Advertisements

Cống Phẩm Tiên Cơ – Chương 061- 065

Chương 061: Cô sợ ta

 

Khuynh Anh giật bắn mình, dựa sát lưng vào tường. Trường Minh mà đến gần chút nữa, không chừng nàng có thể khảm vào tường luôn, mắt nàng trừng to, chăm chăm nhìn xuống giày hắn, hoàn toàn không dám ngẩng đầu lên.

 

“Cô s ta.” Trường Minh khẳng định, “Vì sao?” Dừng một chút, hắn lại hỏi.

 

Khuynh Anh im lặng, hồi lâu sau… vẫn im lặng.

 

Nàng cũng muốn biết tại sao mình phải sợ hắn. Cũng như nàng, hắn cũng có một cái mũi với hai con mắt thôi mà. Vì khí thế hoàng tử mạnh mẽ của hắn sao? Nhưng lúc đồ điên Lam Tranh kia tức giận nàng đâu có sợ hãi đến thế, Thần vương và Thần hậu khí thế ngút trời cũng chưa thấy nàng chạy như bị ma đuổi như vậy. Nàng nhất định là trúng tà nên mới có thể sợ một nam nhân đến mức độ này.

 

Cảm giác được hơi thở của Trường Minh phảng phất qua trán, Khuynh Anh chỉ thấy sống lưng nổi đầy da gà.

 

“Ngng đu nói chuyn.” Hắn lạnh giọng ra lệnh.

 

Khuynh Anh nhất thời cảm thấy mình như chú thỏ bị diều hâu theo dõi, lắp bắp: “Tht… có li, Trường Minh đin h, ta… c ta b trt.”

 

Lại một khoảng lặng kỳ quái trôi qua.

 

“Đu lưỡi cũng b ai cn ri sao?”

 

“……” Thật sự không biết phải trả lời sao.

 

“Là Lam Tranh làm?”

 

“……”

 

Khuynh Anh còn đang sững người vì câu hỏi vừa rồi thì trên cổ đột nhiên truyền đến một cảm giác lạnh buốt như băng, mái tóc nàng bị một ngón tay vén lên để lộ một đoạn xương quai xanh trắng như tuyết, nhưng trên đó lại có một vệt hồng hồng tựa như dấu hôn, vô cùng nổi bật.

 

Hai mắt Trường Minh nheo lại, nhiệt độ bốn phía trong nháy mắt tuột xuống tới điểm âm.

 

Khuynh Anh bị nhìn chằm chằm như vậy thì nơm nớp phân bua: “Xin… xin lỗi điện hạ, ta phi quay lại trong sảnh rồi…”

 

“Trong đó không có chuyn ca cô.”

 

“……”

 

“Cô không phi người Thn tc, theo lý thì không có tư cách xut hin ở đây.”

 

“……” Đến cách dùng từ cũng giống nhau, không hổ đều là hoàng tộc độc miệng đại gian đại ác mà.

 

“Ta đáng s vy sao?” Hắn đột nhiên lại hỏi.

 

Khuynh Anh gật đầu.

 

Hửm?”

 

Nàng lại vội vã lắc đầu như trống bỏi.

 

Núi băng rốt cuộc xuất hiện khẽ nứt, trên cổ Khuynh Anh trở nên ấm áp, ánh sáng từ trên tay Trường Minh phủ lên dấu hôn hồng nhạt kia, khiến nó dần biến mất.

 

Cả người Khuynh Anh cứng ngắc, một cử động nhỏ cũng không dám làm, tầm mắt vẫn dán chặt trên mặt đất, không dám ngẩng đầu lên. Động tác của Trường Minh rất chậm, tay hắn gần như dán lên da thịt nàng, khiến ngực nàng như bị cái gì đó níu chặt, hô hấp cũng bắt đầu đình trệ.

 

Nơi bị hắn đụng vào xuất hiện một loại cảm giác áp bách khó diễn tả, hắn càng đến gần nàng càng sợ hãi.

 

Trong nháy mắt đó, một hình ảnh vô cùng đột ngột xẹt qua trước tầm mắt Khuynh Anh…

 

Dã thú màu đen!

 

Vách núi rạn nứt!

 

Biển lửa điên cuồng!!

 

Tuyết trắng rơi lả tả, nỗi thống khổ khi bị xé xác, cảm giác kinh hoảng cùng bi thương bất lực!!!

 

Từng hình ảnh tuyệt vọng nổ tung trong đầu nàng!!!

 

“Không!” Khuynh Anh đột nhiên hét lên, đẩy tay Trường Minh ra.

 

Dôi mắt to đen nhánh ngập hơi nước nhìn Trường Minh như thể hắn là mãnh thú, một giọt chất lỏng lạnh lẽo bỗng chảy khỏi khoé mắt Khuynh Anh, trượt dài xuống cổ, sau đó cả người nàng cũng bắt đầu run rẩy.

 

Trường Minh khẽ nhíu mày, muốn đưa tay giữ tay nàng lại, “Cô làm sao vy?”

 

Khuynh Anh co rúm cả người, né tránh tựa như chim sợ cành cong, “Không, đng đy ta xung…” Nàng run rẩy lẩm bẩm, cả bản thân nàng cũng không hiểu những từ này có ý nghĩ gì.

 

Nhưng Trường Minh lại đột ngột biến sắc, ngón tay đang duỗi giữa không trung trở nên cứng đờ, hắn mạnh mẽ bắt lấy Khuynh Anh, hỏi to: “Nàng là ai?”

*Thay đổi xưng hô cho thân mật hơn, Trường Minh bắt đầu gọi Khuynh Anh là ‘nàng’ thay vì ‘cô’ sau khi tình cảm được xác định hơn.

 

Chương 062: Nàng là ai?

 

Bên trong con ngươi vạn năm không thay đổi của Trường Minh rốt cuộc nổi sóng. Hắn túm chặt hai tay Khuynh Anh kéo cả người nàng lên, hỏi bằng giọng lạnh lẽo đến cực độ: “Nói! Nàng rt cuc là ai?”

 

“Kh kh…” Cảm giác đau đớn khiến Khuynh Anh thanh tỉnh trở lại, hai khớp vai nàng gần như đã trật khớp.

 

“Nàng va nói gì? Nàng đến tt cùng là ai?!” Trường Minh nâng cằm Khuynh Anh lên buộc nàng nhìn về phía mình, lặp lại câu hỏi với ngữ khí hơi run rẩy: “Nàng rốt cuộc là ai…?”

 

Khuynh Anh đau đến nói không ra lời, bả vai mới vừa bị Lê Thiên Thường bóp giờ lại bị tra tấn, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng giờ đã tái nhợt như giấy.

 

“Ta… ta không biết, ta không biết ngài đang nói gì!” Nàng cố hết sức nói, trên môi truyền đến vị mằn mặn, nàng đang khóc nhưng chính bản thân nàng cũng không hiểu vì sao mình lại khóc.

 

Sắc mặt Trường Minh càng thêm thâm trầm, trong lòng hắn dâng lên cảm giác bất an, vô cùng bất an.

 

“Yên T.” Hắn gần như dùng hết khí lực toàn thân mới có thể thốt ra cái tên này.

 

Ngay sau đó, một luồng sáng lạnh lẽo đột nhiên bắn thẳng về phía bọn họ. Trường Minh hơi lùi lại, tay nới lỏng, Khuynh Anh mềm người khuỵu xuống, rơi vào vòng tay của một cái bóng cao lớn vừa lao đến như một cơn cuồng phong. Cái bóng nọ cũng đồng thời phát ra một luồng lực cực mạnh đánh về phía Trường Minh, trong bóng đêm tóe ra tia lửa chói lòa, lấn át cả ánh trăng nhàn nhạt trên cao.

 

“Sao huynh có th đi x vi mt cô gái tay trói gà không cht như vy?” Tranh đứng thẳng người, ôm chặt Khuynh Anh trong lòng, khóe môi điểm nụ cười hờ hững nhưng con ngươi vàng yêu dị lại chứa sát ý lạnh thấu xương.

 

Trường Minh mím môi, đòn công kích vừa rồi dĩ nhiên không hề mảy may tổn thương đến hắn, “Ta có chuyện mun hi nàng.”

 

“Nàng không mun tr li huynh.” Lam Tranh ôm chặt Khuynh Anh hơn, nhẹ vuốt ve mái tóc đen của nàng, môi nở một nụ cười yêu nghiệt, “Hơn na, chẳng phi huynh rất kỹ tính sao? Người b ta chm qua mà huynh cũng mun?”

 

Ánh mắt Trường Minh chợt trở nên tối đi, hắt nắm tay siết chặt, sắc mặt tái nhợt, vẫn nhìn chằm chằm về phía Khuynh Anh.

 

Dường như cả một thế kỷ trôi qua…

 

“Hai người có mun đánh nhau, muốn tranh giành phụ nữ thì cũng phi xem xét hoàn cnh ch.” Đột nhiên có giọng nữ chen vào, Toàn Cơ đang khoanh tay đứng một bên, hai mắt nheo nheo.

 

Tiếng động thật lớn vừa rồi đã kinh động gần như toàn bộ người trong đại sảnh, may là trong nháy mắt đó nàng đã kịp tung kết giới che hai tên ngốc này lại, bằng không đã mất mặt với cả thành Đông Phương rồi.

 

“Ca ca, ph hoàng đang tìm huynh.” Toàn Cơ nhìn Trường Minh rồi lại nhìn sang Lam Tranh, “Còn đ na, đám thc n đã xếp hàng sn ch được tiếp kiến đệ kìa, đêm nay đ mun bao nhiêu lin có by nhiêu phụ n.” Dừng một chút nàng mới vươn tay ra, “Tr đ đ ca ta li đây.”

 

Chương 063: Đôi co

 

Khi ánh sáng của Thần điện rực lên, cô gái tóc đen mặc y phục đỏ hiện ra, v đp không tui tác như bt dit vi thi gian.

 

[Trích thi ca tinh linh]

 

Kỷ nguyên Thịnh Thế, năm 101.

 

***

 

“Trường Minh, đi ngũ đón dâu ca thn đô phương Bc s đến đây vào tiết Đông Chí*, trước lúc đó cn phi chun b sn mười dm thảm hoa và vn dm tường vân đ đón tiếp. Ta không tin tưởng đệ đệ con, nên vic này s do con lo liệu.” Thần vương ngồi trên đài cao dặn dò người kế thừa vương vị tương lai của mình.

*Tiết Đông Chí: khoảng thời gian bắt đầu từ khoảng ngày 21 hay 22 tháng 12 khi kết thúc tiết đại tuyết

 

Trường Minh thẫn thờ hồi lâu vẫn không có động tĩnh, đến khi Thần vương nhẹ nhàng đưa tay quơ quơ trước mặt thì hắn mới hơi giật mình, lấy lại tinh thần, “… Ph hoàng có gì dn dò ạ?”

 

“Trường Minh.” Thần vương hiền từ cười cười, ánh mắt sâu như biển rơi đến trên người cô thiếu nữ đang hoảng sợ đứng trong góc đại sảnh, “Là vì cô gái đó?”

 

Trường Minh sửng sốt, nhìn theo ánh mắt Thần vương liền phát hiện ra Khuynh Anh.

 

Nàng đang ngẩn ngơ tựa người vào cột đá trong thần điện, mái tóc đen mượt như tơ bao phủ toàn thân làm nổi bật da thịt trắng mịn, đôi mắt to lộ vẻ ngơ ngác mờ mịt, bộ dạng như nai con bị chấn kinh, khiến người khác không nhịn được phải thương tiếc. Nàng nhìn như đang rất chán nản và cũng thật bất lực, cầm một cái chén rượu to hơn cả mặt mình mà uống từng hớp một.

 

“Tên ca nàng ấy là gì?” Thần vương ôn tồn hỏi, ông có năng lực thấu tỏ mọi chuyện, nhưng giáo dục con cái không thể dùng đến loại năng lực này và uy nghiêm của bề trên.

 

“Khuynh Anh.” Trường Minh thành thật trả lời. Hai chữ đơn giản nhưng lại khiến thân thể hắn như đóng băng, trong đầu có vô số loại suy đoán khiến hắn không thể duy trì vẻ trầm tĩnh vốn có.

 

“Chính là cô gái người phàm kia?” Thần vương lại nhìn về phía Khuynh Anh, ánh mắt chậm rãi lướt đến mái tóc đen của nàng, tiếp tục nói: “K nguyên kế tiếp sp bt đu, con cũng cn cưới mt v hoàng phi rồi. Nhưng thân là trữ quân, hoàng phi ca con s là v Thn hu kế tiếp, người đó không ch cn có khí cht ca n thn mà còn phi có lòng d bao la như bin. Con hn hiu được ý ta?”

 

Trường Minh im lặng thật lâu, cuối cùng cụp mắt đáp: “Vâng, thưa ph hoàng.”

 

“Hung h cô gái y ch là người phàm, nhân gian có rt nhiu phụ n tóc đen… cm tình gia huynh đ quan trng hơn nhiu so vi mt cô gái.”

 

“……”

 

Vừa rồi cho dù Toàn Cơ đã hạ kết giới nhưng chuyện Lam Tranh tấn công Trường Minh vẫn không thể qua mắt chủ nhân của thần điện phương Đông… chính là phụ thân của bọn họ.

 

Ông vĩnh viễn luôn dùng ánh mắt yêu thương nhìn bọn họ, vĩnh viễn là người hiểu bọn họ nhất. Có một số việc không nói nhưng không có nghĩa là ông không biết.

 

“Đ nàng ấy ri đi thôi… Min tr ti xâm nhp thn gii, xóa bc, hy tiên ct, vĩnh vin không thể tu thành tiên.” Thần vương dừng một chút, ngữ khí không hà khắc nhưng lại ẩn chứa sự uy nghiêm cùng quyết đoán của bậc đế vương, “Trường Minh, ngày đó trước mặt các trưởng lão, gi nàng ấy li, mun nàng ấy tu hành cho đến khi có th ăn qu thn th… Đó đu là ý nguyn của riêng con, nhưng đâu mới là quyết đnh đúng đn nht thì con hn đã t hiu….”

 

“… Vâng thưa ph hoàng.” Lông mi hắn khẽ rung động.

 

Thần vương vỗ vỗ vai Trường Minh, “Con trai ngoan, ta đã già ri, đin Trường Sinh ch có th giao cho con.”

 

Thần điện được bao phủ bởi ánh sáng phồn hoa, nhưng cuối cùng cũng dần chìm vào bóng tối.

 

***

 

“Khuynh Anh.”

 

Toàn Cơ rốt cuộc cũng thoát được mẫu hậu đang lải nhải, đẩy cô ả Lê Thiên Thường một lòng muốn nịnh bợ ‘mẹ chồng tương lai’ lên thay thế mình. Cũng không có gì phải lo, cô ả giả tạo này có làm gì cũng không thể thay đổi được sự thật là ả chẳng đời nào chiếm được tình cảm của Trường Minh. Ả có muốn làm chuyện ‘thân càng thêm thân’ cũng chẳng phải chuyện của nàng, mặc kệ ả tiếp tục si tâm vọng tưởng.

 

Khuynh Anh đáp một tiếng ‘Điện hạ’ rồi lại gục đầu xuống, tiếp tục trưng ra bộ dạng ủ rũ.

 

Nàng nhất định bị dọa đến phát điên rồi nên mới có thể hoảng sợ đến nỗi rơi lệ. Vừa nhớ đến vẻ mặt vừa rồi của Trường Minh thì lông toàn thân nàng lại dựng đứng, trong đầu oang oang tiếng chuông cảnh báo, không muốn nhích tới gần hắn dù chỉ nửa phân.

 

Toàn Cơ híp mắt nhìn Khuynh Anh vài giây, lại nhìn xuống cái ly không trong tay nàng rồi hỏi: “Cô rốt cuộc đã ung bao nhiêu ri vậy?”

 

“Không biết.” Khuynh Anh cúi đầu, mặt hơi đỏ ửng.

 

Toàn Cơ thoáng im lặng rồi xoay người sang một bên, rót đầy chén cho nàng: “Ti nay ngh ngơi cho tt, ngày mai s tiếp tc tập luyn.”

 

Khuynh Anh mơ hồ gật đầu. Men rượu khiến nàng choáng váng, ký ức thống khổ dần nhạt đi, trước mắt nàng bắt đầu xuất hiện hình ảnh cha mẹ, cả ông nội và bà nội.

 

Toàn Cơ lẳng lặng đứng ở một bên, dịu dàng nhìn Khuynh Anh, chút thương hại trong ánh mắt nhanh chóng bị nàng giấu đi.

 

“Tóc đ, đừng bảo t thích phụ nữ ch?” Lam Tranh cau mày đi đến.

 

Hắn bị đám nữ nhân líu ríu phiền đến sắp chết nhưng vẫn luôn đặt sự chú ý về hướng này. Toàn Cơ hành xử như nam nhân mà cũng có lúc dịu dàng thế này thật sự rất không bình thường. Ý niệm này vừa xẹt qua đầu, hắn liền không thể kiềm chế được nữa, ném đám nữ thần quý tộc nọ sang một bên rồi đi thẳng đến đây.

 

Toàn Cơ châm biếm: “Đừng bảo đệ tht s quan tâm Khuynh Anh nên mi tr thành vi dm ch?”

 

“Nằm mơ mới có chuyện đó!”

 

“Tt, thế thì t nay đến tháng sau khi ta ri đi, Khuynh Anh s ở chỗ ta.” Toàn Cơ nói.

 

“Không được.” Lam Tranh nghiêm mặt lại.

 

“Tại sao?” Toàn Cơ cười.

 

“Không được là không được, không có vì sao cả.”

 

Toàn Cơ bĩu môi, “Đ cho rằng mình có th ngăn cn ta?”

 

“T c th xem.” Lam Tranh nheo mắt, con ngươi màu vàng toát ra khí thế bức người.

 

Toàn Cơ mím môi, nhìn em trai mình thật lâu mới chậm rãi hỏi: “Đ gi cht Khuynh Anh như thế, chng l tht sự không có mc đích khác?”

 

Lam Tranh thoáng sửng sốt rồi cứng rắn đáp: “Không có.”

 

?” Toàn Cơ dừng một chút, nhìn sang Khuynh Anh đã mơ mơ màng màng bên cạnh, hoàn toàn nghe không được bọn họ đang nói gì, đôi mắt trong veo như nước mờ mịt nhìn một điểm, trống rỗng thất thần, cuối cùng nói: “Như thế là tốt nhất.”

 

Chương 064: Hậu quả cắn ngón tay

 

Đêm đã khuya, dạ yến sắp kết thúc.

 

Lúc Thần vương Thần hậu kéo Toàn Cơ và Trường Minh bắt đầu đọc diễn văn thì Lam Tranh lặng lẽ mang Khuynh Anh rời đi. Hắn chưa bao giờ thích những buổi yến tiệc như thế này, điện Trường Sinh có Trường Minh là đủ, sự hiện hữu của hắn có cũng được mà không có cũng không sao.

 

Hai người rời khỏi chốn phồn hoa, bầu trời đêm bên ngoài chi chít sao, vô cùng tĩnh mịch.

 

Khuynh Anh uống say bí tỉ. Nhìn Lam Tranh kéo tay mình đi về phía trước, nàng chau mày, giơ tay đẩy mặt hắn, “Buông ta ra, đồ điên kia.”

 

“Còn n ào na thì đừng trách sao ta lại sàm sỡ nàng.” Lam Tranh nhét Khuynh Anh vào trong xe ngựa.

 

Nhưng nàng lập tức ăn miếng trả miếng, duỗi móng vuốt ra lôi cổ áo Lam Tranh, kéo hắn theo lên xe. Lam Tranh không kịp phòng bị nên dáng vẻ nhìn vô cùng chật vật. Ngay sau đó trong xe liền truyền ra tiếng đấm đánh bình bịch, cũng chẳng rõ là ai ra tay nhưng dường như dùng sức rất mạnh, khiến buồng xe chao đảo dữ dội.

 

Ca Diệp ngồi ở vị trí phu xe chỉ biết thở dài. Thành kiến hắn dành cho Khuynh Anh vẫn còn đó, nhưng hắn không cách nào ngăn cản điện hạ ở cùng nàng, thậm chí ngay cả Toàn Cơ công chúa cũng không bài xích sự tồn tại của nàng. Nữ nhân này quả nhiên không đơn giản, việc hắn có thể làm chỉ là thủ hộ bên cạnh điện hạ, phòng bị nàng nhiều hơn.

 

Ca Diệp nhẹ nhàng kéo dây cương, con ngựa trắng hí to một tiếng rồi đạp mây bay đi.

 

Ở trong xe, Khuynh Anh đang dùng tay túm chặt tóc Lam Tranh, khiến những lọn tóc vàng rối tung. Cả hai vừa giằng co một trận, nàng hoàn toàn chiếm thế thượng phong, vì hễ khi Lam Tranh chạm nhẹ vào nàng thì nàng sẽ khổ sở kêu đau, dáng vẻ đáng thương khiến người khác không nỡ xuống tay, nhưng nàng thì không ngừng cào cấu, thậm chí còn dùng chân đạp vào mặt hắn.

 

“Nàng ni điên cái gì, sao li ung nhiu như vy!?” Lam Tranh không thể nhịn được nữa, túm hai tay Khuynh Anh giữ chặt trên đầu nàng.

 

Bị khống chế nhưng Khuynh Anh vẫn không chịu thua, miệng vẫn nói liên tục, phần lớn đều là oán trách Lam Tranh đè nàng thở không nổi, hoặc là hắn đụng phải hông nàng khiến nàng khó chịu. Khuynh Anh có một đôi mắt đẹp, gò má trắng mịn, mùi rượu khắp người không hề lấn át được mùi thơm mê người trên cơ thể ấm áp của nàng.

 

Lam Tranh rũ mắt, lẳng lặng nhìn Khuynh Anh.

 

Đôi môi đỏ bừng khi đóng khi mở, hơi thở mang theo mùi rượu phả lên mặt hắn. Hắn nhịn không được vươn tay ra vuốt ve cánh môi nàng, nàng tưởng lầm hắn muốn công kích mình, dùng hàm răng trắng như ngà cắn ngón tay hắn một cái. Không đau, chỉ hơi ngưa ngứa. Dáng vẻ say rượi của nàng giống như một con mèo biếng nhác đang đùa nghịch.

 

Ánh mắt Lam Tranh chợt tối sầm.

 

Hắn không vội rút ngón tay ra, ngược lại càng vươn vào sâu hơn chạm vào cái lưỡi mềm mại của nàng.

 

“Kh kh kh…” Khuynh Anh bị sặc đến chảy nước mắt, con ngươi ươn ướt càng thêm mông lung, nàng giãy giụa muốn phun vật trong miệng ra, dù đang say nhưng trực giác bẩm sinh giúp nàng cảm nhận được có gì không ổn.

 

Đêm vẫn hết sức thâm trầm.

 

Sau một hồi huyên náo, không gian trở nên vô cùng yên tĩnh, gần như nghe được rõ ràng hô hấp của đối phương. Hơi thở của người đối diện hơi nặng nề, phả vào mặt Khuynh Anh, nóng bỏng đến mức có thể nung đỏ mặt nàng.

 

“Đin h, đã v đến cung Thiên Khu.” Ca Diệp đứng bên ngoài thông báo xong lại bổ sung một câu: “Va ri có hai linh điu bay đến đưa thư, mt là từ Toàn Cơ đin h, còn lại là của Trường Minh đin h…”

 

Trong xe vẫn không có tiếng trả lời, Ca Diệp đành phải để linh điểu lên tiếng.

 

“Tiu t đáng chết kia, Khuynh Anh ung say rồi, đ chớ có nhn không được ri làm bậy đấy… Có làm thì cũng phi cn thn mt chút cho ta, sc ca đ… Thôi, ta cũng không qun được! Nh k li ca đ va nói! Ta giao Khuynh Anh cho đ, sau khi ta đi rồi, đ phi đi xử tử tế vi người ta. Nàng ấy là cô gái tt.” Linh điểu màu đỏ truyền lời của Toàn Cơ, cách nói chuyện giống, âm điệu cũng giống, có thể nhìn ra được con chim này truyền đạt xong lời của Toàn Cơ sẽ hụt hơi tới cỡ nào.

 

Trong xe ngựa truyền ra một tiếng cười khẽ. Ca Diệp trưng ra biểu tình bị nghẹn, một lúc lâu sau mới nhớ tới một con chim khác. Chú chim màu xanh, trên chân có đeo một chiếc vòng ngọc nho nhỏ.

 

“Lam Tranh, ta có ít chuyện muốn nói với đệ.” Một câu nói vô cùng đơn giản nhưng lại mang theo độ lạnh thấu xương. Chất giọng trầm ổn đầy sức hút, lanh lảnh như tiếng mặt sông băng rạn nứt.

 

Linh điểu tạm dừng một lát, tiếp tục nói: “… Là v Khuynh Anh… Cũng là v Yên…”

 

Chú chim vừa nói được một nửa thì bị một luồng sáng đột nhiên bắn đến làm cho chấn kinh phải vỗ cánh bay lên. Nó lưu lại ở trên cành cây một lát rồi mới bay đi.

 

Một lúc lâu sau trong xe mới truyền ra giọng của Lam Tranh, “Tt c lui ra.”

 

“… Đin h, nhưng Nhị công chúa và Đi hoàng tử vừa mới…”

 

“Lui ra!”

 

Sắc mặt tái nhợt, Ca Diệp đánh mím môi rời đi. Tất cả người hầu cũng đều nối đuôi nhau đi mất. Cung Thiên Khu rộng lớn giờ như chỗ không người.

 

Màn xe bị nhấc lên, người nhảy xuống đầu tiên là Khuynh Anh.

 

Khóe môi Khuynh Anh dính tơ máu, nhưng đó không phải là máu của nàng, cánh môi hơi sưng, nhìn như mới bị giày vò một trận. Nàng cắm đầu chạy về phía trước, bước chân loạng choạng nhưng vẫn không dừng lại, hành động như xuất phát từ bản năng cầu sinh. Trong đầu nàng tiên tục vang lên tiếng chuông báo động nhắc nhở bản thân phía sau có một con quái thú ăn thịt người đang đuổi theo, bảo nàng không thể dừng lại.

 

“Khuynh Anh…” Lam Tranh chậm rãi xuống xe, nhìn bóng lưng lảo đảo của Khuynh Anh thì hơi cong khóe môi, dùng lưỡi liếm đi vết máu bên khóe môi do bị cắn, cuối cùng cũng từ tốn đi theo.

 

Khuynh Anh vừa quay đầu lại, thấy bóng dáng nam nhân thấp thoáng theo ở phía sau thì càng thêm hoảng hốt, lại cố sức chạy nhanh hơn. Nàng chạy băng qua chiếc cầu nhỏ, chạy qua hành lang gấp khúc mọc đầy hoa cỏ, chạy rồi chạy, chạy đến lúc tại sao mình muốn chạy nàng cũng không rõ. Thế rồi do không cẩn thận, nàng đột ngột té nhào xuống trên mặt đất.

 

Lam Tranh chậm rãi đi đến, mái tóc vàng rực bay múa trong gió. Hắn đi đến trước mặt Khuynh Anh, kéo tay nàng rồi hôn nhẹ lên mu bàn tay nàng, “Nàng mun trn đi đâu?”

 

“… V nhà…” Khuynh Anh nhìn hắn, men rượu khiến tâm trí nàng mơ hồ, hình ảnh chạy trốn trong giấc mộng xuất hiện quá nhiều lần đã khiến nàng không phân biệt được đây là hiện thực hay là trong mơ. Nàng ủ rũ cụp mắt, “Ta mun v nhà.”

 

Chương 065: Ta mang nàng về nhà

 

“Nếu ta đ nàng tr v mt ln, nàng báo đáp ta thế nào?” Lam Tranh nheo mắt, ánh mắt yêu mị tựa hồ ly.

 

Khuynh Anh nuốt *ực* một cái, năm ngón tay theo phản xạ chụp lên khuôn mặt tuấn tú đang tiến đến gần mình, “Con hồ ly tinh này, xem ta đập chết ngươi!!”

 

“……”

 

Lam Tranh lặng lẽ dời bàn tay của nàng khỏi mặt mình, sau đó mấp máy môi đọc vài câu chú. Xung quanh chậm rãi bốc lên một màn sương khói, cảnh vật trở nên mờ ảo rồi tụ lại…

 

Khuynh Anh chậm rãi bình tâm lại, nhưng ngay sau đó lại trở nên khiếp sợ và chấn kinh tột độ.

 

Xung quanh nàng là từng dãy nhà cao tầng hiện đại, xe cộ qua lại tấp nập, cầu vượt đan xen chồng chất. Hai bên con đường nhựa là hàng cây thông quen thuộc, bảng hiệu của các cửa hàng chớp nháy ánh sáng rực rỡ, bên trái khúc cua cuối con đường kia còn có quán lẩu mà nàng vô cùng quen thuộc.

 

Đây là quê hương của nàng.

 

Khuynh Anh kinh ngạc nhìn khung cảnh trước mắt, bàn tay nàng ở trong tay Lam Tranh bắt đầu run rẩy. Nàng không cách nào mở miệng, thậm chí không có sức đứng lên xác nhận tất cả những thứ này là chân thực… nàng sợ mình vừa động thì chúng sẽ tiêu tan.

 

“Đây là thế gii ca nàng?” Lam Tranh hứng thú nhìn bốn phía.

 

Nơi này so với trong tưởng tượng của hắn còn thú vị hơn nhiều, phàm giới và Thần giới là hai thế giới song song, không cùng niên kỷ, không cùng năng lượng vận chuyển, thậm chí không cùng quỹ đạo thời không. Đường thời gian nối liền hai thế giới không nằm ở một vị trí cố định, để mở ra con đường nối này cần năng lượng vô cùng lớn, thế nên việc Khuynh Anh xuất hiện tại Thần giới lúc trước vốn là chuyện không thể.

 

Đây thật ra cũng không phải phàm giới, đây chỉ là thế giới tồn tại trong trí nhớ của Khuynh Anh. Theo nguyện vọng của nàng, hắn đã thực thể hóa chúng, làm cho chúng xuất hiện ở trước mặt nàng, cũng giống như điện Thiên Khu có thể dựa vào năng lực của hắn mà khuếch trương, biến hóa vô hạn vậy. Tuy rằng khác với thật sự được về nhà, nhưng như thế này cũng đủ có thể khiến nàng cảm động đến phát khóc.

 

“Nàng mun cm t ta thì có rt nhiu phương pháp, ví dụ như…

 

Lam Tranh mới nói nửa chừng thì Khuynh Anh đột nhiên đứng lên, bắt đầu chạy như điên về một hướng. Thân thể mảnh khảnh kia dường như đã dốc hết tất cả sức lực, nàng như một luồng gió chạy như điên về phía cuối ngã tư đường.

 

Lam Tranh vội vàng đuổi theo. Ngay tại khoảnh khắc Khuynh Anh vọt đi, cảm xúc và tình cảm của nàng như bị bóc trần trước mắt hắn, mạnh mẽ và dữ dội như ràng buộc của máu thịt, tựa như trên thế gian không có bất kỳ ai ngăn được bước chân của nàng, khiến hắn không khỏi bị chấn động.

 

Hắn đúng là luôn đánh giá thấp sức mạnh nội tâm của nàng, cũng luôn coi thường sự kiên cường của nàng.

 

Vòng qua một con đường, tâm trí Khuynh Anh đột nhiên trở nên thanh tỉnh đến đáng sợ. Ánh mắt nàng hoảng loạn đảo qua từng cọng cây ngọn cỏ, sau đó nàng vọt vào một cái hẻm nhỏ, quẹo trái, lại quẹo phải, bước qua bậc tam cấp, hồi bé nàng từng bị ngã sấp ở đây, trên đầu gối vẫn còn sẹo. Sau đó là một vườn hoa nhỏ bao quanh lối mòn, mẹ nàng từng bảo sau khi đón bà ở quê lên, mỗi ngày nàng sẽ cùng bà đi dạo trong vườn.

 

Băng qua vườn hoa đến cuối con đường, Khuynh Anh quẹo vào trong một ngôi nhà, con đường này nàng đã đi qua vô số lần, dù cho nhắm mắt cũng có thể đi được, nhưng hôm nay máu trong người nàng lại sôi trào theo từng bước chân.

 

Cuối cùng……

 

Nàng dừng trước một cánh cửa gỗ màu nâu.

 

Tim của nàng đập kịch liệt, con ngươi đen nhánh trở nên long lanh, hàng mi rung rẩy, ngón tay dừng ở trên cửa nhưng lại không dám gõ.

 

“Đây là nhà nàng?”

 

Một giọng nói đột nhiên vang lên khiến Khuynh Anh giật mình, quay đầu lại mới phát hiện thì ra Lam Tranh vẫn luôn đi theo nàng. Trường bào bằng gấm trên người hắn hoàn toàn không hợp với hoàn cảnh nơi đây. Nàng ngẩn người, sau đó chợt nhìn lại trên người mình.

 

Tóc nàng đã rất dài, còn cài châu báu xa xỉ. Y phục trên người cũng là váy dài thướt tha, bằng tơ lụa hoa mỹ.

 

“Có th… có th biến quần áo trên người ta tr v như trước không? Ta… ta…” Nàng lo lắng cực độ, lo lắng nếu mẹ ra mở cửa nhìn thấy sẽ coi nàng như người điên.

 

Lam Tranh thoáng khựng lại, sau đó đột nhiên kéo tay nàng đi thẳng về phía trước. Khuynh Anh kinh ngạc nhìn Lam Tranh nắm tay mình, nhìn hắn và nàng cùng nhau xuyên qua tường. Mắt vừa chạm đến đến những món đồ quen thuộc bên trong, Khuynh Anh suýt chút nữa đã rơi lệ.

 

Nhưng……

 

Trong nhà……

 

Không có ai cả……

 

Khuynh Anh vọt vào phòng khách, đi qua phòng ngủ, đến phòng tắm và phòng bếp kiểm tra một lần nữa.

 

Nàng không nhìn thấy một bóng người nào.

 

Nàng vọt tới ban công, nhìn xuống phía dưới…

 

Dưới bầu trời xanh lam, tất cả cảnh vật đều vô cùng tươi mát tự nhiên, từng dãy nhà cao tầng, từng cụm mây trắng tinh khôi. Cảnh vật xung quanh hệt như trong trí nhớ, chẳng chút thay đổi…… chỉ là không hề có bóng người, trong phố lớn ngõ nhỏ không có một ai đi lại.

 

Khuynh Anh mới chợt nhớ tới trong lúc nàng chạy về nhà, xung quanh cũng không có ai… nhưng vì quá nóng ruột nên nàng đã không chú ý…

 

“Ta chỉ thực thể hóa được những vật không có sinh mệnh mà thôi…” Lam Tranh nhìn thấy con ngươi vốn sáng ngời của nàng đột nhiên ảm đạm đi thì trong ngực bỗng như bị cái gì đó chặn lại, không chỗ phát tiết. Hắn kéo Khuynh Anh qua, mím môi hồi lâu rồi giống như một thiếu niên vừa làm sai chuyện gì đó, chậm rãi nói: “… Xin li.”

 

***

 

Khuynh Anh ở trong nhà ngây người thật lâu.

 

Nàng đi đến từng căn phòng, nhìn kỹ từng đồ vật bày biện quen thuộc bên trong.

 

Lam Tranh đi theo bên cạnh, lẳng lặng theo dõi vẻ trầm mặc này, trong lòng có gì đó thay đổi, không còn giống trước. Hắn muốn chạm vào nàng nhưng lại cảm thấy nàng giống như một con búp bê bằng sứ dễ vỡ khiến người khác không dám động vào. Cánh tay đưa ra rồi lại dừng ở không trung, cuối cùng hắn cũng trở nên trầm mặc theo.

 

Hắn nhìn nàng kéo ngăn tủ, từ bên trong lấy ra rất nhiều thứ.

 

Sau đó nàng ngồi xuống trong phòng mình, ra giường màu xanh nhạt, không lớn, trên tường còn vẽ mây trắng. Bày biện đơn giản nhưng lại rất có dáng vẻ của khuê phòng thiếu nữ, không khoa trương mà rất gọn gàng ngăn nắp.

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, nàng không khóc cũng không làm loạn, khi nhìn đến thứ mình thích còn có thể mỉm cười… Mặc dù nụ cười kia so với khóc còn khó coi hơn.

 

“Khuynh Anh.” Hắn nhẹ nhàng gọi tên nàng.

 

Nàng run lên.

 

Hắn ngồi xuống cạnh nàng, nhìn thấy nàng đang lật xem gì đó… là một album ảnh, ở trang đang mở có một bé gái đang cười thật tươi, tóc thắt bím hai bên, thoạt nhìn rất ngây thơ nhưng cả người lại như đang tỏa sáng. Mỗi tấm ảnh đều ghi lại một sự kiện quan trọng.

 

Khuynh Anh nhìn từng tấm ảnh…

 

Một giọt lệ bất ngờ rơi xuống.

 

 

Cống Phẩm Tiên Cơ – Chương 056- 060
Cống Phẩm Tiên Cơ – Chương 066- 070
Advertisements

Comments

comments

3 thoughts on “Cống Phẩm Tiên Cơ – Chương 061- 065

  • 04/05/2017 at 7:29 am
    Permalink

    ung hộ chủ nhà . Thêm sức chiến đấu dịch tiếp nha

    Reply
  • 12/05/2017 at 2:08 am
    Permalink

    Nhớ Nâu 😭😭😭😭😭😭😭😭😭

    Reply
    • 12/05/2017 at 12:09 pm
      Permalink

      Đọc đc câu này của độc giả trung thành cảm thấy mát lòng ghê. Có beta mới r đấy c, t xin dừng cuộc chơi của CPTC.

      Reply

Leave a Reply