơn ai hết, cũng rõ phụ hoàng yêu thích Phù Nhạc Thánh đến thế nào. Nếu có Dao Quang bên cạnh, tính mạng bản thân tất nhiên sẽ được bảo đảm.

 

Nhưng đáng hận là gã Ngân Diện công tử kia lại không chịu để Dao Quang theo hắn. Khi hắn thành công nắm giữ thiên hạ trong tay, sớm muộn gì cũng sẽ khiến gã Ngân Diện công tử kia chết không có chỗ chôn.

 

Nguyên Tuấn thật sự tính toán rất khá, đáng tiếc Dao Quang không phải là kẻ ngốc.

 

Thập hoàng tử hiện giờ đang trưng bộ dạng chân thành, nhưng lãnh ý xẹt qua trong mắt hắn đều bị nàng nhìn thấy toàn bộ.

 

Ngoài miệng thì nói ngọt ngào, nhưng e đáy lòng đều là ý xấu.

 

Dao Quang thay đổi thần sắc, lạnh lùng nhìn Phù Nguyên Tuấn, “Thp hoàng t, xin nhường đường!”

 

“Dao Quang…”

 

“Ngươi nghe không hiu tiếng người sao? Xin nhường đường!”

 

Tính cách che dấu nhiều năm của Thập hoàng tử Phù Nguyên Tuấn rốt cuộc cũng bộc phát, “Tin nhân này, cho ngươi mặt mũi ngươi lại không cần? Hay là ngươi vì gã Ngân Din công t kia mới c tuyt bn hoàng t?”

 

Dao Quang lắc mình một cái đã tiến đến bên cạnh hắn, cầm chủy thủ lạnh lẽo đặt ở trên cổ Thập hoàng tử Nguyên Tuấn, giọng như hàn băng, “Nếu ngươi dám phun ra thêm mt câu v công t, ta không ngi đưa ngươi đi gp Pht t!”

 

“Ngươi dám?!” Phù Nguyên Tuấn sợ hãi nhưng ngoài miệng vẫn ra vẻ cứng rắn.

 

Dao Quang mỉm cười, cổ tay khẽ động. Phù Nguyên Tuấn lập tức cảm thấy phần cổ truyền đến một trận đau đớn, theo sau đó chính là mùi máu tươi nồng đậm.

 

“Thập hoàng tử có thể thử, xem lời của điện hạ nhanh hay chủy thủ của ta nhanh!”

 

[Click để đọc chương kế]

Thần y quý nữ – Chương 101-105
Thần Y Quý Nữ – Chương 111-115
Advertisements

Comments

comments

9 thoughts on “Thần Y Quý Nữ – Chương 106-110

  • 04/04/2017 at 1:57 am
    Permalink

    Đầu tiên em xin bày tỏ chút cảm nghĩ…..em đợi truyện này lâu lắm lắm rồi :(((((((( tên nó e còn thuộc lòng cơ. Hôm nay thấy mail mà run run :)))))))) lúc bắt đầu đọc c116 thì phát hiện ra mình quên tên nv nam chính. Nhưng ksao hồi sau sẽ rõ.
    Tiếp theo là phần soi mói bới móc:
    – Về tới hậu viện, Quý Như Yên ngồi xuống trên [ghết], Dao Quang rót trà đưa đến trước mặt nàng: “Tiểu thư, mời uống trà.”
    – Phù Nhạc Thánh [cũng phải] là một chủ nhân dễ chọc, nhìn thấy một nô tỳ tiểu tốt mà cũng dám uy hiếp mình thì giận tím mặt, đập bàn đứng dậy, “Giỏi cho hai chữ ‘phạm thượng’! Bổn thế tử muốn xem ngươi có năng lực gì để nói ra hai chữ này!”
    – Dao Quang [cũng phải] là đồ ngốc, nàng đã đi theo Quý Như Yên năm sáu năm, nếu còn không nhìn ra tâm tình hiện giờ của tiểu thư thì không có tư cách bôn ba giang hồ rồi, vì thế lập tức nói rành mạch: “Thuộc hạ thà chết cũng không chịu khuất phục!”
    – Trước kia nàng và Linh Tinh bởi vì [tháo] thắng, lại dễ dàng tin tưởng người khác nên từng bị tiểu thư chỉnh đến chết đi sống lại. Phạm sai lầm nhỏ liền bị đưa đến La Sát cốc tập luyện nửa năm, không chết cũng bị lột da.

    Reply
    • 04/04/2017 at 8:28 am
      Permalink

      Cám ơn em, bộ này chị không có beta nên còn nhiều lỗi, chăm chỉ giúp chị nhé ^.^

      Reply
  • 05/04/2017 at 12:24 pm
    Permalink

    bo lâu quá giờ xem lại không nhớ gì .. hình như bộ này diễn biến chậm thì phải

    Reply
  • 09/04/2017 at 12:36 am
    Permalink

    Lâu lắm rồi mới mò vô nhà chị! Cảm ơn chị nhiều nhé, sau Sở Kiều truyện giờ e tình nguyện nhảy hố tiếp cùng chị bộ này!!!

    Reply
  • 28/04/2017 at 2:13 pm
    Permalink

    chị ơi truyện này bao nhiêu chương ạ

    Reply
    • 28/04/2017 at 2:19 pm
      Permalink

      Nhiều nhé em, khoảng 1700 chương, nhưng mỗi chương ngắn lắm.

      Reply
  • 09/05/2017 at 2:39 pm
    Permalink

    Cám ơn nàng nha! :3

    Reply
  • 12/06/2017 at 1:59 pm
    Permalink

    chi oi sao khong thay chuong tiep theo

    Reply
    • 12/06/2017 at 2:20 pm
      Permalink

      2 tuần nay chị hơi bận nên không dịch được nhiều nhé

      Reply

Leave a Reply