Advertisements

Phượng hoàng tại thượng (Chương 97 – 98)

☆ QUYỂN III: PHƯỢNG CẦU HOÀNG

Chương 097: Núi Cực Vọng

 

Mấy tháng gần đây, bởi vì sinh thần của Trưởng công chúa Cẩm Họa sắp đến mà Cửu Trùng Thiên trở nên vô cùng náo nhiệt. Từ một tháng trước, khắp tứ hải bát hoang đã bắt đầu lục đục đưa lễ vật tới, gần như là ngày nào cũng có thể thấy kỳ trân dị bảo từ bốn phương tám hướng tuôn chảy về phía cung Thanh Nhiễm. Vì vậy mà Trường Nhạc giới cách cung Thanh Nhiễm không xa cũng lãnh đủ, chủ nhân hiện tại của Trường Nhạc giới là Thanh Huyền quân không chịu nổi phiền nhiễu đành tạm thời sang chỗ bằng hữu lánh nạn.

 

Sẵn đây nói đến vị Trưởng công chúa Cẩm Họa này luôn.

 

Muội muội ruột của Thiên đế, mỹ nhân hiếm thấy khắp cửu châu bát hoang, hơn nữa đến nay vẫn chưa có động tĩnh xuất giá, cho nên nàng liền trở thành đối tượng trong mơ của rất nhiều nam thần tiên còn độc thân. Có điều nghe nói vị công chúa này cực kỳ kiêu ngạo, thanh niên tài tuấn bình thường căn bản không thể lọt vào mắt xanh của nàng, nếu không đã chẳng tám vạn tuổi rồi mà còn chưa gả ra ngoài.

 

Dù biết bắt được trái tim của mỹ nhân là một chuyện cực kỳ gian nan, nhưng rất nhiều nam thần tiên vẫn không chống cự được sức hấp dẫn từ vị trí muội phu của Thiên đế, âm thầm ngấp nghé mỹ nhân. Nhưng vị công chúa này ngày thường lạnh lùng kiêu kỳ tột bậc, không hay tham dự những dịp giao tế, cho nên thọ yến lần này chính là cơ hội duy nhất để tiếp cận nàng. Vì thế, để nhận được thiếp mời của cung Thanh Nhiễm, nam thần tiên khắp chốn đều dốc hết công phu gửi lễ vật tới, mong mỏi có thể được Trưởng công chúa ghé mắt.

 

Thế nhưng nữ quan chịu trách nhiệm đưa thiếp mời của cung Thanh Nhiễn lại vì một thiếp mời không gửi đi được mà u sầu cả ngày.

 

Trưởng công chúa đã hạ lệnh, thiếp mời này bằng mọi giá phải đến tay thượng thần Phượng Chỉ, bất kể khách được mời có tới dự hay không, quan trọng nhất là phải mang hồi âm trở về. Song nàng nỗ lực hơn nửa tháng mà ngay cả mặt mũi của vị thượng thần kia cũng chẳng thấy được… thật sự là lực bất tòng tâm mà.

 

Tiểu nữ quan than ngắn thở dài trước tẩm điện của Trưởng công chúa một hồi mới hạ quyết tâm, trưng vẻ mặt sẵn sàng hy sinh rảo bước tiến vào trong điện. Vị công chúa y phục lộng lẫy, lười biếng tựa mình trên giường mỹ nhân đang vươn ngón tay thon dài như ngọc trêu đùa chú sáo vừa được Nam Hải gửi tặng tháng trước. Tuy chỉ là một loại cầm điểu bình thường nhưng con sáo này lại có thể bắt chước hơn hai ngàn loại âm thanh, rất được chủ nhân cung Thanh Nhiễm yêu thích.

*Giường mỹ nhân

 

Nhận ra tiểu nữ quan đến nhưng cô gái trên giường mỹ nhân vẫn không dời mắt khỏi chú sáo, chỉ hờ hững hỏi: “Chỗ Phượng hoàng có tin tức gì chưa?”

 

Tiểu nữ quan không nói hai lời liền quỳ phịch xuống, thưa: “Nô tỳ vô dụng, xin điện hạ giáng tội.”

 

Chú sáo kia lập tức kêu lên véo von: “Nô tỳ vô dụng, nô tỳ vô dụng!”

 

Đưa tay trêu chọc chú sáo thêm một lần nữa cô gái mới lạnh lùng cất tiếng hỏi: “Y không muốn đến?”

 

Tiểu nữ quan càng cúi đầu thấp hơn, “Bẩm điện hạ… nô tỳ… không gặp được thượng thần Phượng Chỉ…”

 

Thần sắc trên mặt trở nên tối đi, cô gái ném cho tiểu nữ quan một cái nhìn rét lạnh, “Dốc hết nhân lực của cung Thanh Nhiễm vẫn tìm không được một người, ngươi giữ chức nữ quan này quả thật vô dụng.”

 

Vai tiểu nữ quan khẽ run một cái, thận trọng tìm từ ngữ thích hợp, “Điện hạ, không phải nô tỳ không tìm được thượng thần Phượng Chỉ, chẳng qua, chỗ thượng thần đang ở không phải là nơi người có tu vi cỡ nô tỳ có thể xông vào, e ngay cả thần tướng tu vi cao nhất cung Thanh Nhiễm cũng không dám mạo hiểm thử một lần.”

 

Cô gái từ tốn nhón mồi đút cho chú sáo, hai mắt khẽ nheo, “Hửm? Chỗ Phượng hoàng đang cư ngụ rốt cuộc là nơi nào?”

 

Tiểu nữ quan nuốt vài ngụm nước miếng, run giọng đáp mà không dám nhìn sắc mặt chủ nhân: “Bẩm điện hạ, thượng thần Phượng Chỉ hiện đang ở núi Cực Vọng.”

 

Nghe vậy, sắc mặt của vị công chúa nọ liền trở nên tối tăm đến cùng cực. Núi Cực Vọng là nơi cất giữ chuông Hỗn Mang, ngoài nguyên nhân nhiệt độ khu vực này lạnh vô cùng, còn bởi vì thần uy mạnh mẽ từ chuông Hỗn Mang mà bất kỳ ai tiến vào đều đứng trước nguy cơ tan thành mấy khói. Đừng nói là thần tướng cung Thanh Nhiễm, thế gian này e có rất ít thần tiên có thể mặt không đổi sắc tiến vào đó.

 

“Y đến núi Cực Vọng làm gì?”

 

Tiểu nữ quan khẽ run rẩy, nghe rõ chủ tử hỏi nhưng thật sự không dám nói. Song biết đằng nào chủ tử cũng sẽ biết được từ người khác, nàng đành cắn răng nói: “Không biết điện hạ còn nhớ hay không, một trăm năm trước thượng thần Trầm Chu của Không Động bị phạt nhốt vào chuông Hỗn Mang, nghe nói sau đó thượng thần Phượng Chỉ liền tiến vào núi Cực Vọng, người ta nói…”

 

“Nói cái gì?”

 

“Người ta nói, không chừng thượng thần Phượng Chỉ và thượng thần Trầm Chu có tư tình với nhau, bằng không thượng thần Phượng Chỉ đã chẳng vào trong núi Cực Vọng ở suốt trăm năm qua…”

 

Chú sáo bên cạnh thiếu nữ trên giường mỹ nhân lập tức máy móc kêu lên: “Có tư tình, có tư tình … KÉT!” Chú sáo vừa bị động tác thô bạo của chủ nhân dọa cho giật nảy mình, cuống quýt bay vào góc phòng, vòng loạn vài vòng rồi mới đáp xuống trên nóc chụp đèn ở đằng xa.

 

Vị công chúa ném vỡ nát chiếc chén đựng thức ăn cho chim trong tay mình, khuôn mặt diễm lệ phủ đầy sương giá, hồi lâu sau nàng mới nghiến răng nói một câu: “Trầm Chu, ngươi giỏi lắm.”

 

Một trăm năm trước, hôn ước giữa đế quân Trầm Chu của Không Động và Nhị điện hạ Trường Lăng của Thiên tộc đã gần kề, song bởi do chống lại ý chỉ của Huyền Thiên Chiếu, tân nương bị phạt nhốt vào chuông Hỗn Mang, hôn sự cũng vì thế mà bị hoãn lại.

 

Nếu lời đồn là thật thì mặt mũi của Thiên tộc bị ném mất xác rồi còn gì.

 

Cẩm Họa siết chặt nắm tay, nàng và Đế Thượng tuy chào đời ở Thiên tộc nhưng không phải ngay từ khi được sinh ra đã uy phong hiển hách như hiện giờ. Mẫu thân của bọn họ vốn chỉ là một tiên nga địa vị thấp, còn chẳng được tiên đế sủng ái cho mấy, cho nên từ nhỏ huynh muội hai người đã chịu đủ mọi ức hiếp và kỳ thị. Để có được địa vị như bây giờ, bọn họ đã phải trải qua bao nhiêu gian khổ không cần nói cũng hiểu.

 

Địa vị nàng và Đế Thượng mất mấy ngàn năm mới được đến ngày này, còn tiểu nha đầu kia không tốn công cũng chẳng tốn sức đã đạt được, thậm chí còn được tôn sùng hơn hẳn hai người họ. Cho dù có tu vi cao hơn hẳn thì khi gặp nàng ta, bọn họ vẫn phải cung kính xưng một tiếng ‘thượng thần’.

 

Trên đời này sao lại có chuyện vô lý đến như vậy!

 

Tuy chẳng cam lòng nhưng nàng không thể không thừa nhận là Tiên giới tuyệt đối không có khả năng đối địch với Không Động. Ngay cả ngũ đại bí cảnh liên quan đến vận số của trời đất như Đại Quang Minh cảnh, Kim Cương cảnh ở phía Đông, Phạn cảnh ở Tây Thiên và Liên Hoa cảnh ở Bắc Thiên dù đã trải qua quá trình tự hoàn thiện không ngừng sau hàng vạn hàng nghìn năm vẫn không thể triệt để cắt đứt quan hệ với Không Động. Thần uy thời thượng cổ dẫu đã hết sức mỏng manh nhưng vẫn đủ thao túng thế cục ở lục giới, bằng không năm đó Đế Thượng đã không khẩn trương đến như vậy khi biết Không Động xảy ra đại loạn.

 

Nhớ tới lời nữ quan vừa nói khi nãy, khuôn mặt diễm lệ của Cẩm Họa hơi vặn vẹo.

 

Phượng Chỉ, ngươi thật sự động tâm với tiểu nha đầu của Không Động ư…

 

Nhìn nhìn chủ tử nhà mình, tiểu nữ quan dè dặt thử an ủi: “Điện hạ bớt giận. Chuyện này không chừng còn có nội tình gì khác. Nghe nói thượng thần Trầm Chu là một người vừa ngang tàng vừa thô lỗ, thượng thần Phượng Chỉ sao có thể vừa mắt nàng ta, trong khi ngay cả mỹ nhân đoan trang hiền thục như điện hạ còn…”

 

Những lời này không khác gì hắt thêm dầu vào lửa, Cẩn Họa lạnh lùng hỏi: “Ngươi muốn nói ngay cả người như bổn cung cũng không lọt vào mắt y?”

 

Tiểu nữ quan khóc không ra nước mắt, chỉ biết trách bản thân tự đập đá vào chân.

 

Cuối cùng tiểu nữ quan bị phạt đi chùi nhà xí suốt ba năm. Dĩ nhiên đây là chuyện sau này.

 

******

 

Núi Cực Vọng.

 

Một trăm năm đủ biến tóc người phàm từ đen thành trắng nhưng lại không thể làm suy suyển băng giá trong núi Cực Vọng. Địa điểm lạnh nhất trong trời đất này chính là hiểm cảnh nổi danh khắp lục giới. Không kể tới nguồn linh lực tràn ngập mọi ngõ ngách trong núi, chỉ thần uy từ chuông Hỗn Mang đã đủ khiến sinh linh tứ phương kinh sợ. Trong nháy mắt đặt chân vào trong núi, tuy có thần lực hộ thể nhưng Bạch Trạch vẫn cảm thấy lạnh thấu xương.

 

Dõi mắt nhìn ra xa, một chiếc chuông khổng lồ đứng sừng sững trong bão tuyết mịt mù, những hoa văn thượng cổ trên thành chuông liên tục phóng thích thần lực, không ngừng thiết lập kết giới ngăn cản bất kỳ ai đến gần.

 

Bạch Trạch khởi động lực bổn nguyên giăng tiên chướng bao quanh thân rồi chậm rãi giẫm lên mặt băng tiến lại gần. Cách chuông Hỗn Mang khoảng mười dặm nằm đơn độc một ngôi nhà gỗ nhỏ, bên ngoài gian nhà có bày biện một bộ bàn ghế bằng đá, xung quanh nhà được vây lại bằng một hàng rào trúc đơn giản. Tuy bốn bề đều là gió tuyết gào thét nhưng bên trong hàng rào trúc lại hết sức yên bình, mặt bàn ghế đá không dính một hạt tuyết.

 

Có thể tạo ra một tiên chướng tách biệt gần sát chuông Hỗn Mang như vậy, chứng minh thực lực của chủ nhân ngôi nhà gỗ thuộc hàng nghịch thiên.

 

Bạch Trạch theo thói quen khẽ niệm chú phá vỡ tiên chướng, đẩy cửa nhà gỗ bước vào, thấy trong nhà trống không thì lui ra ngoài, thấp giọng lẩm bẩm: “Lại ra ngoài rồi.”

 

Hắn tới đây mười lần, hết bảy tám lần đều không thấy chủ nhân ở nhà, cũng đã quen rồi.

 

Có điều, hắn biết chủ nhân ngôi nhà đi đâu.

 

Cùng lúc đó, một thanh niên đang độc hành giữa bão tuyết, y phục tuyền trắng không chút vấy bẩn, đường nét mặt bị tuyết bay mù mịt che khuất, nhưng trong điều kiện khắc nghiệt của núi Cực Vọng, dáng vẻ của hắn lại thong dong như đang tản bộ trong sân vườn nhà mình. Cứ như sự uy hiếp của thần uy dày đặc trong núi và áp lực từ chuông Hỗn Mang chỉ là một trò đùa đối với hắn.

 

Đến trước chuông Hỗn Mang, nam tử đứng thẳng lưng, ánh mắt như muốn xuyên qua thành chuông nhìn vào bên trong. Không màng đến tổn thương bởi thần uy tỏa ra từ chuông Hỗn Mang, hắn đưa tay chạm vào thành chuông, dịu dàng thấp giọng nói: “A Chu, chỉ nửa tháng nữa là có thể nhìn thấy nàng rồi… thật buồn cười, bổn quân dẫu trấn an nàng rằng một trăm năm sẽ trôi qua rất nhanh, nhưng suốt một trăm năm qua, ngày nào bổn quân cũng phải kiềm chế vô cùng cực khổ để không phá vỡ chuông Hỗn Mang đấy…”

 

Trong lúc nói, hơi lạnh từ lòng bàn tay nam tử chậm rãi chuyển thành sát khí rét buốt xương. Như cảm nhận được nguy hiểm trước mắt, chuông Hỗn Mang lập tức huy động linh lực chống lại, khiến thần sắc Phượng Chỉ càng thêm tối tăm.

 

Thế rồi phía sau chợt truyền đến một tiếng hô: “Phượng hoàng, dừng tay!”

 

Phượng Chỉ rút tay lại, thả lỏng toàn thân.

 

Bạch Trạch bước nhanh đến, thần sắc vẫn bình tĩnh nhưng giọng nói đầy vẻ nghiêm trọng, “Không được. Sẽ hại đến Trầm Chu.”

 

Phượng Chỉ rũ mi, ôn hòa quay lại ngước mắt nhìn chuông Hỗn Mang, bình thản nói: “Bổn quân cứ nghĩ người thích náo nhiệt như nàng làm sao chịu được cô tịch một trăm năm, nhưng gần đây bổn quân mới hiểu được, thì ra người không chịu được cô tịch thật ra là bổn quân mới đúng. Nàng có lẽ… còn chẳng muốn nhìn thấy bổn quân.”

 

Bạch Trạch liếc nhìn đối phương, không hiểu phong tình xát thêm muối vào vết thương: “Trầm Chu không muốn gặp ngươi đâu, cách xa nàng ra.”

 

Hơi khựng người một thoáng, Phượng Chỉ cười khổ, “Bạch Trạch, chuyện này không phải do bổn quân quyết định.”

 

Nhớ tới đối phương đã đồng ý với thượng thần Mặc Hành là sẽ chiếu cố Trầm Chu, Bạch Trạch nói: “Ta có thể bảo vệ Trầm Chu, Dạ Lai cũng vậy. Mười vạn thần tướng của Không Động cũng sẽ không để nàng chịu bất kỳ thương tổn nào.”

 

Nghe vậy Phượng Chỉ khẽ nhướng mày, “Cho nên, xem ra chỉ có bổn quân là dư thừa?”

 

Chương 098: Bổn quân có đồng ý sao?

 

Đối với Trầm Chu, một trăm năm ở trong chuông Hỗn Mang nói dài thì dài mà nói ngắn cũng ngắn.

 

Khó chịu nhất là mấy ngày đầu tiên, nàng luôn thất thần, trong đầu đều là những lời của Mặc Hành, cảm thấy mình nên ngẫm nghĩ cho thông suốt. Cứ thế nàng chìm đắm trong suy nghĩ, không ngủ cũng không nghỉ, cuối cùng kiệt sức đến ngất đi.

 

Sau khi tỉnh lại, nàng nằm rạp trên mặt đất, òa khóc nức nở, có lẽ là vì bốn phía không chút ánh sáng khiến nàng sợ hãi, cũng có lẽ là vì cần được phát tiết sự khổ sở trong lòng.

 

Nàng phát hiện có một số chuyện, bất kể nàng có nghĩ thế nào cũng không thông suốt được, ví như tại sao lòng nàng không có bất kỳ dao động gì khi biết được nguyên do cái chết của Tố Ngọc. Ý niệm đầu tiên khi ấy của nàng là biện hộ cho Mặc Hành.

 

Nàng tự nói với bản thân, cái chết của Tố Ngọc là chuyện không thể tránh được, Mặc Hành thân là thượng thần Long tộc, dĩ nhiên không thể vì tình riêng mà bỏ mặc trăm họ. Năm đó vì Không Động Mặc Hành đã nguyện hao tổn hơn nửa phần thần lực, nếu có lựa chọn tốt nhiên thì dĩ nhiên đã không hy sinh Tố Ngọc. E tình huống khi ấy đã vượt ra khỏi sự khống chế của người.

 

Nàng không có cách nào hận Mặc Hành, Tố Ngọc có ơn sinh ra nàng nhưng Mặc Hành mới là người nuôi lớn nàng…

 

Còn Phượng Chỉ, phong ấn ở Thần Mộ quan trọng tới đâu không nói cũng hiểu, nếu không nghiêm trọng đến mức độ nhất định, hắn cũng sẽ không tính toán đến trên đầu nàng. Hắn vốn có vô số cơ hội đoạt lấy diễm linh châu, nhưng hắn vẫn không hề ra tay. Bây giờ nghĩ lại, lần đầu tiên cự tuyệt lời thổ lộ của nàng, có lẽ hắn đã quyết định buông tay.

 

Hắn muốn nàng rời khỏi hắn, cách hắn thật xa.

 

Nếu Phượng Chỉ không đến Không Động, có lẽ một ngày nào đó nàng sẽ quên hắn, nàng tiếp tục làm đương gia Không Động của nàng, hắn tiếp tục làm đế hoàng Phượng tộc của hắn, vĩnh viễn không gặp gỡ theo an bài của thiên mệnh. Đáng tiếc, rõ ràng chính bản thân quyết định nhưng hắn lại dao động trước. Bằng không hắn đã không làm chuyện không hợp lẽ thường như thay mặt Thiên tộc cùng Thanh Huyền quân đến Không Động cầu hôn.

 

Vị thần thượng cổ hùng mạnh nhất cõi đời này cũng có lúc không quản được bản thân, nói ra cứ như Trầm Chu bỗng nhiên được hời vậy.

 

Cả hai đều không dễ chịu, nàng còn hận hắn làm gì.

 

Nàng chỉ có chút thương hại hắn, và cũng thương hại chính bản thân nàng.

 

Bọn họ đều là thượng thần tôn quý nhất cõi đời này, ấy thế mà đều không thể làm theo ý mình, ngay cả muốn yêu một người cũng khó khăn như vậy.

 

Song nàng không thể mềm yếu như thế này mãi, sau khi phát tiết nàng phải nghĩ cách trải qua thời gian một trăm năm trong này.

 

Ở đây cái gì cũng không có, việc duy nhất nàng có thể làm chính là tĩnh tâm nhập định, điều dưỡng nội tức.

 

Nàng từ nhỏ chỉ thích vung đao múa thương, kém nhất là công pháp tu luyện nội tại, cho nên công phu quyền cước của nàng rất tốt nhưng lại hết sức tệ hại trong chuyện khống chế thần lực. Nhất là khi trong người nàng vẫn tồn tại hai nguồn thần lực khác nhau, thỉnh thoảng xung đột xảy ra khiến nàng như sống không bằng chết.

 

Thế nên Mặc Hành mới hết lần này đến lần khác dặn dò nàng, trước khi hoàn toàn nắm giữ thần lực của diễm linh châu, nàng tuyệt đối không được tự ý sử dụng lực bổn nguyên. Song thần lực của diễm linh châu vô cùng lớn, tuy đã dung hòa nó với nguyên thần nhưng nàng vẫn không thể tự do vận dụng dù chỉ một phần sức lực của nó. Ngày nào nàng còn chưa điều hóa xong diễm linh châu thì nguồn thần lực không thể khống chế này vẫn có khả năng bùng nổ, tái diễn một lần nữa trận đại họa do Tố Ngọc khởi nguồn chín ngàn năm trước.

 

Nghĩ đến Tố Ngọc, ánh mắt không chút thần thái của nàng càng thêm ảm đạm.

 

Nữ thượng thần ban cho nàng sinh mạng kia đến cùng là người thế nào, tại sao lại làm ra chuyện điên cuồng đến như vậy?

 

Cứ thế nàng chậm rãi ngẫm nghĩ rồi trục xuất từng ý niệm hỗn loạn ra khỏi đầu. Vốn chỉ muốn tĩnh tọa điều tức để giết thời gian, song sau khi thử vận khí nơi đan điền đi một vòng, nàng kinh ngạc phát hiện, tuy rất chậm nhưng một phần thần lực của diễm linh châu đang hòa tan làm một với nguyên thần của nàng.

 

Hóa ra, Tố Ngọc tạ thế trong nỗi căm phẫn ngút trời cho nên diễm linh châu được kết ra cũng mang theo lệ khí khổng lồ. Đây chính là nguyên nhân khiến nàng khó khăn thuần hóa diễm linh châu. Nhưng tại nơi này, số lệ khí kia lại bị thần uy của chuông Hỗn Mang trấn trụ, khiến công cuộc chuyển hóa diễm linh châu trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.

 

Đây có lẽ là… được phúc trong họa nhỉ…

 

Sau khi phát hiện ra điều này, nàng bắt đầu tập trung chuyển hóa thần lực của diễm linh châu. Nếu có thể hoàn toàn hấp thụ diễm linh châu, xem như nàng đã không lãng phí cơ duyên này.

 

Bên trong chuông Hỗn Mang không có ánh sáng nên chẳng phân biệt được ngày hay đêm, tâm tư nàng đều đặt vào chuyện chuyển hóa diễm linh châu nên cũng không chú ý đến thời gian trôi qua.

 

Dựa theo phương pháp luyện khí hóa thần cơ bản nhất, nàng dẫn thần lực của diễm linh châu tuần hoàn qua tất cả kinh mạch trên người, quá trình này tuy rất chậm nhưng lại vô cùng hiệu quả.

 

Nàng mất chín ngàn năm cũng chỉ miễn cưỡng dung hòa được một phần nhỏ thần lực của diễm linh châu, song chỉ trăm năm ngắn ngủi đã có thể luyện hóa hoàn toàn phần còn lại. Nói nghe có chút phi thực tế, nhưng nàng rõ ràng cảm giác được thần lực trong người càng lúc càng nhiều hơn. Theo tốc độ này thì sau một trăm năm, thần lực của nàng có lẽ sẽ tăng lên gấp ba lần.

 

Song tại khoảnh khắc chuẩn bị đột phá cảnh giới, Trầm Chu đột ngột ngừng lại, thần lực tuột trở về mức cũ, sự gián đoạn này đã tạo nên thương tổn cực lớn lên ngũ tạng, khiến nàng không khỏi hộc ra một búng máu tươi.

 

Không thể tiếp tục được nữa, tu vi chín ngàn năm vẫn chưa đủ thừa nhận nguồn thần lực vô tận của diễm linh châu.

 

Nàng tự nói với bản thân: Trầm Chu, thân thể mi đã đến cực hạn, không thể chỉ vì cái lợi trước mắt mà làm liều.

 

Cho nên trong khoảng thời gian còn lại, nàng không động đến diễm linh châu nữa, chỉ chăm chú luyện khí hóa thần.

 

******

 

Thế rồi một ngày kia, bên tai vang lên một tiếng sấm mùa xuân thanh thúy, thiếu nữ đang nhắm mắt dưỡng thần bừng tỉnh.

 

Nàng chậm rãi mở mắt ra, con ngươi trong trẻo như ngọc lưu ly, đen nhánh tựa đầm sâu.

 

Thời hạn một trăm năm cuối cùng cũng qua.

 

Cùng lúc đó, các tướng sĩ của Không Động đều đang trang nghiêm nhìn chuông Hỗn Mang chằm chằm. Cách chuông khoảng mười trượng là một vị thần quân y phục tuyền đen, giữa hai hàng mày thanh tú không rõ buồn vui nhưng hắn lại không tự chủ hơi mím môi, nắm tay , siết chặt biểu lộ sự căng thẳng hiện có. Số thần tướng còn lại đều đứng sau lưng hắn, cách chuông một khoảng xa chờ đợi. Đây đã là khoảng cách gần nhất, nếu tiến đến gần hơn nữa, bọn họ sẽ bị thần uy của chuông Hỗn Mang thương tổn.

 

Vài lão tướng không nhịn được phải cảm thán, ngay cả Dạ Lai thần quân cũng khó khăn lắm mới tới gần được một bước, không rõ vị đế quân của Phượng tộc kia rốt cuộc làm thế nào trụ ở đây suốt một trăm năm trời? Bị sự tò mò khiêu khích, bọn họ liếc mắt nhìn quanh, cuối cùng cũng bắt được một cái bóng trắng đang lẳng lặng đứng một góc, điềm nhiên nhìn Bạch Trạch đang bấm quyết mở cửa vào chuông.

 

Đến giờ mà vẫn có thể bình thản như vậy, đúng là phải bội phục sự chịu đựng của vị thượng thần này.

 

Bọn họ còn chưa cảm thán xong thì bỗng bị một nguồn thần lực thượng cỗ ập đến làm cho kinh hãi.

 

Chuông Hỗn Mang từ từ mở ra, linh lực của cả ngọn núi cũng bị ảnh hưởng khiến chúng thần tướng cuống quýt nín thở, rướn cổ lên nhìn về phía trước vì sợ bỏ lỡ cơ hội được nhìn thấy đế quân trước tiên sau một trăm năm. Không ai chú ý tới bóng người áo trắng kia cũng bất giác tiến lên, xong mới đi được hai bước hắn chợt đứng lại.

 

Phượng Chỉ bình ổn nhịp thở, không tiếp tục tiến lên nữa.

 

Nha đầu nhất định không thích mới liếc mắt đã nhìn thấy người nàng chẳng muốn gặp nhất.

 

Có ai đó thất thanh kêu lên: “Đế quân…”

 

Tim hắn đập mạnh, nhanh chưa từng thấy.

 

Thiếu nữ được Bạch Trạch dắt tay chậm rãi bước tới, mái tóc đen óng đã dài đến mắt cá chân, búi tóc nửa đầu được giữ hờ bằng một chiếc trâm gỗ, ngoại bào tiệp màu tóc hờ hững đong đưa theo từng bước chân, phần tóc mái chợt bị gió thổi vén sang một bên, để lộ đôi mắt trầm tĩnh thanh nhã như nước hồ thu. Nàng gầy hơn, nhưng vẫn đẹp như vậy.

 

Hắn nhìn nàng không chớp mắt, liếc thấy hai bàn chân trần trụi của nàng thì mi tâm khẽ chau lại, thân thể không chịu sự khống chế hơi đổ về phía trước. Song một cái bóng đen đã chạy đến trước một bước.

 

Dạ Lai quỳ trước mặt thiếu nữ, hóa ra một đôi giày rồi cẩn thận mang vào chân nàng.

 

Nàng không nói gì, cũng không phản kháng, chỉ lẳng lặng cúi đầu nhìn động tác của Dạ Lai, khóe môi hơi cong nhưng trên mặt không hề có chút vui vẻ nào.

 

Dạ Lai mang giày cho Trầm Chu xong lại cởi áo choàng của mình khoác lên vai nàng, nhìn ngắm nàng một lúc mới nhỏ giọng nói: “Đế quân, chúng ta về nhà thôi.”

 

Các thần tướng còn lại liền rối rít hành lễ, đồng thanh hô lên: “Cung nghênh đế quân trở về cung Hoa Dương!”

 

Bạch Trạch đứng bên cạnh, thấy nàng quay đầu nhìn quanh như đang tìm ai thì hỏi: “Trầm Chu, nàng đang tìm ai?”

 

Không nhìn thấy Mặc Hành, Trầm Chu không nén được sự thất vọng, rũ mắt nói: “Không có gì. Chúng ta trở về thôi.” Song vừa nhấc chân chuẩn bị đi, nàng chợt nghe thấy có người gọi mình: “A Chu.”

 

Không hề quay đầu lại, nàng lãnh đạm hỏi: “Chuyện gì?”

 

Ánh mắt thoáng ảm đạm đi, Phượng Chỉ cố ra vẻ bình thản, cười nói: “Không có gì, chẳng qua vì A Chu như không nhìn thấy bổn quân nên bổn quân đành phải lên tiếng nhắc nhở.”

 

Tuy hắn đứng khá xa, lại hơi khuất tầm mắt, nhưng hắn không tin nàng không nhìn thấy mình. Nha đầu chắc chỉ không muốn nhìn mặt hắn mà thôi.

 

Trầm Chu dĩ nhiên đã nhìn thấy Phượng Chỉ từ đầu.

 

Mà có muốn không nhìn thấy cũng thật sự rất khó.

 

Trầm Chu bình thản nói: “Trăm năm không thấy ánh mặt trời nên mắt vẫn chưa thích ứng kịp, không nhìn thấy Phượng hoàng, mong Phượng hoàng không vì vậy mà phiền lòng.”

 

Nghe vậy Phượng Chỉ lập tức nóng nảy bước lên một bước, đưa tay ra, “Mắt nàng thế nào? Để bổn quân xem xem thử.”

 

Nhưng nàng lại tránh đi, “Không nhọc Phượng hoàng phí tâm. Dạ Lai, chỉ đón bổn thần về nhà thôi, sao lại phiền đến người ngoài thế?”

 

Hai chữ ‘người ngoài’ lập tức khiến vẻ tươi cười trên mặt Phượng Chỉ nhạt đi.

 

Dạ Lai nhíu mày, thấp giọng thưa: “Thật ra thì một trăm năm qua, thượng thần Phượng Chỉ vẫn luôn…”

 

Phượng Chỉ ngắt lời hắn, khẽ cười hỏi thiếu nữ: “Bổn quân không mời mà tới, khiến A Chu không vui sao?”

 

Trầm Chu điều chỉnh tâm trạng rồi quay mặt về phía hắn, con ngươi đen như mực không có chút độ ấm, “Phượng hoàng, bổn thần đã đính hôn, vẫn nên giữ khoảng cách thì hơn. Nếu có điều tiếng gì không hay truyền ra ngoài, bất kể là đối với bổn thần hay ngài đều chẳng tốt đẹp gì. Ngài nói có đúng không?”

 

Phượng Chỉ rũ mi, từ tốn nói: “Không sai.”

 

Nàng vẫn nhìn thẳng vào mặt hắn, ánh mắt không chút dao động, “Vì vậy mong ngài nghĩ cho danh tiết của ta, sau này đừng gặp mặt nhau nữa.” Dứt lời nàng lại nhoẻn cười, hơi ngước cằm lên, nói với thần thái kiêu ngạo: “Thượng thần Phượng Chỉ, ta và ngài, dừng lại ở đây thôi…”

 

Hắn nhìn nàng thật lâu mới đáp: “Đúng vậy, dừng lại thôi.”

 

“Núi xanh còn đó, nước biếc chảy dài, thượng thần Phượng Chỉ, xin không tái ngộ.”

 

Nói xong nàng dẫn đám người Bạch Trạch và Dạ Lai rời đi, không quay đầu lại nhìn hắn thêm một lần nào nữa.

 

Mây đen tản đi, mặt trời chậm rãi rơi xuống đỉnh núi, vị thượng thần áo trắng đứng đó một lúc thật lâu, cuối cùng mới thấp giọng lẩm bẩm: “A Chu, nàng muốn đoạn tuyệt với bổn quân, bổn quân có đồng ý sao?”

 

Phượng hoàng tại thượng (Chương 95 – 96)
Phượng hoàng tại thượng (Chương 99 - 100)
Advertisements

Comments

comments

4 thoughts on “Phượng hoàng tại thượng (Chương 97 – 98)

  • 27/11/2017 at 2:29 pm
    Permalink

    A Chu à.. dối lòng như vậy.. sẽ đau khổ lắm..

    Reply
  • 01/12/2017 at 2:21 pm
    Permalink

    Cu thay hai nguoi ruot duoi nhau mai…cu lay trach nhiem va nghia vu ma do vao lieu giai Quyet duoc ji …. Hic sao xem riet lai di khoai nv phu the khong biet… Hy vong tac gia khong la me ke… Cam on chu nha ra truyen deu deu. Tu khi so kieu ket thuc blog giam nhiet han… Mong chu nha vung tam ben long, vang that chang so lua, da tot chang so nung lau cac ban gan xa se luu luyen o lai cung gd mot nao nhiet hon

    Reply
  • 02/12/2017 at 2:29 pm
    Permalink

    Truyện hay. Trong những ngày chờ 2 chị ra chương mới, e đã cày đi cày lại cuốn 1, 2 mấy lần rồi. Cảm ơn 2 chị nhiều, chúc 2 chị nhiều sức khỏe, luyện sức bền để tiếp tục đào thêm nhiều hố cho tụi e nhảy! 😉😉😉

    Reply
  • 07/12/2017 at 4:40 pm
    Permalink

    Hay lắm! Cảm ơn chủ nhà.

    Reply

Leave a Reply