Advertisements

Cống Phẩm Tiên Cơ – Chương 071- 075

Chương 071: Vực U Minh

 

Nếu nói rừng Vân Vụ là biên giới ngăn cách Thần giới với Tu La giới thì vực U Minh chính là cửa vào Tu La giới. Thần tộc và Tu La tộc từ những kỷ nguyên đầu đã ký hiệp nghị không quấy nhiễu lẫn nhau, nhằm đề phòng khi khế ước mất đi hiệu lực, vực U Minh được coi như cấm địa của cả hai bên. Dẫu là Thần tộc tiến vào cũng sẽ rơi vào kết cục bị oán linh xâu xé đến chết, sau khi thân thể chết rồi, linh hồn vẫn tiếp tục bị giày vò đến khi họ cũng trở thành một trong những oán linh.

 

Đó là một nơi tối tăm bị bao trùm bởi sự thống khổ và tuyệt vọng, tựa như mê cung, một khi lạc lối thì sẽ không còn lối thoát.

 

Lê Thiên Thường nhìn lũ người áo đen đặt Khuynh Anh lên một trận pháp hắc ám, ánh mắt ả lóe lên ý cười tàn độc. Trong yến hội, tiện nhân này đã chạm đến cấm kỵ của ả, không ai có thể đối nghịch với ả, càng không ai được cướp nam nhân của ả… Đêm hôm đó, khi Trường Minh điện hạ đuổi theo tiện nhân này ra khỏi chính điện, sự đố kỵ và lửa giận của ả đã dâng đến ngập trời.

 

Không… có lẽ mồi lửa đố kỵ trong lòng ả đã nổi lên từ trước đó rồi.

 

Chính là lúc tiện nhân Khuynh Anh kia túm cổ áo của chàng, khóc tức tưởi trong cung Ngọc Hành hôm đó… Chàng chỉ lẳng lặng nhìn chứ không hề đẩy tiện nhân kia ra, bên trong con ngươi đen nhánh vốn tĩnh lặng thậm chí còn lộ ra chút nóng cháy và dịu dàng đến đáng sợ.

 

Ả ghét ánh mắt đó! Ghét hình ảnh hai người bọn họ như vậy!

 

Bởi ả vẫn luôn chăm chú nhìn Trường Minh, chưa từng bỏ qua bất kỳ biểu tình gì xuất hiện trên mặt chàng. Ả chú ý tất cả sắc thái trong con ngươi của chàng, hiểu chàng rõ còn hơn cả hiểu bản thân. Thế nên ả biết, mấy trăm năm qua, Trường Minh chưa từng để bất kỳ nữ nhân nào chạm vào mình, dù là một góc y phục cũng không…

 

Ngoại trừ một nữ nhân.

 

Yên Tự…

 

Yên Tự.

 

Nữ nhân xinh đẹp từng khiến chàng đau lòng.

 

Thế nhưng, nữ nhân kia đã vĩnh viễn không thể quay lại.

 

Lê Thiên Thường mỉm cười, nụ cười tựa một đóa hồng dính máu tươi, “Vĩnh bit, Khuynh Anh.”

 

******

 

Khuynh Anh bị cảm giác đau đớn dữ dội làm cho bừng tỉnh.

 

Khoảng không tối tăm tràn ngập sương mù, một vầng trăng tròn yêu dị treo trên cao, lớn đến mức làm người ta luôn có ảo giác sắp bị nó đè bẹp.

 

Một cảm giác lạnh thấu xương từ lòng bàn chân truyền ra khắp người khiến Khuynh Anh rùng mình. Nàng đưa mắt nhìn xung quanh, phát hiện bản thân đang nằm trên một tảng đá khổng lồ, dưới ánh trăng mờ mịt, căng mắt ra mới có thể nhìn thấy đằng xa chỉ toàn là núi đá hoang vu, đến một cọng cỏ cũng không có.

 

Nàng dợm người muốn đứng lên thì chợt nhận ra dưới chân đã tê cứng, không thể động, cùng lúc đó, cảm giác buốt nhói xông thẳng vào đại não khiến nàng suýt ngất đi vì đau. Nhìn kỹ lại, nàng mới phát hiện giày dưới chân đã đỏ oạch, máu nhỏ xuống nhuộm đỏ lớp nham thạch phía dưới.

 

Khuynh Anh cắn răng cởi giày ra mới thấy đế giày bị ghim bởi một vật dài sắc nhọn như đinh, xuyên qua đế giày đâm thẳng vào lòng bàn chân nàng. Quá trình rút nó ra quả là một cực hình, khiến mặt nàng trắng bệch, có điều do quá đau nên đầu óc nàng cũng tỉnh táo hơn. Rút vật sắc ra khỏi lòng bàn chân xong, nàng hít một hơi thật sâu, vứt đôi giày ra xa rồi đưa tay áp lên vết thương, từ đầu ngón tay lóe lên ánh sáng nhàn nhạt, vết thương chầm chậm lành lại.

 

“Lê Thiên Thường, ả biến thái chết tiệt… Ch bà đây khe lại, bà nht đnh sẽ hành h ngươi, giày vò ngươi, băm vm cái đồ vô sỉ khốn khiếp nhà ngươi!” Định mắng mỏ mấy câu để giảm bớt cảm giác đau đớn khổ sở, nhưng khi giọng nói yếu ớt của nàng vang lên thì đáp lại lời nàng chỉ có tiếng gió rít lạnh lẽo như tiếng quỷ khóc khiến người nghe sởn tóc gáy.

 

Khuynh Anh quay đầu nhìn quanh, thấy được mấy ngàn ánh mắt xanh lập lòe đang nhìn chằm chằm về phía mình. Nàng cuống cuồng giăng ra một kết giới nhỏ rồi mới co người tiếp tục chữa trị vết rách ở chân. Mặt ngoài vết thương đã cầm máu nhưng vẫn còn vô cùng đau đớn, tu vi của nàng không cao, những gì học được phần lớn đều là pháp thuật công kích, chú chữa thương cơ bản cũng chỉ làm được đến độ này thôi…

 

Nơi này không có mặt trời nên ánh trăng nhìn càng thêm yêu dị.

 

“Vực U Minh…” Khuynh Anh lẩm bẩm, ở khoảnh khắc cuối cùng trước khi hôn mê nàng đã nghe Lê Thiên Thường nói mấy từ này.

 

Nàng từng nghe qua về nơi này, Toàn Cơ đã miêu tả đây là một nơi cực kỳ kinh khủng, nằm ngay bên dưới rừng Vân Vụ nhưng còn khủng bố hơn rừng Vân Vụ vô số lần, nghe nói, ngay cả quái vật sinh sống ở đây cũng thuộc một đẳng cấp khác.

 

Nghĩ tới vô số cặp mắt đang thô lố nhìn mình khi nãy, Khuynh Anh không có dũng khí ngẩng đầu nữa.

 

Nàng lấy hết mọi thứ trên người xuống xem xét, trong túi bách bảo là ba quyển sách Toàn Cơ cho, ngọc bài ra vào cung Thiên Khu, còn có một thanh chủy thủ bằng vàng.

 

Nhưng thứ quan trọng nhất là thuốc bổ sung thể lực thì lại không có, đã bị cướp mất rồi.

 

Lê Thiên Thường quả là đồ tàn độc, ả bảo lưu lại pháp lực của nàng, cho nàng một tia hy vọng, nhưng lại đả thương chân nàng để nàng giãy chết trong phần hy vọng mỏng manh này.

 

Khuynh Anh nhắm mắt lại, hít vào thật sâu một hơi không khí lạnh như băng. Lúc mở ra lần nữa, đôi mắt đen nhánh của nàng đã khôi phục vẻ trấn định và trong trẻo vốn có. Sợ hãi chỉ tổ làm cho ả khốn kia thỏa mãn mà thôi, nếu ả đã muốn hành hạ nàng thì nàng sẽ quyết tâm khiến ả không được như ý.

 

Sương mù càng lúc càng dày, dần che khuất những ánh mắt xanh lập lòe kia.

 

Nàng mở sách Toàn Cơ cho ra, âm thầm ghi nhớ từng khẩu quyết một. Hiện giờ biện pháp giữ an toàn tốt nhất là bất động tại chỗ chờ cứu viện đến,  nhưng cứu viện không đến thì chỉ có thể tự dựa vào bản thân.

 

Trong đầu nàng đột nhiên hiện lên một khuôn mặt tuấn mỹ, con ngươi màu vàng vừa yêu nghiệt vừa đầy tà khí…

 

Khóe miệng Khuynh Anh chợt trở nên méo xệch. Rủi Lam Tranh cho rằng nàng muốn chạy trốn chứ không phải bị mất tích thì sao? Hắn có nổi giận không? Hắn nhất định sẽ đập phá giường của nàng, xé y phục của nàng, sau đó cầm hình rơm có dán tên nàng bắt đầu nguyền rủa. Cái gã bụng dạ nhỏ nhen đó… tỏ tình với nàng chắc là do nổi hứng bất chợt mà thôi.

 

Đáy mắt vô thức hiện ra một ý cười rất nhạt, nàng nhanh chóng vùi câu trả lời vào sâu trong lòng.

 

Chờ đến khi gặp lại thì sẽ nói cho hắn biết vậy…

 

Nếu nàng thật sự không về được, hy vọng hắn chỉ là nhất thời vui đùa, về sau quên đi là được…

 

Chương 072: Điện hạ, ngài nghiêm túc sao?

 

Màn đêm ở Thần giới cũng vừa chậm rãi buông xuống.

 

Cung Thiên Khu.

 

Lam Tranh cho người mang cái giường nhỏ của Khuynh Anh đi, trong phòng chỉ cần một cái giường là đủ. Sau đó hắn cũng vứt nốt toàn bộ y phục hạ nhân của nàng, thiết kết một tủ quần áo dành riêng cho nàng trong tẩm cung của mình, trong tủ toàn là y phục đẹp đẽ do hắn tự mình tuyển chọn.

 

Thứ duy nhất được hắn giữ lại chính là áo choàng của Trường Minh và chiếc váy lưu ly trắng như tuyết kia. Hắn muốn đợi đến lúc chính miệng Khuynh Anh nói đồng ý, sau đó sẽ dẫn nàng đến cung Ngọc Hành, để nàng tự tay trả chúng lại cho Trường Minh, để vị ca ca thân yêu của hắn ngừng mấy tưởng niệm không cần thiết đi là vừa.

 

Trong lúc khuân đồ tới lui, một cung tỳ không cẩn thận đã làm vỡ một cái bình nên vô cùng sợ hãi. Nhưng Lam Tranh vừa nghĩ đến tối Khuynh Anh sẽ trở về thì tâm trạng vô cùng tốt, không hề trừng phạt cung tỳ kia.

 

Bầu trời đêm lấm tấm sao, cung Thiên Khu được bao phủ bởi ánh sao lấp lánh dị thường, chúng cung tỳ đi ngang qua đều có thể nhìn ra được tâm tình của Tam điện hạ đang rất tốt.

 

Nhưng hắn đã chờ dài cổ mà vẫn không thấy bóng dáng của thân ảnh kia đâu.

 

Lam Tranh ngồi trên nóc tẩm điện, mái tóc vàng bay tán loạn trong gió. Ca Diệp lẳng lặng đứng một bên, hơn nửa ngày mới dám lên tiếng phá vỡ sự yên tĩnh này, “Đin h, ngài nghiêm túc thật sao?”

 

.” Nam tử tóc vàng hiếm khi thẳng thắn như vậy, hắn cong khóe môi lên, đáy mắt đầy ý cười.

 

Ca Diệp ngơ ngẩn, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.

 

“Ca Dip, ngươi đã làm bn vi ta nhiu năm, ta luôn coi ngươi là người thân…” Nhìn ra phương xa, ánh mắt Lam Tranh dần dần trở nên dịu dàng, “Vì thế, ta hy vng sau này ngươi cũng có thể đi xử tốt vi nàng.”

 

Sắc mặt Ca Diệp cứng đờ, cuối cùng hắn đành buông bỏ sự chấp nhất trong lòng, nhỏ giọng đáp lời: “Vâng, thưa đin h.”

 

Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy điện hạ như vậy, vì một cô gái có thể nói ra lời nhún nhường này. Vậy cũng tốt, sau một ngàn năm, điện hạ rốt cuộc cũng có người trong lòng. Bóng ma của Thiên Thần nương nương lưu lại trong lòng điện hạ cũng nên biến mất rồi.

 

Gió đêm quất vào mặt.

 

Đúng lúc này, không trung chợt xuất hiệng bóng dáng linh điểu đỏ rực của Toàn Cơ. Lam Tranh đưa tay ra đón, nó liền giương cánh đáp xuống trên tay hắn.

 

“Tiu Tranh, tc đ ca đ cũng nhanh nhỉ, nhưng đng quên đấy, đã ăn sạch tiu cô nương nhà người ta thì phi biết chu trách nhim… Đ chưa thy b dáng mt hn mt vía lúc sáng kia đâu, cô nàng còn t đt cháy quần áo của mình nữa, ha ha… Ta thy nàng ấy vn nh nhung đ nên mới rt tri k tha nàng về sớm… Sao hả, bui chiu có bt nàng lên giường ôn li chuyn ban sáng hay không? Đ cũng đng ép buộc cô nhỏ kia thái quá, làm gì cũng phải điều độ…”

 

Giọng Toàn Cơ còn chưa dứt thì sắc mặt của Lam Tranh đã trở nên băng giá, lạnh đến thấu xương.

 

Một cảm giác bất an lập tức dấy lên.

 

Lam Tranh nhảy xuống khỏi nóc tẩm điện, thoáng cái đã biến mất trong bóng đêm thăm thẳm.

 

******

 

Qua một đêm Khuynh Anh đã gần như bị đông cứng, cả người run rẩy không ngừng vì lạnh.

 

Gió lạnh nơi này không chỉ cướp đoạt nhiệt độ cơ thể mà còn bòn rút linh lực. Nàng cảm nhận được nhiệt lượng trong cơ thể đang từ từ trôi đi, bây giờ đến đầu ngón tay cũng đã trắng nhách. Nấp ở sau phiến đá này dù an toàn, nhưng nếu vẫn chờ ở đây thì e nàng sẽ bị đông lạnh đến chết mất.

 

… Sẽ không có ai đến cứu nàng.

 

Lê Thiên Thường có thể quẳng nàng vào đây thì nhất định cũng có biện pháp che đậy mọi dấu vết, không để người nào phát hiện ra.

 

Khuynh Anh thở hắt ra một hơi thật dài, quyết định trong chốc lát rồi vịn bờ đá đứng lên. Lòng bàn chân lập tức truyền đến cảm giác đau nhói, nàng hít mạnh vào, gắng gượng đè nén sự đau đớn rồi tiếp tục đi về phía trước.

 

Dãy núi nham thạch cao chót, kéo dài miên man, không khí lạnh lẽo khiến khắp nơi như bị bao bọc bởi một áp lực nặng nề.

 

Bầu trời không có sao, chỉ có vô số ánh mắt xanh lập lòe rợn người vẫn nhìn chăm chăm về phía thân thể mảnh khảnh của Khuynh Anh, tựa như chỉ cần nàng rời khỏi sự che chở của dãy núi, chúng sẽ lập tức nhào đến cấu xé nàng.

 

Khuynh Anh cũng vừa phát hiện, hóa ra đi chân trần là chuyện vô cùng khổ sở.

 

Mặt đất lạnh buốt khiến từng bước chân như bị dao lọc xẻo. Bạn sẽ không biết mình sẽ giẫm lên thứ gì, bùn đất nhớp nhám hay mặt đất đầy đá sỏi đều khiến toàn thân khó chịu.

 

Nàng đi được một đoạn thì chợt nghĩ đến cái gì đó, quay lại nhặt chiếc giày nhuốm máu kia lên rồi mới đi tiếp.

 

Đi đến cuối dãy núi, tuy đã chuẩn bị tinh thần từ trước nhưng nàng vẫn bị cảnh tượng trước mắt làm cho ngây người.

 

Ở xa xa là hai khu rừng rậm rạp chia cách không gian thành hai nửa, bên trái là trời tuyết trắng xóa, còn bên phải lại là một màu đỏ như lửa, đến lá cây cũng có màu đỏ, khiến mọi thứ như đang chìm trong lửa. Khung cảnh băng hỏa đan xen này khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng phải bật ra tiếng suýt xoa. Nhưng cùng lúc đó, Khuynh Anh cũng bắt đầu thấy lo lắng cho bản thân.

 

Không gian mênh mông không có điểm cuối, tựa như chọn bên nào cũng chỉ là khiêu chiến cực hạn của bản thân mà thôi.

 

“Mình có máy nh ở đây thì chắc chắn s chp một tấm làm kỷ niệm.” Khuynh Anh lẩm bẩm, cố gắng trấn an bản thân, hít một hơi thật sâu rồi tự mỉm cười, “Sau khi thoát được khỏi đây, nhất định phải làm cho kia không sng yên thân!”

 

Ngay sau đó nàng chợt dùng hết sức ném chiếc giày dính máu trong tay ra xa. Chiếc giày tanh nồng mùi máu vẽ một vòng trên không trung, đáp xuống đất lăn vài vòng rồi dừng lại trên một cồn đất ẩm ướt.

 

Thời gian dường như đông lại.

 

Nàng nấp sau một tảng đá to, không chớp mắt ngó chừng chỗ chiếc giày, siết chặt chủy thủ trong tay, cả người căng lên, tựa như có thể phát ra một sức mạnh kinh người bất cứ lúc nào.

 

Thế rồi…

 

Một bóng mờ đột nhiên hiện ra… Sau đó, mấy bóng mờ nữa cũng vọt ra từ các góc!!

 

Bọn chúng có đôi mắt xanh biếc, hình dạng như mãnh thú, đang rối rít tranh đoạt chiếc giày kia, số lượng đông kinh người, sức mạnh cũng kinh người. Dường như đã đói bụng ngàn vạn năm, chúng nhe hàm răng trắng ởn, từng lớp xông ra khỏi chỗ ẩn nấp, lao về phía chiếc giày bằng tốc độ nhanh như chớp.

 

Và rồi…

 

Trong không trung bỗng vang lên một tiếng gầm dữ dội, gần như rung chuyển cả mặt đất, đám dã thú vốn đang cắn xé mãnh liệt chợt ngừng lại, ngay sau đó liền chạy trốn tứ phía.

 

*Ầm!* *Ầm!!* *Ầm!!!*

 

Sau tiếng bước chân *rầm rập*, từ trong sương mù dần hiện ra một sinh vật khổng lồ như ngọn núi.

 

Trời đất ơi, rốt cuộc đây là một thế giới điên cuồng nào vậy!?

 

Khuynh Anh cảm thán trong bụng, nàng thật sự không biết dùng từ nào để hình dung cự thú mới xuất hiện, vảy nhưvảy rồng, thân thể cao to như núi, đỉnh đầu có sừng như sừng Kỳ Lân, nhưng nhìn hung ác hơn Kỳ Lân mấy vạn lần.

 

Con thú khổng lồ kia hình như cũng vì chiếc giày nhuốm máu mà đến, trong khi giày của nàng chỉ cỡ bằng hạt gạo so với nó. Nó dừng lại ở chỗ chiếc giày, dùng đôi mắt đỏ như máu đánh giá mấy giây, sau đó mở to cái mồm đầy răng nanh táp về phía chiếc giày…

 

Chính là lúc này!

 

Đáy mắt chợt lóe lên, Khuynh Anh nhanh chóng lao ra ngoài.

 

Chương 073: Tóm gọn

 

Trời đất rung chuyển dữ dội.

 

Khuynh Anh vung tay lên, trong nháy mắt niệm xong một câu chú đánh mạnh về phía cự thú. Nàng nhanh chóng nhớ lại tất cả khẩu quyết đã học, toàn bộ năng lượng trong cơ thể như sôi trào, ào ào tràn ra.

 

Ngay sau đó, bầu trời chợt lóe sáng, thiếu nữ lơ lửng giữa không trung, trong tay lóe ra ánh sáng hoàng kim. Nàng tiến lên một bước, tăng số lượng lá chắn thành ba tầng, hai tay thoăn thoắt vẽ chú pháp, miệng niệm khẩu quyết thật nhanh…

 

*Ầm!!!*

 

Lông toàn thân của con quái vật khổng lồ đều dựng đứng, dường như bị chọc giận, nó điên cuồng gầm lên, giơ chân giẫm mạnh một cái khiến mặt đất chao đảo dữ dội, tầng lá chắn thứ nhất của nàng bị đánh nát vụn.

 

Trán đã lấm tấm mồ hôi lạnh, Khuynh Anh lùi lại mấy bước, vung tay triệu hồi một luồng sáng vàng rực rỡ phủ xuống người cự thú, luồng thứ hai rồi luồng thứ ba, chú ngữ liên tiếp được triệu ra quấn quanh người cự thú như dây thừng.

 

Đây là cơ hội duy nhất của nàng.

 

Nếu lần này không thắng được, nàng sẽ có số phận như chiếc giày kia, bị xé rách, bị cắn nuốt, bị vô số nanh nhọn đâm thủng…

 

Toàn Cơ từng nói thể chất của nàng không giống người khác, cho nên mới thu nàng làm đồ đệ.

 

Linh lực của một người cao hay thấp là do linh thức quyết định, linh thức càng mạnh mẽ thì cơ thể sẽ có thể tích trữ càng nhiều linh lực hơn. Linh thức của nàng dường như bị một sức mạnh nào đó che mất, giống như quá khứ và tương lai của nàng, đều bị nó che đi, không cách nào nhìn rõ được. Vì vậy Toàn Cơ đã dùng đến phương pháp kịch liệt nhất để kích thích sức mạnh tiềm ẩn trong cơ thể nàng. Nhờ vậy mà trong một tháng ngắn ngủi, nàng đã tiến bộ nhanh gấp mấy lần người khác. Cũng chính vì thế mà Toàn Cơ mới không cho phép nàng để lộ linh lực của bản thân trước mặt người khác.

 

“Cô nht đnh sở hữu vn ct chó, chỉ vô tình mà lại có được linh thức trân quý như vy. Có điều đã là li thế thì cũng chính là đim yếu ca cô.” Trong quá trình bị hành xác, khi nàng gần như sắp không chịu nổi nữa thì Toàn Cơ lại bổ thêm một đòn: “Đng tưởng mình như thế là rt mnh. Trên đời có người thương xót cô thì cũng s có người ghen t vi may mn ca cô. Có được linh thc không rõ ngun gc này chưa hn là điu tt đâu.”

 

Và hiện giờ… cái nàng có thể dựa vào cũng chỉ có phần năng lực này mà thôi.

 

Khi trước nàng đa phần chỉ luyện chú hàng yêu thú, học cách thu phục bọn chúng để làm việc cho mình. Yêu thú càng mạnh, năng lượng tiêu hao càng nhiều, nếu không biết tự lượng sức mình thì nguyên thần sẽ bị hủy, nàng sẽ tan thành tro bụi.

 

Nhưng hiện giờ nàng đang ở trong vực U Minh, chỉ ra sức thu phục một con yêu thú thông thường thì chẳng khác gì với tự tìm đường chết cả. Một mình đối mặt với tuyệt vọng nhưng nàng vẫn muốn đánh cược một phen, thay vì ra sức đột phá thiên quân vạn mã, còn không bằng chấp nhận rủi ro, được ăn cả ngã về không.

 

Là chết hoặc… có thể quay về…

 

Tiếng gào rít điên cuồng của cự thú xé nát không trung, đủ khiến bất kỳ ai nghe thấy đều sợ hãi. Khuynh Anh cũng sợ hãi, thân thể bắt đầu run rẩy, sắc mặt dần trở nên trắng bệch. Năng lượng trong cơ thể như bị một thỏi nam châm khổng lồ hút lấy, không ngừng tuôn trào về phía cự thú, sắc hồng trên mặt nàng dần biến mất, hai môi trắng bệch như giấy.

 

Cự thú bị phong bởi ấn chú không ngừng giãy giụa, chân trước khổng lồ liên tục cào đạp lên mặt đất, tạo ra một rãnh dài sâu hoắm, dưới cái rãnh là dung nham đỏ quạch, nóng rực, tựa như muốn nuốt chửng tất cả.

 

Thân thể mảnh khảnh của Khuynh Anh lay động trong gió, nhìn yếu ớt như có thể ngã xuống bất cứ lúc nào. Nàng cố nuốt vị tanh trong cổ xuống, tiếp tục ngược gió tiến về phía trước.

 

“Làm ơn đi, đng phn kháng na, t t đây s không ngược đãi mi đâu.” Nàng nhếch môi gượng cười, tựa như một đóa quỳnh nở rộ trong đêm, mềm mại và tuyệt đẹp. Ánh sáng liên tục bắn từ cơ thể nàng, mang theo sự kiên định, niềm hy vọng vững chắc và ý cười miên mang.

 

Cự thú vẫn gầm thét không ngừng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn nàng chằm chằm, sắc đỏ ma mị như màu của máu.

 

*Ầm!!!!!*

 

Bùa chú trên đầu cự thú đột nhiên nổ tung.

 

Yếu hầu căng lên, Khuynh Anh rốt cuộc không nhịn được nữa, phun ra một búng máu tươi…

 

Trong nháy mắt đó, một luồng sáng màu đỏ chợt bắn ra tứ phía, cự thú điên cuồng gào thét, Khuynh Anh bị áp lực đẩy văng ra xa. Trong mơ hồ, dường như nàng thấy con cự thú đang cưỡi trên một luồng sáng đỏ, hung hăng bổ về phía này. Nàng muốn tránh nhưng không còn sức cử động…

 

“Phía này, chạy qua phía này này!” Một giọng nam đột nhiên vang lên.

 

Khuynh Anh còn đang sững sờ thì bị một bàn tay túm lấy. Ngay sau đó nàng và người nọ cùng nhau rơi vào trong một sơn động thật lớn.

 

******

 

“Ưm…” Khuynh Anh cố sức mở mắt ra, đập vào mi mắt là một vách tường màu đen.

 

Rồi sau đó, là một gương mặt… nhìn vô cùng kinh khủng…

 

“Aaaa!” Khuynh Anh hoảng hốt ngồi bật dậy, nhưng vừa mới động thì đầu liền ong ong choáng váng, nàng lảo đảo rồi nặng nề ngã quỵ xuống.

 

“Ngay cả con ác thú vừa rồi còn không sợ mà đi sợ ta?” Người nọ dường như có hơi tức giận, khoanh tay quan sát Khuynh Anh từ trên xuống dưới một lượt, “Tiu cô nương, ngươi t đâu ti thế? Thần tộc vừa b trc xut à?” Ngừng một chút, hắn tiến lên ngửi tóc Khuynh Anh, “Không đúng, mùi này không phải của Thần tộc, ngươi rt cuc là ai?”

 

Khuynh Anh vẫn nói không ra lời, đối mặt với khuôn mặt kinh khủng này, nàng thật sự chẳng nói được gì cả.

 

Dưới lớp áo choàng cũ kỹ là bộ giáp đen thui, một nửa mặt khô quắt, mặc dù đã bị mái tóc màu bạc che phủ nhưng dưới ánh sáng lờ mờ vẫn có thể nhìn thấy được những vết sẹo dữ tợn ngang dọc trên trán, đôi môi đỏ như máu… Nếu không phải người này có bóng, nàng nhất định sẽ cho rằng hắn là hồn ma. Mà so với quái vật, nàng sợ mấy thứ này hơn nhiều.

 

“Bộ dạng ta nhìn kinh khng lắm à?” Người nọ nhìn thấy vẻ khiếp sợ trong mắt Khuynh Anh thì cười khẽ, “Xin li, ta b giam lâu lm ri nên đã quên mt hình dng ca bn thân, ta tên Mc Hi.”

 

“… Khuynh Anh.” Khuynh Anh bình tâm lại, “Cảm ơn va nãy đã cu ta… Đúng ri, đó là ác thú gì vậy?”

 

Mộc Hi ngẩn người, sau đó liền cười phá lên: “Đến nó là gì cũng không biết mà còn dám đánh với nó? Ha ha, tiu cô nương lớn mật thật…” Dường như đã lâu hắn không gặp phải chuyện buồn cười như vậy, tiếng cười vang vọng khắp trong sơn động.

 

Hắn cười đủ thì lại nhìn về phía Khuynh Anh mặt đã tái mét, “Con ác thú đó là một trong những thn thú hung mãnh nht vực U Minh, cũng là một trong bốn hung thú từ thời viễn cổ. Truyn thuyết nói rằng nó là con trai ca Thiên đế phương Bắc thuở khai sơ, phm sai lm ln nên mới b giam đây. Số yêu thú bị nó nuốt mi ngày còn nhiều hơn số thịt ngươi ăn cả đời đấy, mt cước của nó đủ giẫm cho thân thể nh bé ca ngươi thành tht vn, vậy mà ngươi còn dám đi trêu chc nó à?”

 

“……” Nghe miêu tả kiểu này, dạ dày Khuynh Anh đột nhiên hơi nhộn nhạo.

 

“Mà sao ngươi li đây?” Mộc Hi hỏi.

 

“B hi…” Khuynh Anh vô cùng phiền muộn, ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi: “Vy ti sao ông lại trong này?”

 

Mộc Hi suy nghĩ thật lâu, giống như vấn đề này đã biến mất khỏi trí nhớ của hắn lâu rồi, bây giờ mới bị người khác lôi lên.

 

Ánh lửa trong hang động yên tĩnh khi sáng khi tối.

 

Hắn rốt cuộc buông bàn tay đang mân mê cằm xuống, “Ta tới tìm người, nhưng phi tìm ai thì không nh rõ.”

 

“……”

 

Trò chuyện thêm một lúc, Khuynh Anh u oán kể lại bản thân bị đẩy vào đây thế nào, sau đó nàng cũng xác định được Mộc Hi là sinh vật sống giống ‘người’ duy nhất ở vực U Minh này, những vết sẹo trên mặt hắn đều là do khi đi ra ngoài tìm ‘người muốn tìm’ lưu lại. Mặt đông là biển lửa , bên phải là đồng tuyết, ngày nào hắn cũng chạy qua chạy lại ở hai chốn này tìm kiếm. Qua một thời gian quá dài, hắn đều đã quên hết tất cả những chuyện khác.

 

Khi Khuynh Anh ra sức thu phục ác thú, chú thuật trên tay nàng tỏa ra ánh sáng mãnh liệt, có thể nhìn thấy được từ rất xa. Hắn tò mò nên mới đến xem, nhờ vậy mà mạng nhỏ của nàng mới được nhặt lại.

 

Vực U Minh có bốn khu nham thạch, phân thành đông tây nam bắc. Hang động này được dựng nên từ những viên đá được xếp chồng lên nhau, có tác dụng ngăn cản yêu thú, tương đối an toàn.

 

“Ông có biết làm sao đ ra khi đây không?” Khuynh Anh nghĩ đến con ác thú khi nãy, lại liên tưởng đến năng lực sinh tồn khác hẳn người thường của Mộc Hi thì bỗng nhiên lóe lên một tia hy vọng.

 

“Biết.” Mộc Hi gật đầu, lại nói: “Nhưng ta quên mất ri.”

 

“……”

 

******

 

Khuynh Anh vô cùng ủ rũ ngồi ở trong sơn động chờ khôi phục thân thể. Lúc thực thi chú phong, nàng gần như đã vắt kiệt toàn bộ sức lực, giờ chẳng còn hơi sức đi đâu nữa. Mộc Hi tốt bụng giúp nàng băng bó nên vết thương ở chân đã tốt hơn rất nhiều. Hắn còn tốt bụng đến rừng lửa phía đông hái lá nhung về tết cho nàng một đôi giày và một cái khăn quàng cổ nữa. Trong sơn động lạnh lẽo, loại cỏ nhung này hết sức ấm áp, đắp nó vừa ấm lại vừa mềm nên nàng cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

 

“Ta s c gng nh ra.” Mộc Hi ôn hòa trấn an, “Vết thương ca ngươi không nh, bây giờ ta sẽ ra ngoài kiếm thêm lá thuốc tr thương cho ngươi.”

 

Trước khi ra ngoài, hắn xoay người dùng tay vạch thêm một đường lên vách đá.

 

“Làm gì vậy?”

 

“Để đếm số ngày ta đã ngây người ở chỗ này.”

 

Khuynh Anh ngẩng lên nhìn vách đá, trên đó có ngàn vạn nét vạch, chi chít không đếm xuể.

 

Chương 074: Thu phục

 

Mộc Hi bay ra khỏi sơn động, nhưng chỉ chốc sau đã trở về.

 

“Ác thú vn còn ngoài đó.”

 

Vẻ mặt của hắn có chút kỳ quái, còn kèm theo ý cười khó nhịn, “Hình như ngươi đã chc phi ch nga ca nó ri.”

 

Khuynh Anh: “……”

 

“Nhưng hơi quái lạ.” Mộc Hi xoa cằm ngẫm nghĩ, “Nó không giống như đang ni điên…”

 

Khuynh Anh sửng sốt, trong đầu đột nhiên lóe lên một ý niệm, nàng gượng đứng dậy, lảo đảo vịn vách hang đi ra cửa hang, “Có thể mang ta ra ngoài không?”

 

“Mang ngươi ti cho nó ăn à?” Mộc Hi nhìn nàng chằm chằm, “Chớ để ta liên tưởng đến hình nh không hay như vy được không…”

 

“……”

 

Nói thế nhưng Mộc Hi vẫn chỉ vào lưng mình, “Nếu như không sợ bun nôn thì ta có th cõng ngươi ti đó. Nhưng nói trước là lúc tr li ta có vác theo hai xác thú béo, người ta có dính dịch nội tạng với máu của bọn chúng nên hơi bẩn đấy… Khuynh Anh, sao sc mt ngươi trng như vy? Chớ khóc mà…”

 

“Chẳng phải Thn tc không cn ăn sao?” Khuynh Anh e dè bò lên lưng Mộc Hi, cố sức rủ bỏ những hình ảnh gớm ghiếc trong đầu, hỏi nhỏ.

 

“Bóng đêm nơi này có khả năng ăn mòn linh khí, nếu không ăn thì s dn b rút cn linh lc rồi chết. Ch giải quyết ác thú xong, ta s tìm cho ngươi ít thc ăn.” Mộc Hi cõng Khuynh Anh lên lưng, phi thân bay ra đến cửa động.

 

Bên ngoài vẫn bị bao phủ trong ánh trăng yêu dị, đập vào mắt Khuynh Anh chính là con thần thú viễn cổ hung dữ kia.

 

Nó đang ngồi xổm trên mặt đất, đôi mắt đỏ sậm nhìn chằm chằm về phía hang động. Khi phát hiện ra Khuynh Anh, nó lập tức đứng phắt dậy, nhe đôi răng nanh trắng như sứ phát ra một tiếng rống xé tan màn đêm, cực kỳ có sức đe dọa.

 

“Ngươi thật sự không muốn trở vào trong à?” Mái tóc trắng của Mộc Hi bị gió thổi tung lên, lộ ra gương mặt yêu dị như ác thú.

 

Khuynh Anh đắn đo một thoáng rồi quyết định, “Th ta xung đi.”

 

Mộc Hi còn đang sửng sốt thì Khuynh Anh đã nhảy xuống khỏi lưng hắn, vịn tường đi ra ngoài động. So với ác thú, thân thể nàng thật sự vô cùng nhỏ bé, mái tóc dài đen óng như sa tanh rủ xuống tận thắt lưng.

 

Cự thú ngửa lên không trung điên cuồng gào một tiếng rồi đột nhiên tiến về phía trước hai bước, hàm răng bén nhọn lóe sáng trong gió, lông toàn thân tựa như phát sáng.

 

“Này, ngươi mun đi chu chết thật à?” Mộc Hi ở đằng sau hô lên.

 

Nhưng Khuynh Anh vẫn làm ngơ, ánh mắt dán chặt vào đồng tử đỏ sậm của ác thú, không chút để ý tới tiếng rít gào, đôi răng nanh sắc bén và bàn chân khổng lồ có thể giẫm bẹp nàng bất cứ lúc nào của nó.

 

“Mi đang đi ta, có đúng không…?” Khuynh Anh vừa hỏi vừa tiến đến gần hơn. Chấn động từ tiếng gào của ác thú khiến nàng loạng choạng, nhưng đây không phải là lúc có thể lộ ra yếu mềm, nàng lại thì thầm: “Mi đang đợi ta, ác thú.”

 

Bỗng nhiên, một cơn cuồng phong thổi đến.

 

Cự thú như phát điên, ngửa đầu gầm lên một tiếng, sau đó nó chợt cúi đầu, từ trên cao nhìn xuống thân ảnh nhỏ bé yếu ớt như cành trúc trước mặt, sắc đỏ yêu diễm trong con ngươi của nó phản chiếu mặt trăng máu trên không trung.

 

Thật lâu sau…

 

Nó vươn chân trước ra, khều Khuynh Anh một cái.

 

Thoáng ngập ngừng, nó lại khều nàng thêm một cái.

 

Móng vuốt bén nhọn trên chân trước đã được thụt vào, nó chỉ dùng đệm thịt mềm mại dưới lòng bàn chân nhẹ nhàng đụng đụng Khuynh Anh, khiến toàn bộ căng thẳng trong lòng nàng thoáng cái đều được dỡ bỏ. Khí lực trên người chợt biến mất, Khuynh Anh chậm rãi ngồi khuỵu xuống trên mặt đất, ngẩn ngơ nhìn ác thú trước mặt.

 

… Nàng thành công rồi?

 

… Nàng thực sự thu phục được một con quái thú viễn cổ khổng lồ?

 

Nghĩ tới đây, một cảm giác hưng phấn và vui sướng khó diễn tả bằng lời lập tức ập đến, nàng đột nhiên rất muốn đem tin tức này nói cho Toàn Cơ công chúa biết, còn có…

 

Một đôi mắt với con ngươi màu vàng bỗng hiện lên.

 

Chủ nhân đôi mắt vàng kia từng rất bá đạo, nhưng cũng vô cùng dịu dàng. Khuynh Anh bây giờ mới nhận ra ra người mình nhớ mãi không quên lại chính là tên khốn tóc vàng luôn bắt nạt mình kia, phát hiện này khiến nàng thở phào một hơi từ tận đáy lòng.

 

Sẽ có thể trở về, nàng nhất định sẽ trở về.

 

Trở về nói cho hắn biết câu trả lời của nàng, sau đó cùng hắn làm một nữ nhân chuyên ỷ thế hiếp người, giày vò ả Lê Thiên Thường một trận cho bõ tức.

 

Khuynh Anh còn đang chìm trong suy nghĩ của mình thì Mộc Hi cũng đang sững sờ vì kinh ngạc. Khi nhìn thấy cự thú viễn cổ hung hãn kia đột nhiên hóa thành cún con ở trước mặt Khuynh Anh, mắt hắn thoáng nheo lại.

 

“Ngươi đã h huyết khế*?” Giọng hắn chợt lạnh đi.

*Huyết khế: khế ước máu

 

“Huyết… huyết khế?” Khuynh Anh phục hồi tinh thần lại, “Là cái gì?” Thần sắc của Mộc Hi đột nhiên trở nên nghiêm túc, phần mặt lộ ra dưới mái tóc trắng càng thêm dữ tợn khiến nàng không thích ứng kịp.

 

Mộc Hi chăm chú nhìn Khuynh Anh hồi lâu cũng không hề thấy bất kỳ tạp sắc nào trong đôi mắt trong trẻo kia thì thở dài một hơi, “Thôi. Ngươi nht đnh đã cho nó ung máu mình ri.”

 

Khuynh Anh ngẫm nghĩ một lúc, nhớ tới chiếc giày dính máu và ngụm máu nàng phun ra thì không khỏi bối rối, “Hình như… là vy, chng l có vn đ gì sao?”

 

“Có vn đ hay không, sau này ngươi s biết.” Mộc Hi tựa ở cửa động, vạt áo choàng lay động trong gió, “Ch đến lúc ngươi sp chết, hoc là khi năng lc yếu đến không còn có th khng chế nó nữa, nó s xé bng ngươi lôi ni tng ngươi ra ăn, ung cn máu, ăn sch tht, dùng răng cn nát xương ct ngươi nut hết vào bng, cả linh hn ngươi cũng không được gii thoát, cui cùng sẽ b đánh xung sáu tng đa ngc, b la thiêu, b tuyết đông lnh, nói tóm lại…”

 

Mới nói được phân nửa, Mộc Hi đã thấy Khuynh Anh mang vẻ mặt bị táo bón, bèn hừ lạnh, “Rt nhiu Thn tc rơi vào đây đu t cho mình thông minh, mun dùng cách này đ thoát ra ngoài, song tất cả đều rơi vào kết cục không thể siêu sinh.”

 

“……”

 

“Nhưng ngươi cũng li hi, bt được mt con ln nht, cơ hội thoát khi đây s ln hơn.” Mộc Hi dừng một chút, mỉm một nụ cười kỳ quái với Khuynh Anh rồi nói thêm: “Khuynh Anh, năng lc ca ngươi trên cả Thn tc, nhưng thân th li là na người phàm, linh thc cũng rt hn lon, ta như mt vc sâu không đáy… ngươi rt cuc  là ai?”

 

Chương 075: Lời đồn

 

“Ngươi rt cuc là ai?” Mặt Mộc Hi lộ ra vẻ kỳ dị.

 

“Ta… ta không biết.” Khuynh Anh nhất thời có hơi luống cuống, “Ta ch là mt người phàm, b xem như cng phm đưa tới thn đin, vẫn còn đang tìm cách trở về thế giới cũ của mình đây này. V phn linh thc của ta rt lon, năng lc không tệ… Có người từng nói ta chỉ chẳng qua gặp may mà thôi =_=……”

 

Ác thú lúc này đã biến thành một con mèo nhỏ lông đốm nâu, luồn mình vào dưới khuỷu tay của Khuynh Anh cọ cọ. So với hình thể khổng lồ khi trước, nó bây giờ chỉ lớn cỡ hai bàn tay, vừa ngoan ngoãn vừa đáng yêu, nhìn không ra chút nào dáng vẻ của con quái khổng lồ kinh khủng vừa rồi.

 

Dường như cảm thấy chỗ mềm trước ngực Khuynh Anh là nơi thoải mái nhất, nó chợt ngoe nguẩy đuôi, lập tức muốn chui vào trong vạt áo trước ngực nàng. Khuynh Anh đỏ mặt, vội vàng đẩy nó ra, “Mi… mi làm gì vậy?”

 

Mèo nhỏ không cam lòng, chợt xòe móng vuốt ra cào *toạch* vạt áo trước ngực nàng. Mấy giây sau, tiếng thét chói tai của Khuynh Anh đã vang vọng khắp không trung, sau đó là một tiếng *bốp* thật to.

 

Mộc Hi nhìn chằm chằm một người một mèo hồi lâu, mãi đến khi sự lạnh lẽo trong mắt dần thối lui, hắn mới đột nhiên bật cười, “Đi thôi, ta dẫn ngươi đi săn.”

 

******

 

Trên Thần điện.

 

Ngày Khuynh Anh biến mất, chuông báo động ở Thần giới vang lên liên hồi, cảnh báo Tu La tộc đột ngột xâm lấn, chiến sĩ ở biên giới phòng bị không kịp nên tử thương vô số, ngay cả thần khí đèn Vĩnh Dạ quý giá cũng bị trộm mất. Thần đế thành phương Đông vô cùng giận dữ, lập tức phong tỏa mọi lối ra vào, nghiêm lệnh tra rõ nguồn cơn.

 

Nhưng đối phương đến nhanh mà đi càng nhanh hơn, hiển nhiên đã sớm lên kế hoạch rõ ràng, thế nên dù quân binh Thần giới lục soát cả ngày vẫn không tìm được chút manh mối nào.

 

Từ Tu La giới đến Thần giới chỉ có hai con đường, một bằng lối vực U Minh với khả năng bình an gần bằng con số không, muốn tập kích đối phương với quy mô lớn bằng con đường này là chuyện không thể nào. Hai là có người lén mở cổng biên giới thành phương Đông, Tu La tộc giả trang thành Thần tộc lặng lẽ xâm nhập… Nhưng người có thể mở cổng biên giới, ngoại trừ Thần đế, Thần hậu thì cũng chỉ có con cháu hoàng thất làm được, chính là Trường Minh, Toàn Cơ và Lam Tranh.

 

Bác bỏ khả năng đầu tiên, tất cả trưởng lão tham gia nghị luận đều cho rằng: Thần giới có nội gián.

 

Tu La tộc nhất định đã thông đồng với người ở Thần giới, trong ngoài phối hợp mới làm được chuyện này.

 

Thế nên sự hoài nghi đều đổ lên đầu vị Tam hoàng tử nghe thấy tiếng chuông báo động nhưng không hề trình diện, và nữ nhân người phàm luôn được hắn bảo hộ lại đột nhiên mất tích là Khuynh Anh.

 

Tin tức lộ ra liền không thể dừng lại nữa.

 

Lời đồn về Lam Tranh và Khuynh Anh bắt đầu lan rộng một cách nhanh chóng, cái gì Khuynh Anh vốn không phải là người phàm mà là gián điệp nằm vùng do Tu La tộc phái tới. Nàng còn cố ý biến tóc thành màu đen để hấp dẫn sự chú ý của Đại điện hạ. Đáng tiếc Trường Minh điện hạ căn bản không thèm nhìn lấy một cái, nàng thấy tình thế không ổn nên mới đào tẩu.

 

Người hiểu chuyện thậm chí còn liên tưởng tới sự kiện thân thế bí mật của Lam Tranh. Vị thần có khả năng tiên tri kia, Thiên Thần nương nương vốn là mẫu hậu của Lam Tranh, và nguyên nhân bà phải chịu thiên hình là do tư thông với người của Tu La tộc, đã hồn phi phách tán. Thế nên Lam Tranh không phải là hoàng tử Thần tộc mà là con hoang của Tu La tộc.

 

Cũng có người cố đứng ra biện hộ cho vị hoàng tử tóc vàng, nhưng chỉ đến khi cung Thiên Khu bị giáng lệnh cấm, xung quanh một cây số đều có binh lính đóng giáp bạc canh giữ thì sự căng thẳng trong thành mới được xoa dịu.

 

Bởi vì, một chiến sĩ canh giữ cổng biên giới hôm Thần giới bị tập kích vừa báo rằng có thu được một miếng ngọc bài thông hành thuộc về Lam Tranh điện hạ, người cầm ngọc bài đã ra lệnh mở cửa trong một khắc đồng hồ.

 

Và đó là ngọc bài Lam Tranh đã tặng cho Khuynh Anh.

 

******

 

“Mun đấu vi ta? Cũng không nhìn mt chút xem ta là ai.” Lê Thiên Thường ngồi trong xe ngựa, vui vẻ vuốt ve móng tay.

 

Tuy đã an bài chu đáo nhưng kết quả thuận lợi hơn tưởng tượng, khiến ả vô cùng sung sướng.

 

Lam Tranh là một quân cờ hiểm, ả vốn không định lôi vị tiểu hoàng tử đẹp trai kia vào cuộc, nhưng lại ngoài ý muốn phát hiện được ngọc bài của hắn ở trên người Khuynh Anh. Mà hứng thú Lam Tranh dành cho Khuynh Anh đã vượt ra khỏi phạm vi bình thường, Khuynh Anh biến mất, tiểu hoàng tử kia làm ầm ĩ lên sẽ rất phiền phức, nói không chừng còn có thể dẫn lửa thiêu thân, khiến nàng bị lộ tẩy.

 

Vì thế ả quyết định hạ thủ trước khi đối phương kịp phản kháng, nếu đến bản thân còn khó bảo toàn thì làm gì còn rảnh quản chuyện của tiện nhân Khuynh Anh kia? Tuổi còn trẻ kiêu ngạo là chuyện tốt, nhưng không thèm xem đối tượng là ai mà vẫn ngông nghênh thì không ổn.

 

Song nói đi nói lại, dù sao tương lai ả sẽ là chị dâu của hắn, chờ xử lý xong tiện nhân kia, ả sẽ nói giúp hắn vài lời. Hắn là một hoàng tử, sẽ không bị xử phạt quá nặng.

 

Chuyện này cứ xem như là một bài học nhỏ để cảnh cáo hắn đi.

 

Lê Thiên Thường nhìn vào gương, sửa sang lại trang dung tinh xảo của bản thân, khoé môi nở nụ cười vui vẻ đến cực độ. Hiện giờ thứ Trường Minh cần nhất hẳn là sự an ủi từ một nữ nhân quyến rũ nhưng dịu dàng, an ủi rằng đệ đệ chàng chỉ là bị một yêu nữ dụ hoặc nên mới có thể làm ra chuyện ngu xuẩn đại nghịch bất đạo như vậy. Sau đó…

 

Ả dùng đậu khấu đỏ thắm tô lên môi, trên người tỏa ra một mùi thơm nhàn nhạt, tô điểm thêm cho khuôn mặt xinh đẹp mị hoặc.

 

Sau đó ả sẽ thừa cơ hiến thân, hoàng tử thành phương Đông vấy bẩn sự trong sạch của công chúa thành phương Bắc, cho dù chàng có không cam lòng đến đâu cũng sẽ chẳng thoát khỏi việc phải cưới ả.

 

Ả chính là một người như vậy, cái ả muốn chưa bao giờ là cam tâm tình nguyện, cho dù không yêu ả thì chàng cũng nhất định là của ả. Bắt đầu từ mấy trăm năm trước, ả đã không còn hy vọng xa vời có được tình yêu của chàng. Yêu có ích lợi gì? Chàng yêu Yên Tự nhưng Yên Tự vẫn chết, ngay cả hồn phách cũng không còn. Ả yêu chàng nhưng trong mắt chàng không hề có bóng dáng của ả…

 

Thứ ả muốn là đoạt lấy, là giam cầm. Ả không có được tim của chàng thì chàng cũng đừng mơ tưởng yêu người khác.

 

Lê Thiên Thường cúi đầu cười khẽ, thần sắc trong mắt đầy vẻ cao ngạo.

 

Cống Phẩm Tiên Cơ – Chương 066- 070
Cống Phẩm Tiên Cơ – Chương 076- 080
Advertisements

Comments

comments

One thought on “Cống Phẩm Tiên Cơ – Chương 071- 075

  • 14/05/2017 at 2:05 pm
    Permalink

    – Khuynh Anh cảm thán trong bụng, nàng thật sự không biết dùng từ nào để hình dung cự thú mới xuất hiện, vảy [như] như vảy rồng, thân thể cao to như núi, đỉnh đầu có sừng như sừng Kỳ Lân, nhưng nhìn hung ác hơn Kỳ Lân mấy vạn lần. (Thừa 1 chữ “như”)
    – Ngay sau đó, bầu trời chợt lóe sáng, thiếu nữ lơ lửng giữa không trung, trong tay lóe ra ánh sáng hoàng kim. Nàng tiến lên một bước, tăng số lượng lá chắn thành ba tầng, hai tay [thoan] thoắt vẽ chú pháp, miệng niệm khẩu quyết thật nhanh…
    – “Nhưng ngươi cũng lợi hại, bắt được một con lớn nhất, cơ hội thoát khỏi đây sẽ lớn hơn.” Mộc Hi dừng một chút, mỉm một nụ cười kỳ quái với Khuynh Anh rồi nói thêm: “Khuynh Anh, năng lực của ngươi trên cả Thần tộc, nhưng thân thể lại là nửa người phàm, linh thức cũng rất hỗn loạn, tựa như một vực sâu không đáy… ngươi rốt cuộc [có] là ai?”

    Reply

Leave a Reply