Advertisements

Cống Phẩm Tiên Cơ – Chương 056- 060

Chương 056: Nàng thật biết làm người khác bất ngờ!

 

Khuynh Anh ngẫm nghĩ một chút, cuối cùng yếu ớt trả lời: “Thật ra như vậy cũng tốt.”

 

Lam Tranh nheo mắt lại nhìn, tuy Khuynh Anh vẫn mang bộ dạng vô dụng ngờ nghệch, nhưng hắn vẫn cảm thấy nàng có chỗ nào đó không giống trước. Đôi mắt sáng ngời không còn tránh né cái nhìn của hắn nữa, đối đáp với hắn vô cùng thuận miệng, giọng nhỏ nhưng lại hết sức khí phách, cứ như vàng thật không sợ lửa vậy.

 

“Đầu óc quả nhiên bị cải tạo rồi.” Lam Tranh đưa tay nhéo nhéo gò má đã hồng nhuận lên không ít của nàng, vừa nhéo vừa bày ra vẻ mặt khinh bỉ, “Còn càng ngày càng xu!”

 

“… =_=…” Xấu mà ngươi còn nhéo đến sung sướng như vậy!

 

Lam Tranh quét mắt nhìn một lượt đống y phục trải đầy giường, toàn là váy áo tầm thường linh tinh, cái duy nhất nhìn được chính là chiếc váy trắng như tuyết hắn từng thấy Khuynh Anh mặc qua một lần. Cái váy này quả thực rất hợp với nước da và màu tóc của nàng, nhưng nghĩ đến lai lịch của nó thì hắn lại thấy hơi khó chịu.

 

“Nàng ch có my b này?” Lam Tranh tùy ý mở túi hành lý của Khuynh Anh ra, trong đó còn có một ít trang sức nhưng đều là đồ rẻ tiền, dưới cùng là một cái túi vải màu trà được xếp ngay ngắn chỉnh tề, hắn liền thuận tay lôi ra.

 

“Này… này! Không được làm ln xn đ ca ta!” Khuynh Anh phản ứng kịp, vội vàng đoạt lại.

 

Nhưng người chân dài tay dài đúng thật đáng ghét. Lam Tranh dùng một tay đè đầu nàng, tay còn lại chậm rãi gỡ lớp vải ra, mắt vừa chạm đến vật bên trong túi vải thì sắc mặt liền trở nên xanh mét.

 

“Cái gì đây? Là ca ca ca?”

 

“Ta… ta còn chưa kp tr cho hn!” Khuynh Anh cuống quýt giơ tay muốn đoạt lại.

 

Đó chính là cái áo choàng lần trước Trường Minh cho nàng mượn che thân đã bị làm dơ, rất vất vả làm theo phương pháp Phù Liên dạy nàng mới có thể dùng linh khí từ ánh trăng giặt sạch nó. Nhưng sau đó vì bị hôn mê hơn một tháng, về sau lại phải trải qua cuộc huấn luyện tàn khốc của Toàn Cơ, không có thời gian cũng như không có cơ hội gặp Trường Minh để trả lại cho nên nàng nhất thời quên mất nó.

 

“Vì vy nàng mi coi như bo bi mà cất giữ?” Giọng Lam Tranh càng lạnh hơn, hắn vứt cái áo xuống, sắc mặt tối tăm đưa mắt nhìn nàng.

 

“Không phi thế! Sao ngươi có th ném nó xung đt như vậy?! Khó git lắm có biết không?!!” Khuynh Anh thấy máu trong người như sôi trào, mắng to trong lòng một trận, chạy đến lượm cái áo lên rồi nhanh chóng lao ra ngoài với tốc độ nhanh như điện xẹt, hoàn toàn quên mất lời dặn của Toàn Cơ.

 

Lam Tranh tức giận sẽ rất kinh khủng, nàng phải đi tìm Toàn Cơ làm chỗ dựa.

 

Nhưng Khuynh Anh vừa chạy đến cửa thì trước cửa đột nhiên bốc lên một tầng lửa hoàng kim, nàng hoảng hốt lui về phía sau vài bước, định bụng phóng ra ngoài bằng lối cửa sổ, nhưng chỗ cửa sổ cũng nổi lửa.

 

“Khuynh Anh, nàng thật biết làm người khác bt ng.”

 

Ngay lúc Khuynh Anh suýt bị lửa thiêu thì Lam Tranh đột nhiên hiện ra sau lưng nàng, giơ tay ôm lấy eo nàng.

 

Chương 057: Nắm đấm

 

“Toàn Cơ còn dy cho nàng cái gì nữa? Hửm?” Hơi thở của Lam Tranh phả bên tai, cánh môi mềm mại như lông chim còn cọ cọ vành tai nàng.

 

Cả người Khuynh Anh cứng đờ, một cử động nhỏ cũng không dám làm, nàng mới chỉ học phép thuật được một tháng, nếu cứng rắn chống chọi thì người chịu thua thiệt nhất định là nàng.

 

“My ngày nay ta có hc cách gia tăng th lc, cng thêm lúc còn nh có luyn võ cho nên thân th hin giờ khe hơn trước nhiu.” Nàng trả lời qua loa.

 

?” Môi hắn chậm rãi lướt đến cổ nàng.

 

“Thật, thật đấy. Đin h, sc tri đã ti, nếu không nhanh chút s trễ giờ đến dự tiệc mừng của Toàn Cơ công chúa mất.”

 

“Thiếu mt mình nàng s chẳng ai đ ý.”

 

“Nhưng không th thiếu ngài, công chúa đin h thương ngài như vy, nếu ngài vng mt, công chúa nht đnh s thương tâm.” Khuynh Anh nhấn mạnh chữ ‘ngài’, nhẫn nhịn đến mức này nàng đã sắp bùng nổ rồi.

 

Lam Tranh cười cười, tựa đầu lên vai Khuynh Anh, “Lát na ca ca cũng ti, ta có th giúp nàng tr li cho huynh ấy.”

 

Khuynh Anh ngẩn người, sau đó phát hiện hắn ám chỉ cái áo choàng trong tay mình thì mừng hết lớn, “Vy rt cảm ơn đin h.”

 

Nàng không có chút luyến tiếc khiến Lam Tranh cũng hơi vui vẻ.

 

Suốt một tháng qua, mỗi lần hắn đến tìm đều là lúc nàng đang ngủ vùi như heo chết, một thời gian không tiếp xúc, bây giờ chung đụng cảm giác vẫn thích thú như cũ. Lam Tranh cúi đầu xuống, mái tóc đen của nàng thoang thoảng hương thơm, còn hơi ướt, hẳn là mới vừa tắm xong, hương liệu nàng sử dụng đều là thứ hắn chuyên dùng, vì vậy cả người nàng bây giờ đều mang mùi hương giống hắn.

 

“Đin h?” Khuynh Anh hỏi dò.

 

Lam Tranh không trả lời, vòng tay đang ôm nàng dần dần tăng lực, hơi thở trên cổ nàng cũng nặng nề hơn, ngón tay từ hông dần hướng lên trên rồi dừng lại nơi ngực nàng, “Gn đây tr nên căng tròn hơn rồi, cũng là công lao ca Toàn Cơ sao?”

 

Khuynh Anh không nhịn được nữa, dùng sức đẩy móng vuốt của Lam Tranh ra rồi xoay người hung hăng tung một quyền vào mặt hắn. Huấn luyện quả nhiên có hiệu quả, quả đấm của nàng không còn yếu ớt vô lực đối với tầng linh lực bao phủ toàn thân của Thần tộc nữa.

 

Hồi lâu sau.

 

Lam Tranh ôm mặt cố hồi phục tâm tình sau khi bị đả kích trầm trọng, vừa ngẩng đầu lên thì thấy Khuynh Anh đang nỗ lực phá kết giới để tông cửa chạy ra ngoài, hắn bèn đi đến kéo tay ném nàng lên giường.

 

“Nàng còn dám đng th thì đêm nay chúng ta không cn ra ngoài.” Lam Tranh cúi đầu, một bên mặt còn lưu dấu ấn màu đỏ do nàng để lại, trong mắt ánh lên vẻ sắc lạnh, hắn tà mị liếm môi, “Ta không ngại biến nàng thành người ca ta, để nàng khỏi xung giường nữa.”

 

“……”

 

***

 

Sau đó Khuynh Anh cuối cùng vẫn thuận lợi thoát thân, nguyên nhân là do Toàn Cơ công chúa đoán được trước nên đã phái người hầu chuyển lời tới Lam Tranh, nguyên văn như sau: ‘nếu tới tối Khuynh Anh vẫn không xuất hiện, ta nhất định sẽ khiến phụ hoàng hỏi cưới công chúa của Tây quốc thầm mến đệ đã lâu cho đệ.’

 

Khuynh Anh không rõ ý tứ của những lời này lắm, có điều lúc Lam Tranh nghe được, sắc mặt liền trở nên trắng xanh, cuối cùng thì thả nàng ra, mặc dù khi đó hắn đã đè lên người nàng, dùng pháp lực cố định tay chân nàng, ra sức cởi mảnh y phục cuối cùng trên người nàng.

 

An toàn thoát thân xong, Khuynh Anh mặc kệ Lam Tranh vẫn đeo bộ mặt âm trầm, lập tức đi theo người hầu của Toàn Cơ đến tiệm y phục nổi tiếng nhất trong thành Dao Quang để chọn váy áo và trang sức.

 

Khi nàng một lần nữa xuất hiện ở trước mặt Lam Tranh, hắn chỉ hơi ngẩn ra, ngay sau đó sắc mặt càng trở nên âm u hơn.

 

Lúc ném nàng vào xe ngựa, hắn mở miệng cảnh cáo: “Không được tùy tin bt chuyn vi người khác.” Sau đó dường như nhớ tới cái gì, hắn lại bổ sung thêm một câu: “Quá xu, min cho ta b mt mt.”

 

Chương 058: Giường Lam Tranh điện hạ có êm không?

 

Cảnh trí về đêm ở Thần giới luôn rất đẹp, tối nay càng thêm đặc biệt, phố lớn ngõ nhỏ đông nghịt mỹ nhân trang dung tỉ mỉ đứng thành nhóm, khắp nơi đều lấp lánh ánh sáng loá mắt. Càng đến gần trung tâm thành Dao Quang, quang cảnh càng thêm xa hoa.

 

Yến tiệc được tổ chức ở thiên điện của điện Trường Sinh, thiên điện vốn chính là cái bóng trên mặt đất của điện Trường Sinh lơ lửng trên không trung, được Thần hậu Mục Hòa nương nương dùng thần lực hóa thành thực thể, chân chính trở thành bản sao của điện Trường Sinh nguy nga. Cái bóng đã khiến người khác choáng ngợp như vậy, Khuynh Anh thật sự không thể tưởng tượng được điện Trường Sinh nguyên bản ở trên cao còn lộng lẫy đến mức nào nữa.

 

Khi Lam Tranh và Khuynh Anh ngồi xe được kéo bởi thiên long mã đến nơi, trước cổng điện đã phi thường náo nhiệt, tuy thường dân không được phép tiến vào dự tiệc nhưng vẫn có không ít thiếu nữ cuồng dại chờ ở ngoài để được ngắm dung mạo của các vị hoàng tử. Vì vậy khi xe ngựa của Lam Tranh chậm rãi cưỡi mây đáp xuống, bốn phía lập tức tràn ngập những tiếng thét chói tai.

 

“Đin h, ta có th không đi xung cùng một lúc với ngài không?” Khuynh Anh hé màn xe ngó ra ngoài, nhìn nhìn đám người bên dưới, nuốt nước miếng một cái.

 

Lam Tranh liếc nàng, như cười như không hỏi: “Nàng nói xem ta sẽ thấy sao?”

 

“Cm thy ý tưởng này không t?” Nàng trả lời vô cùng thành thật.

 

“……”

 

Lúc vị hoàng tử tuấn mỹ thân thiết ôm một thiếu nữ tóc đen người cứng ngắc xuống khỏi xe ngựa, trong nháy mắt Khuynh Anh lập tức bị một đống ánh mắt ác độc chọc thủng lỗ chỗ.

 

***

 

Vừa vào thần điện, Lam Tranh liền bị mời đi nơi khác, theo nghi thức thì hoàng tử công chúa phải cùng Thần vương và Thần hậu xuất hiện để khai yến, thế là Khuynh Anh bị ném cho Ca Diệp. Ca Diệp đã không vừa mắt với Khuynh Anh từ trước nên căn bản không thèm nói nửa câu với nàng, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn về phía nàng cũng tràn ngập địch ý.

 

Khuynh Anh vô cùng bất đắc dĩ, nhưng may mắn là tình cảnh lạnh lẽo như vậy rất nhanh bị phá vỡ.

 

“Khuynh Anh?!” Người chạy tới là Phù Liên, nàng kéo tay Khuynh Anh, kinh ngạc đánh giá: “Va ri lúc Lam Tranh đin h bước vào thì ta đã chú ý đến cô ri. Cô thay đi nhiu tht đó, nếu không nh màu tóc thì thiếu chút na ta đã không nhn ra!!”

 

Phù Liên mặc y phục dành cho nữ thần quan, váy màu tím thướt tha, mái tóc nâu dài được vấn cao có cài đá quý màu vàng, đứng giữa một đám quý tộc vẫn vô cùng loá mắt. Cô nàng thản nhiên bỏ qua sự tồn tại của Ca Diệp, trực tiếp kéo Khuynh Anh đến một góc, nháy nháy mắt vài cái, “Mới một tháng không gặp, nhìn cô đp lên rt nhiu!”

 

Khuynh Anh sờ sờ mũi, ngây ngô cười, “Sao có thể chứ.”

 

Phù Liên nhìn nàng vài giây rồi thở phào nhẹ nhõm, “Có điều may mà vn đn như vy.”

 

“……”

 

“Nhưng my ngày nay cô đi đâu mà ta tìm không thy? Ta còn tưởng cô đã b đin h…” Phù Liên dừng một chút, giống như có chút bận tâm đến cảm nhận của đối phương, thay đổi cách hỏi: “Giường ca đin h êm không?”

 

Khuynh Anh nổi gân xanh đầy đầu, đã lâu không tiếp xúc với cái miệng rắn độc này, lực sát thương quả thực vẫn mạnh như trước.

 

Chương 059: Mẫu phi của Lam Tranh

 

Ánh sáng xung quanh đột nhiên mờ đi, một bậc thang chói loá dần hình thành giữa không trung, theo sau là sự xuất hiện của vài thân ảnh còn chói mắt hơn đang chậm rãi đi xuống bậc thang. Giây phút đó cả đại điện bỗng nhiên trở nên yên tĩnh, mọi người đồng loạt đưa tay lên tạo thành hình chữ thập ở trước ngực, dáng vẻ vô cùng chăm chú. Đây có lẽ là khoảnh khắc đẹp nhất của thành Đông Phương, Lam Tranh đứng cùng Trường Minh, Lê Thiên Thường khôi phục bộ dạng xinh đẹp như khổng tước cao ngạo đứng cạnh Trường Minh, kế bên Lam Tranh là Toàn Cơ.

 

“Người đng gia là Thn vương b h, bên cnh là Thn hu, Mc Hòa nương nương.” Phù Liên nhỏ giọng giải thích.

 

Thần vương có mái tóc đỏ rực lửa giống hệt Toàn Cơ, phong thái trầm ổn, mị lực không hề thua kém hai con trai, ẩn trong vẻ uy nghiêm còn có một chút từ ái. Thần hậu Mục Hòa thì đúng là nữ thần cao quý danh bất hư truyền, mái tóc đen như thác nước buông xuống sau lưng, đứng bên cạnh Trường Minh cứ như hai chị em.

 

Khuynh Anh nhìn nhìn Thần vương và Thần hậu rồi lại nhìn Trường Minh, cuối cùng nhìn về phía Lam Tranh, trong lòng ngẫm nghĩ, đồ điên Lam Tranh kia nhất định là giống biến dị, cha mẹ ôn hòa dịu dàng như vậy nhưng hắn lại như cái gai thích đâm chọt người khác.

 

Phù Liên đột nhiên mở miệng nói: “Lam Tranh đin h hẳn nhẫn nhn rt vt v.”

 

“Vì sao?”

 

“Cô không biết? Ờ, chẳng trách được.” Phù Liên hạ giọng đến mức thấp nhất, “Thn hu không phi m rut ca Lam Tranh đin h, mu phi ca ngài đã mt lâu ri.”

 

Khuynh Anh thoáng ngẩn ra, “Chẳng phi Thn tc sng rt thọ sao?”

 

“Đó mi là trng đim. Nghe nói v nương nương kia phm vào ti không th tha th, vì th din ca Thn tc nên đã âm thm b x t.” Phù Liên thấp giọng bổ sung: “Phi ra v vui v hòa thun với ca ca và t t cùng cha khác m, còn phi chu thành kiến ca người khác, trong lòng ngài ấy nht đnh không d chu. Nhưng chuyn này không th tùy tin bàn tán, biết gi trong lòng là được.”

 

“……” Khuynh Anh lại nhìn Lam Tranh, trong lòng xuất hiện một cảm xúc khó tả.

 

***

 

Tến hội diễn ra vô cùng thuận lợi, Thần vương bệ hạ hiển nhiên rất quan tâm tới hôn sự của con gái cưng. Lúc Thần hậu Mục Hòa lôi kéo Toàn Cơ định nói gì đó, Lam Tranh vốn muốn lập tức rời đi nhưng Toàn Cơ lại cố tình kéo hắn lại cùng lắng nghe cha mẹ ‘dy bo’.

 

Trường Minh đứng giữa đại sảnh, thay phụ hoàng tiếp chuyện sứ giả từ các thần đô khác. Thỉnh thoảng có các thần nữ xinh đẹp đến gần bắt chuyện, hắn cũng chỉ lễ phép đáp lại chứ không tiếp xúc nhiều, tựa như một viên minh châu chói mắt nhưng lại ẩn chứa vẻ thâm trầm khó tả bằng lời

 

Khuynh Anh không dám để ánh mắt mình dừng ở trên người hắn dù chỉ một khắc, lặng lẽ lùi vào đứng trong một góc. Từ ngày bị Lam Tranh cưỡng hôn dưới đáy hồ, nàng đã lâu không còn gặp ác mộng, nhưng mỗi lần nhìn vào đôi mắt đen nhánh kia, trong lòng nàng vẫn cảm thấy hoảng hốt.

 

“Ngươi mà cũng có tư cách đến tham d yến hi hôm nay?” Một giọng nói yểu điệu pha lẫn chút châm biếm đột nhiên vang lên.

 

Lê Thiên Thường chậm rãi đi đến bên cạnh Khuynh Anh, mỉm cười một cái với Ca Diệp.

 

Ca Diệp thoáng sửng sốt rồi lập tức lui ra.

 

Chương 060: Đang trốn tránh ta?

 

Khuynh Anh cười nhạt, “Ta có tư cách ti hay không, chng l công chúa đin h còn không nhìn ra?”

 

Lê Thiên Thường hơi sững người nhưng nụ cười trên môi vẫn tươi tắn như cũ, dáng vẻ hết sức tao nhã cao quý, người ngoài nhìn thấy thì sẽ cho rằng các nàng là đang vui vẻ trò chuyện với nhau chứ không thể nghe được ác ý trong lời của ả, “Sao hả? Mi va ri khi Lam Tranh đin h đã khn cp mun quyến rũ Trường Minh đin h ri? Người phàm các ngươi đu không biết xu h như vậy à?”

 

“Không hn, Thn tc tài trí hơn người, v phương din này người phàm qu tht không bì được.” Khuynh Anh mỉm cười, “Cũng như ta không bng được na phn ca công chúa.”

 

Lê Thiên Thường bị nghẹn họng, gương mặt trang điểm tỉ mỉ từ trắng biến thành đỏ rồi chuyển qua xanh mét.

 

Xung quanh liên tục có sứ giả quý tộc đưa mắt nhìn sang, mái tóc đen nhánh và dung mạo thuần khiết như hoa mai của Khuynh Anh ở giữa đại điện càng thêm nổi bật, lọn tóc dài buông lơi phác họa đường cong thân thể yểu điệu khiến người khác không thể rời mắt. Bọn họ xì xào bàn tán, ánh mắt sáng quắc không chút che giấu hứng thú đối với nàng.

 

Lê Thiên Thường rốt cục cười lạnh một tiếng: “Ta quả thật không nên xem thường ngươi.”

 

Khuynh Anh có hơi luống cuống, “Công chúa đin h quá li rồi.”

 

Lê Thiên Thường nhìn nàng đánh giá một lúc, cuối cùng bật ra một tiếng cười sắc lẻm, đi tới gần Khuynh Anh, hạ giọng nói với nàng: “Phàm nhân ti tiện, muốn đu vi ta, kết cc s rt thê thm.”

 

“Công chúa yên tâm, ta ch so đo vi con người, ngài không phi con người, ta sao lại có ý đó?” Khuynh Anh cười dịu dàng, bộ dáng vô hại, lọn tóc đen buông rơi trên gò má nhẵn mịn trong suốt như sương sớm.

 

Không khí lại ngưng đọng một hồi.

 

Lê Thiên Thường nheo mắt, ngón tay miết chặt đoá hoa đính trên váy như muốn nghiền chúng thành bột phấn.

 

“Được, được lắm, ngươi c vic tiếp tc không s tri s đt như vy đi.” Lê Thiên Thường vỗ vỗ vai Khuynh Anh khoảng một phút rồi mới dời tay đi, ném lại mấy chữ như vậy và một cái nhìn lạnh lẽo rồi xoay người rời đi.

 

Góc nhỏ một lần nữa yên tĩnh trở lại.

 

Một lúc lâu Khuynh Anh mới xoa đầu vai thiếu chút nữa muốn bể nát, miệng méo xệch, cảm thấy ngày mai phải theo Toàn Cơ học chút pháp thuật phòng thân. Nàng lơ đãng ngẩng đầu lên, đột nhiên chạm phải một đôi mắt đen nhánh. Cách đó không xa, Trường Minh đang nhìn về phía này, gặp phải tầm mắt nàng hắn cũng không dời mắt, con ngươi tối đen càng lúc càng thêm sâu thẳm.

 

Khuynh Anh cuống quýt cúi đầu, tim đập lỡ mất mấy nhịp. Nàng do dự một chút rồi chạy bừa ra khỏi chính điện, nép mình vào sau vách tường ngoài điện trốn tránh. Nàng thật sự không rõ vì sao mình lại làm thế, rõ ràng đã được Toàn Cơ huấn luyện đến đao thương bất nhập, mặt cũng dày thêm mấy tấc, ngay cả Lê Thiên Thường còn không sợ thì tại sao lại sợ hắn?

 

Nếu bị Toàn Cơ biết nàng vừa ôm đầu chạy trốn một cách ngu ngốc như vậy, nhất định sẽ phạt nàng thật nặng.

 

Khuynh Anh còn đang ngẫm nghĩ thì trước mắt chợt xuất hiện một đôi giày gấm màu trắng, trên vạt áo buông rơi có thêu một đóa hoa lan. Đôi chân kia dừng lại, một mùi hương thoang thoảng xông vào chóp mũi, là cùng mùi hương trên chiếc áo choàng hắn choàng lên người nàng ngày đó.

 

“Cô đang trn tránh ta?” Giọng hắn nhàn nhạt tựa như một luồng gió nhẹ thổi qua sa mạc, qua mặt biển…

 

Khuynh Anh run rẩy.

 

Cống Phẩm Tiên Cơ – Chương 051- 055
Cống Phẩm Tiên Cơ – Chương 061- 065
Advertisements

Comments

comments

Leave a Reply