Advertisements

Phượng hoàng tại thượng – Chương 043 – 046

Chương 043: Đồ ngốc

 

Khi Tử Nguyệt nguyện mở lòng với Trầm Chu là mấy trăm năm sau khi Trầm Chu nhặt được nàng, và trong tình trạng say mèm.

 

Hôm đó, nàng ôm bình rượu tâm sự với Trầm Chu: Lúc còn nhỏ ta rất tự phụ, theo cha đánh thắng mấy trận đã cho rằng mình là người mạnh nhất Cửu Trùng Thiên, cầm thương chạy khắp nơi tìm đối thủ tỷ thí. Thần tiên trên Cửu Trùng Thiên nhìn thấy ta đều đi đường vòng. Khi ấy ta vô cùng đắc ý, cho rằng cảnh giới của mình đã có thể khiêu chiến đối thủ ở tầng cao hơn. Khi ta tìm Minh Quyết muốn phân cao thấp một trận, huynh ấy có lẽ nhất định cảm thấy rất buồn cười. Huynh ấy là vị thần thiện chiến nhất thời thượng cổ, hẳn thực đau đầu khi phải đối mặt với một tiểu cô nương tuyên bố muốn đánh bại mình.”

 

Tử Nguyệt đưa ánh mắt lờ đờ vì say nhìn Trầm Chu, “Trận tỷ thí đó ta thắng hay thua à? Ta dĩ nhiên thua rất thảm, nhưng vẫn không phục, mặt dày ở lỳ chỗ huynh ấy tìm cơ hội tái chiến. Về sau, Thiên đế phái cha ta đến biên cảnh bình định Ma giới xâm lấn. Tình báo nói đối phương rõ ràng chỉ có mấy vạn ma binh, không ngờ chờ đợi cha ta chính là ba mươi vạn đại quân. Mẹ ta muốn cứu cha ta, không kịp đợi viện quân đã xông vào trận địa của địch, cuối cùng cũng… Nơi ở của Minh Quyết cô lập, khi ta hay tin thì thủ cấp của cha mẹ ta đã treo ở cổng thành của Ma giới được nửa tháng.”

 

Nói đến đây, thần sắc của nàng chợt trở nên thẫn thờ.

 

“Ta cũng không biết lúc ấy mình làm sao có khí lực lớn như vậy nữa, đơn thương độc mã xông vào Ma giới, chém chết Thập trưởng lão của Ma giới, còn giết thẳng đến trước mặt Ma quân… Ta đã đinh ninh bản thân sẽ không còn mạng rời khỏi Ma giới, không ngờ Minh Quyết lại đột nhiên xuất hiện. Ta còn tưởng huynh ấy muốn lấy lại Thanh Dương thương bị ta thuận tay mang đi, không ngờ huynh ấy đến để cứu ta. Ngay cả Ma quân cũng phải kiêng kỵ huynh ấy, huynh ấy quả nhiên rất lợi hại.

Không bao lâu sau, tin tức Tiên giới và Ma giới nghị hòa truyền ra, điều kiện để Ma giới nghị hòa là giao ra thủ cấp của ta. Ha ha… ta chưa bao giờ biết thì ra đầu của mình lại có giá đến thế…

Trong lúc bị cả thiên hạ ruồng bỏ, ta vẫn còn có Minh Quyết. Từ đó trở đi, ngoài Minh Quyết ra, ta không còn bất kỳ người nào, cũng không muốn bất kỳ ai.”

 

Nàng nói đến đây lại quay sang nhìn Trầm Chu, “Tiểu đế quân, ngươi không biết đâu, khi ta biết Minh Quyết cũng bỏ rơi ta, nguyện ứng kiếp vì cái gọi là trách nhiệm với thiên hạ chúng sinh của bát hoang, ta đã hận huynh ấy biết bao nhiêu.”

 

Khi nói những lời này, mặt nàng đã ướt đẫm nước mắt, miệng nói hận nhưng trong giọng nói không hề có chút hận thù nào. Nàng vừa khóc vừa nói, ngữ khí tràn ngập sự khổ sở và hối hận, “Nhưng ta còn hận bản thân mình hơn, hận vì mình đã không đủ mạnh mẽ thay huynh ấy đỡ kiếp nạn, hận vì đã trơ mắt nhìn huynh ấy một mình đi đến nơi xa như vậy…”

 

Lúc ấy trong lòng Trầm Chu chỉ có một ý nghĩ, đó chính là nàng không bao giờ muốn nhìn cô gái trước mắt rơi lệ bi thương như vậy nữa.

 

***

 

Trầm Chu còn đang chìm đắm trong ký ức thì lại đột nhiên cảm nhận được một luồng linh lực nóng rực. Không cần dùng thần thức, chỉ bằng mắt thường đã thấy được vùng trời cách đây trăm dặm đã bị nhuộm đỏ. Giữa không trung là một cột sét khổng lồ được bao phủ bởi mây mù, trong mây mù thi thoảng lại lóe lên tia sét đỏ và tia sét xanh. Nhìn kỹ thì có thể thấy được bên trong là hai bóng người đang quần thảo với một con thú khổng lồ.

 

Con thú toàn thân trắng muốt, chỉ có đôi cánh sau lưng là đỏ rực như lửa. Đó chính là Bạch Trạch, thần thú thượng cổ mà Trầm Chu muốn tìm.

 

Trong lòng Trầm Chu chùng xuống, tương truyền Bạch Trạch không háo thắng, theo lý thì sẽ không dễ dàng bị khiêu khích. Nhưng nhìn đồ đằng đỏ như lửa như ẩn như hiện trên trán nó, rõ ràng là biểu hiện của trạng thái bạo phát cực độ.

 

Trầm Chu tăng tốc ngự gió, đi được nửa đường thì chợt thấy có một người bị ném ra khỏi cột mây mù, dựa theo hình dáng và cách ăn mặc thì chính là Đông Phương Khuyết.

 

Sau đó, Bạch Trạch cũng lao ra khỏi đám mây mù, nanh vuốt nhắm thẳng về phía Đông Phương Khuyết, nhưng nửa đường lại bị một thanh ngân thương chặn trước mặt. Thiếu nữ mặc y phục tím toàn thân, mái tóc đen nhánh không biết từ khi nào đã chuyển thành màu bạc, sống lưng thẳng tắp lộ rõ sự quyết liệt.

 

Ánh mắt Trầm Chu thoáng tối đi, tại sao Tử Nguyệt và Đông Khuyết lại đụng độ với Bạch Trạch? Tử Nguyệt còn để bản thân ra nông nỗi kia… Đông Phương Khuyết rốt cuộc có quan hệ gì với Tử Nguyệt, và có liên quan gì đến Minh Quyết?

 

Linh khí trên người Tử Nguyệt rõ ràng đang nhanh chóng hao mòn, không đến mười chiêu nữa sẽ cạn sạch. Nhưng vừa nghĩ đến đây, Trầm Chu lại chợt cảm nhận được linh khí của Tử Nguyệt đột ngột trở nên cực thịnh, gấp trăm lần vừa rồi.

 

Phượng Chỉ nhíu mày, tự đốt linh đan để nâng cao linh lực? Làm vậy thì e cả vạn năm tu vi cũng chỉ như mây bay thoáng qua.

 

Thật là một phương pháp tự sát.

 

Hắn còn đang ngẫm nghĩ thì bên tai chợt vang lên tiếng mắng: “Cái đồ ngu ngốc này!”

 

Ngay sau đó, một thân ảnh màu lục lập tức nhoáng qua, lúc Phượng Chỉ hoàn hồn thì thiếu nữ khi nãy còn ở phía sau đã vọt lên trước mấy chục bước, vài sợi tóc lơ đãng phất qua chóp mũi hắn, lưu lại hương thơm nhàn nhạt. Vạt áo thoáng ẩn thoáng hiện nhảy múa theo bước chân của thiếu nữ, tựa như đóa sen vĩnh viễn không bao giờ tàn.

 

Hắn khẽ cong môi rồi cũng nhấc chân đuổi theo.

 

Hai người còn cách đụn mây mù khoảng mười dặm thì trên không trung bùng lên một ngọn lửa khổng lồ trong tiếng rống giận dữ của Bạch Trạch. Chiến trường lập tức chìm trong biển lửa khiến Trầm Chu đành phải đáp xuống đất. Càng đến gần càng cảm nhận được sức nóng kinh người, tuy đã kích hoạt tiên chướng hộ thể nhưng nàng vẫn bị nhiệt khí tạt vào mặt không thể mở mắt ra, đi nửa bước cũng khó khăn. Nhưng để xác nhận an nguy của Tử Nguyệt, nàng bất chấp tất cả, vẫn kiên trì tiến về trung tâm chiến trường.

 

Chợt có ai đó kéo tay nàng lại, một luồng khí mát lạnh theo cánh tay truyền vào cơ thể Trầm Chu, trong nháy mắt đẩy nhiệt khí ra ngoài.

 

Trầm Chu còn đang sửng sốt thì nghe thấy tiếng nam tử, “Nộ hỏa của Bạch Trạch là lửa bổn nguyên sơ khai nhất, tiên chướng bình thường sẽ không ngăn cản được.”

 

Thần sắc thiếu nữ chợt cứng đờ, “Bổn thần biết, không cần ngươi tới nhắc.” Dứt lời thì phủi cánh tay đang giữ tay mình.

 

Đối phương lại bắt lấy tay nàng, nghiêm nghị nói: “Mau đi cứu người thôi.”

 

Chương 044: Ánh mắt ta không có kém đến thế

 

Trầm Chu bị Phượng Chỉ lôi kéo tiến về phía trước, cuối cùng cũng thấy được hai bóng người mơ hồ. Cô gái tóc bạc mặc áo tím đang được một nam tử tóc đen nhánh, mặt trắng bệch ôm trong lòng. Bên dưới hai người là một cái hố sâu hoắm do áp lực lúc rơi xuống tạo thành, trên không trung, Bạch Trạch vẫn đang gào thét. Nộ hỏa không ngừng đánh về phía hai người trong hố nhưng đều bị cản lại bởi một kết giới vô hình.

 

Trầm Chu khựng lại, đưa tay kéo Phượng Chỉ, “Dừng lại.” Dứt lời thì nhíu mày nhìn về phía hố sâu, trong mắt dần hiện lên vẻ mơ hồ.

 

Nam nhân đang ôm Tử Nguyệt… là ai?

 

Tuy đứng khá xa nhưng nàng vẫn có thể cảm nhận được thần lực mãnh liệt tỏa ra từ trên người nam tử, và uy lực của luồng thần lực xa lạ kia không phải là dạng mà thần tiên bình thường có thể so sánh. Uy lực thần khí của Long tộc vốn áp đảo tất cả những Thần tộc khác, tuy tu vi vẫn còn thấp nhưng nàng dù gì cũng là hậu duệ Long thần, vậy mà ngay cả nàng cũng cảm thấy bị uy hiếp khi đứng trước sức mạnh này, đủ thấy uy lực của nó biến thái đến cỡ nào…

 

Phượng Chỉ nhìn khuôn mặt nhỏ đã méo xệch của thiếu nữ bên người rồi lại nhìn về phía nam tử đằng kia, thần sắc vốn hờ hững muôn thuở thoáng hiện ra chút dao động. Đến chậm một bước rồi sao…

 

Hắn còn đang cúi đầu suy ngẫm cách ứng phó thì chợt nghe thấy thiếu nữ bên người hỏi: “Đó là cái gì?”

 

Cách đó không xa chính là trung tâm linh mạch của Côn Luân, linh tuyền từ dưới đất trào ra tạo thành một cái hồ nhỏ, trên mặt hồ tràn ngập linh khí trôi lững lờ.

 

Trầm Chu vừa đến gần liền nhìn thấy giữa hồ có một cỗ quan tài bằng băng nằm ngay ngắn. Trong nháy mắt nàng lập tức hiểu ra đây là gì, cỗ quan tài băng vốn chìm dưới đáy hồ nhưng bây giờ lại bị đẩy lên trên, chẳng trách vì sao thần thú thủ hộ nơi này lại đột nhiên nổi điên.

 

“Đồ ngốc Tử Nguyệt kia…” Nàng lầm bầm mắng một câu rồi thừa dịp Bạch Trạch vẫn chưa chú ý tới mình, đạp nước bay thẳng đến chỗ cỗ quan tài. Hôm nay nàng phải nhìn xem vị thượng thần chủ nhân bát hoang mà Tử Nguyệt lưu luyến hơn vạn năm đến tột cùng có dáng vẻ như thế nào.

 

Kết quả là vừa nhìn rõ dáng vẻ của người nằm trong quan tài, Trầm Chu chợt ngẩn người.

 

Khuôn mặt này sao lại quen như vậy?

 

Nàng hồi hồn, lập tức quay đầu lại nhìn, nam tử bên bờ hồ quả nhiên đang rón rén chuẩn bị chuồn êm. Khóe miệng nàng thoáng co rút, thoáng cái đã hiện ra sau lưng nam tử, túm lấy cổ áo hắn, hằm hằm hỏi: “Nói, rốt cuộc là sao hả?”

 

Khuôn mặt này và thanh niên nằm cứng đơ trong quan tài giống nhau như đúc, nếu tên này còn nói rằng đây chỉ là trùng hợp thì nàng sẽ lập tức một chưởng đánh bay hắn.

 

May mà da mặt Phượng Chỉ cũng không dày như vậy, hắn xoay người lại đối diện với nàng, nở một nụ cười lấy lòng rồi tìm cách tránh né, “Chuyện này bây giờ không quan trọng.”

 

Trầm Chu hắn đăm đăm, nghiêm mặt nói: “Phượng Chỉ, ngươi còn muốn đùa bỡn ta tới khi nào nữa?”

 

Tròng mắt nam tử khẽ lóe lên, thần sắc nhanh chóng trở lại như thường, vẫn là bộ dạng thư sinh sét đánh bên tai cũng không nhíu mày kia, đầu mày luôn treo vẻ hờ hững vô tư lự.

 

Hắn mỉm cười nhìn nàng, “A Chu cô nương phát hiện ra khi nào thế?”

 

Trầm Chu *hừ* một tiếng, “Ở cùng ngươi lâu như vậy, ánh mắt ta không kém đến thế.”

 

Ờ nhỉ, hình như hắn thật sự coi thường nàng rồi. Nhưng nói đi nói lại, cũng chỉ tại hắn lười, chọn ngay khuôn mặt hiện ra trong đầu trước tiên để dịch dung nên mới bị nàng bắt tận mặt. Thất sách, thất sách quá.

 

Trầm Chu còn đang định tính sổ với Phượng Chỉ thì đột nhiên cảm nhận được thần lực chợt trở nên cực thịnh, lập tức quay phắt người lại nhìn. ‘Đông Phương Khuyết’ đặt Tử Nguyệt xuống, chậm rãi đứng dậy, thần lực tỏa ra mãnh liệt. Chỉ trong một cái nháy mắt, ngọn lửa ngùn ngụt bao phủ bốn phía liền lập tức hóa thành khói nhạt.

 

Một giọng nói lãnh đạm thốt ra từ trong miệng hắn, “Bạch Trạch, ngươi dám đả thương nàng.” Nam tử nhấc tay lên, Thanh Dương thương nằm trên mặt đất liền trở về trong tay hắn.

 

Trầm Chu lập tức cảm giác được Thanh Dương thương xuất hiện dao động, đó chính là sự hưng phấn mong chờ đã lâu. Lúc trước nàng cũng thường ngồi quan sát Tử Nguyệt luyện thương, nhưng hôm nay là lần đầu tiên cảm nhận được cái gì gọi là binh khí hợp nhất, tựa như người đang cầm thương mới là chủ nhân chân chính của Thanh Dương thương vậy.

 

Nàng mở to mắt, chủ nhân chân chính của Thanh Dương thương…

 

Tiếng Phượng Chỉ vang lên bên tai nàng, “Nằm bên trong quan tài băng chính là bản thể của Minh Quyết, còn thần hồn của hắn thì đang ở đó.”

 

Trầm Chu nhìn theo ánh mắt của hắn, thần sắc chợt trở nên ngưng trọng…

 

Đông Phương Khuyết quả nhiên chính là Minh Quyết.

 

Chương 045: Cửu Thiên Huyền Lôi

 

Đông Phương Khuyết chính là Minh Quyết, tuy đáp án này đã giải thích hết mọi khúc mắc nhưng vẫn còn nhiều chỗ Trầm Chu nghĩ không thông.

 

Tử Nguyệt tìm được Đông Phương Khuyết, phát hiện hắn là Minh Quyết đúng ngay lúc Bạch Trạch thức tỉnh. Thật sự quá trùng hợp rồi.

 

Khoan đã!

 

Một ý niệm chợt lóe lên trong đầu Trầm Chu. Hình như nàng đã đảo lộn thứ tự. Không phải là Bạch Trạch thức tỉnh rồi Đông Phương Khuyết mới tới, mà là vì Đông Phương Khuyết đến, Bạch Trạch cảm giác được khí tức của chủ nhân nên mới tỉnh giấc. Trầm Chu nhớ Tử Nguyệt từng đề cập đến chuyện yêu ma bị giam trong Thiên Tâm Các trên núi Tử Hoa tự phá giải phong ấn thoát ra ngoài nên Đông Phương Khuyết mới dẫn các đệ tử khác xuống núi trừ ma. Có lẽ Tử Nguyệt đã lợi dụng yêu ma kia dẫn dụ Đông Phương Khuyết đến đây.

 

Nhưng thần hồn của Minh Quyết trong người Đông Phương Khuyết đã thức tỉnh mà Bạch Trạch vẫn không nhận ra chủ nhân. Quả thật rất kỳ quái.

 

Nghĩ thêm nữa vẫn không thông, Trầm Chu thu hồi tâm trí, chợt nhớ đến Phượng Chỉ vừa rồi gọi thẳng tên Minh Quyết thì khẽ nhíu mày, “Phượng Chỉ, ngươi đến tột cùng là ai?”

 

Phượng Chỉ vẫn mang thần sắc dửng dưng, “Cơ duyên đến thì cô sẽ biết, trước xem kịch vui đi đã.”

 

Trầm Chu co rút khóe miệng, e màn kịch này cũng không vui như hắn nói.

 

Sau khi thần hồn thức tỉnh, Đông Phương Khuyết – giờ đã là Minh Quyết – vẫn mang bộ mặt lạnh tanh, thật chí còn lạnh hơn lúc trước. Hắn nâng Thanh Dương thương lên, chậm rãi bay đến giữa không trung, cất giọng rét lạnh như băng: “Trên đời này không ai có quyền đả thương nàng, bất kỳ ai đả thương nàng đều phải trả giá đắt.”

 

Trên không trung, không biết vì bị ảnh hưởng bởi thần lực của hắn hay là đã phát tiết xong, đồ đằng đỏ rực trên trán Bạch Trạch đã nhạt màu, dần dần chuyển sang màu lam trong suốt. Từ ánh mắt của nó, Trầm Chu thấy được một tia vui sướng, loại vui sướng như cuối cùng cũng đạt được ước nguyện sau bao tang thương, và nhiều hơn là sự kính sợ đối với nam tử đối diện.

 

“Chúa thượng…” Nó từng là thần thú của hắn, nhưng hôm nay hắn lại coi nó như tử địch.

 

Trầm Chu nhìn một người một thú trên không trung, Bạch Trạch rõ ràng không còn bất kỳ địch ý nào, nhưng nhìn sang vị đế quân áo xanh kia, trong lòng nàng không khỏi chùng xuống, “Hắn muốn làm gì?”

 

Một luồng kim quang đột nhiên từ trong mây giáng thẳng xuống người Bạch Trạch. Thân thể khổng lồ của nó co rút, bộ lông trắng như tuyết thoáng cái đã cháy sém.

 

Trầm Chu sững sờ. Minh Quyết dẫn Cửu Thiên Huyền Lôi xuống đánh Bạch Trạch!

 

Cửu Thiên Huyền Lội là hình phạt nặng nhất ở Tiên giới. Người chịu phạt sẽ bị đánh đúng bốn mươi chín luồng sét, lực đạo của luồng sét sẽ tăng dần theo từng lần đánh xuống, cho đến khi tiên cốt của người chịu hình vỡ nát, hồn phách tan tành.

 

Cho dù có thể gắng gượng sống sót qua khỏi hình phạt thì tu vi và tiên cốt của người chịu hình sẽ không bao giờ có thể khôi phục.

 

Nàng đã sớm nghe nói thượng thần thượng cổ trời sinh vốn lạnh lùng, nhưng thật sự không ngờ Minh Quyết lại có thể vô tình đến thế. Bạch Trạch là tọa kỵ của hắn từ thời thượng cổ, vậy mà hắn lại có thể thẳng tay với nó như vậy. Cho dù Tử Nguyệt bây giờ sống chết không rõ, nhưng chuyện này không thể đổ hết lên đầu Bạch Trạch.

 

Trong mắt Trầm Chu tràn đầy vẻ không thể tin nổi, “Sao hắn có thể làm thế? Cứ coi như là Bạch Trạch đả thương Tử Nguyệt, nhưng ít nhất hắn cũng phải xem xét nguyên nhân mà tha cho nó một mạng chứ? Nếu không vì bảo vệ quan tài của hắn, nó làm sao lại nổi điên chứ?”

 

Phượng Chỉ thở dài, “Bạch Trạch đả thương Tử Nguyệt là vì Minh Quyết vô cùng quan trọng đối với nó. Tử Nguyệt tự ý di dời quan tài của Minh Quyết, nó mới theo bản năng tấn công nàng. Nha đầu, Minh Quyết bây giờ cũng giống như vậy.”

 

Trầm Chu nhíu mày, “Ý ngươi là Minh Quyết bây giờ cũng bị lửa giận khống chế, không biết mình đang làm gì?”

 

Phượng Chỉ gật đầu, “Phát tiết xong thì sẽ tỉnh táo lại.” Rồi lại bồi thêm, “Hẳn thế.”

 

Trầm Chu siết chặt quả đấm, “Nhưng chờ hắn tỉnh táo lại thì Bạch Trạch đã bị Cửu Thiên Huyền Lôi đánh cho tan xác rồi!” Hai mắt đỏ bừng, nàng chỉ vào thần thú, “Nó là tọa kỵ ta nhìn trúng!”

 

Ánh mắt của nàng khiến Phượng Chỉ sửng sốt.

 

Chủ nhân chân chính của Bạch Trạch đang ở đây mà nàng vẫn có thể hùng hồn nói ra những lời này, đúng là phải nhìn nàng bằng cặp mắt khác rồi. Hắn chăm chú nhìn cô gái trước mặt một lúc, cuối cùng nói với giọng bất lực: “Cửu Thiên Huyền Lôi một khi đã giáng xuống, Minh Quyết không thu tay thì không có khả năng tự ngừng. Trừ phi…”

 

Hắn còn chưa nói xong thì cô nương bên cạnh đã phóng đi mất. Hắn thở dài phẩy tay áo, nha đầu này, chớ vọng động như vậy có được không?

 

“Minh Quyết, mau dừng tay!” Trầm Chu quát to về phía vị thượng thần lạnh lùng trên không trung.

 

Đó cũng là lúc đạo huyền lôi thứ tư giáng xuống người Bạch Trạch. Từ khi bắt đầu, nó luôn im lặng nhận lấy hình phạt của Đông Phương Khuyết mà không nói một lời, bây giờ nghe thấy tiếng của Trầm Chu thì chậm chạp nhìn xuống nơi phát ra tiếng nói.

 

Thiếu nữ đứng thẳng tắp, vạt trường bào màu lục tung bay trong gió, hoa văn tinh xảo thêu trên áo như ẩn như hiện.

 

Chương 046: Bạch Trạch, bổn thần sẽ bảo vệ ngươi

 

Minh Quyết khẽ chuyển tầm mắt, luồng sét lập tức đánh về phía thiếu nữ. Trầm Chu mở tiên chướng chống đỡ, nghe thấy giọng nói rét lạnh của nam tử, “Còn tiến thêm bước nào nữa, ta giết.”

 

Rõ ràng vẫn là mặt của Đông Phương Khuyết nhưng cảm giác lại lạnh lẽo hơn vạn phần. Nhớ tới Tử Nguyệt từng nói Minh Quyết rất dịu dàng, Trầm Chu nghiến răng rủa thầm, dịu dàng cái con khỉ!

 

Trầm Chu sầm mặt chất vấn vị thượng thần lạnh lùng trên không trung: “Bạch Trạch hầu hạ ngươi mười vạn năm, ít nhiều cũng có công, ngươi đối xử với nó như vậy không thấy quá đáng à?”

 

Minh Quyết trả lại cho nàng một ánh mắt dửng dưng, “Nó đả thương Tử Nguyệt, đáng chết.”

 

Thân hình khổng lồ thoáng co lại, Bạch Trạch cuối cùng cũng lên tiếng: “Ta phạm phải điều kiêng kỵ của chúa thượng, đáng bị phạt. Tiểu nha đầu, mau rời khỏi đây.” Nói đến đây nó nặng nề nhắm mắt lại, “Ta canh giữ nơi này một vạn năm chỉ để chờ ngày chúa thượng trở về, giờ đã xác định được thần hồn của ngài vẫn mạnh khỏe, ta chết cũng không hối tiếc. Đã một vạn năm, ta cũng mệt mỏi rồi…”

 

Trầm Chu nghe ra sự thương cảm trong lời của Bạch Trạch, nhíu mày quay sang Minh Quyết, “Ngươi nghe rồi mà còn nhẫn tâm hạ thủ được à?”

 

Minh Quyết từ tốn đưa mắt nhìn Bạch Trạch, ánh mắt phảng phất như chứa đựng một trời tuyết mênh mông, vẫn lặp lại câu nói kia: “Ngươi đả thương Tử Nguyệt, đáng chết.”

 

Hắn dứt lời thì lại có một luồng sét đánh xuống trên người Bạch Trạch. Sau khi chịu bảy đạo huyền lôi, Bạch Trạch đã không còn gắng gượng nổi nữa, thân thể khổng lồ rơi thẳng xuống đất. Sau khi ngã xuống, nó lại miễn cưỡng bay lên trước mặt Minh Quyết, chậm rãi cụp vó cúi đầu kính cẩn chờ đợi đợt trừng phạt kế tiếp.

 

Trầm Chu không nhịn được nữa, lập tức bay tới trước mặt Bạch Trạch, giang tay ra, hất hàm nói bằng giọng điệu vô cùng ngạo ngễ: “Bổn thần lấy danh nghĩa đế quân Không Động, từ nay về sau Bạch Trạch chính là tọa kỵ của bổn thần. Có bổn thần ở đây, không ai được phép động đến nó!”

 

Minh Quyết nghe thấy hai chữ ‘Không Động’ thì trong mắt thoáng xẹt qua một tia kinh ngạc, nhưng thần trí còn chưa làm rõ hai chữ này thì đã bị lửa giận hừng hực trong đầu lấn áp, “Dám cản đường bổn thần, giết.”

 

Đạo huyền lôi thứ tám *ầm ầm* giáng xuống, Trầm Chu nghiêm mặt, từ đỉnh đầu nàng lập tức bắn ra một vòng tiên chướng, hóa giải luồng sét vừa đánh xuống người nàng và Bạch Trạch.

 

Bạch Trạch nhìn thiếu nữ trước mặt, trong mắt thoáng hiện ra một tia dao động. Lúc nó chìm vào giấc ngủ, Trầm Chu còn chưa ra đời nên nó dĩ nhiên không biết nàng. Trên đời này chỉ có thần lực thượng cổ mới có thể hóa giải Cửu Thiên Huyền Lôi, nàng vừa tự xưng là đế quân Không Động, chẳng lẽ thật sự là hậu nhân của Long thần?

 

Nó lên tiếng: “Hậu nhân Long thần, chỉ vì ta mà vận dụng đến bổn nguyên Long tộc, quá lỗ mãng rồi.”

 

Lực bổn nguyên tiêu hao không thể khôi phục, sử dụng không khéo sẽ tự phá hủy căn cơ tu hành của bản thân. Nhưng chỉ là mấy chục đạo huyền lôi mà thôi, Trầm Chu nàng còn lâu mới sợ.

 

“Bạch Trạch.” Nàng nói, giọng vẫn còn âm hưởng non nớt của thiếu nữ nhưng đã có phong độ đế quân một cõi, “Mặc Hành từng nói với ta, từ rất lâu về trước, y tận mắt nhìn Thần tộc không ngừng suy tàn rồi dần biến mất khỏi lục giới. Y nói y đã sống quá lâu rồi, đã sớm dửng dưng với chuyện sống chết. Nhưng mỗi khi cùng ta xem những ghi chép về kỳ thượng cổ, vẻ mặt y luôn rất cô quạnh.”

 

“Long tộc bây giờ chỉ còn lại ta và Mặc Hành, người ngoài nhìn thấy e đều nghĩ rằng Không Động cũng đang trên con đường suy tàn. Một ngày nào đó, Long tộc cũng sẽ biến mất, trở thành những con chữ miêu tả trong ghi chép về kỳ thượng cổ.”

 

Bạch Trạch không thấy được vẻ mặt Trầm Chu nhưng lại như chìm trong giọng nói của nàng, ánh mắt dần ánh lên vẻ bi thương.

 

“Nhưng chỉ cần ta còn tồn tại ngày nào, tuyệt đối không để người khác chà đạp tôn nghiêm của Long tộc ngày đó.”

 

Bạch Trạch chấn động vì những lời này của nàng.

 

Thiếu nữ tiếp tục dùng thần lực bổn nguyên giải hóa giải luồng sét đang đánh tới tấp về phía mình, “Bạch Trạch, ngươi hãy nghe cho kỹ, khoảnh khắc Minh Quyết chĩa thương về phía ngươi, ta đã quyết định rồi. Bất kể chủ nhân trước đây của ngươi là ai, từ nay về sau ngươi chính là tọa kỵ của ta, là con dân của Không Động.” Nàng ngước mắt nhìn Minh Quyết, nói ra lời từ tận đáy lòng: “Bạch Trạch, bổn thần sẽ bảo vệ ngươi.”

 

[Hết chương 46]

 

P/S của người dịch: mới phát hiện thì ra truyện này vừa được xuất bản cuối năm rồi ở Trung Quốc. Tác giả này viết có 3 truyện mà cả 3 truyện đều được xuất bản. Bìa rất đẹp, chia sẻ với các em này. 

 

Phượng hoàng tại thượng – Chương 039 – 042
Phượng hoàng tại thượng – Chương 047 – 052 (Tìm pass ở https://thuynguyetdai.com/thong-tin-ve-pass/)
Advertisements

Comments

comments

13 thoughts on “Phượng hoàng tại thượng – Chương 043 – 046

  • 06/04/2017 at 9:24 am
    Permalink

    Truyện càng lúc càng hay, em đọc đi đọc lại mấy lần vẫn không chán. Cảm ơn chị đã chăm chỉ dịch truyện. Em tiếp túc lót dép mua bánh ngồi hóng. Càng đọc càng ghiền vì càng về sau truyện càng lúc càng hay, chị Chu rất thú vị và đáng iu chết đi được.

    Reply
  • 06/04/2017 at 9:47 am
    Permalink

    Bìa là Trầm Chu đang cưỡi Bạch Trạch, vậy là nàng ấy đã thu phục được thần thú rồi.

    Reply
    • 06/04/2017 at 9:50 am
      Permalink

      Không phải Bạch Trạch đâu em, đó là phượng hoàng nên chắc là Phượng Chỉ ấy

      Reply
      • 06/04/2017 at 5:56 pm
        Permalink

        Hi, em cứ tưởng Bạch Trạch vì thấy bộ lông trắng muốt.

        Reply
      • 06/04/2017 at 5:58 pm
        Permalink

        À, em nhìn lại rồi, lông vàng chứ ko phải trắng.

        Reply
  • 06/04/2017 at 10:22 am
    Permalink

    Càng lúc càng hay ngày nào cũng hóng

    Reply
  • 06/04/2017 at 9:27 pm
    Permalink

    truyen doc hap dan qua di mat. thich nang Tram Chu đáng yêu và Phượng Chỉ

    Reply
  • 09/04/2017 at 4:03 am
    Permalink

    Ý nghĩa bìa truyện của trung quốc “đội vợ lên đầu sống lâu…muôn thuở” (do phượng chỉ đã sống quá trăm tuổi nên phải thay từ ngữ cho hợp)
    Em thấy chi tiết cứu bạch trạch quá cẩu huyết rồi 🤣 Đọc thấy hơi nhạt

    Reply
  • 12/04/2017 at 11:56 pm
    Permalink

    Tỷ ơi, tỷ đi du lịch ròi sao, hay ở vn vẫn còn nghĩ lễ vua hung vậy tỷ, ngày nào em cũng check in facebook máy lân đe coi có chương mới chua mà ki thấy

    Reply
    • 12/04/2017 at 11:59 pm
      Permalink

      Haha, chị không ở VN, tại tuần rồi chị bận dọn nhà nên không có thời gian dịch. Vừa dịch xong gửi cho Nâu rồi, chắc cuối tuần chị post.

      Reply
  • 16/04/2017 at 9:35 am
    Permalink

    Nàng ơi. Phượng hoàng tại thượng giờ set pass rồi à

    Reply
    • 16/04/2017 at 10:03 am
      Permalink

      Đâu có, pass chung trong phần thông tin pass ấy.

      Reply
  • 20/04/2017 at 12:36 pm
    Permalink

    Em xin cái bìa nha chị. Đẹp quá.
    Không biết có phần nào nới về Minh Quyêt + Tử Nguyệt ko chị?
    Cám ơn chị nhiều lắm

    Reply

Leave a Reply