Advertisements

Phục Quý Doanh Môn – Chương 001-002

Lời của người dịch: mở hàng chương đầu tiên, các em vào trang chính để đọc giới thiệu nhé. Lần đầu tiên dịch điền văn, mong các em ủng hộ: https://thuynguyetdai.com/phuc-quy-doanh-mon-van-nghe/

 

Chương 001: Tân hôn

 

Hỉ nương trấn an: “Thiếu phu nhân cố chịu thêm chút nữa, ngồi thảm phúc thì mới đảm bảo vinh hoa phú quý trong tương lai.”

*Ngồi thảm phúc: ngồi trên cái thảm hỉ màu đỏ dành cho tân nương

 

Lâm Di khẽ gật đầu đáp lại. Từ khi tiến vào Lâm gia, đây là lần đầu tiên nàng nghe thấy có người nói chuyện thân thiết với mình. Cha nàng vẫn còn ở trong ngục, ai cũng cảm thấy ngạc nhiên khi Lâm gia vẫn y theo hôn ước cưới nàng vào nhà.

*Chữ Lâm trong tên Lâm Di là chữ  (琳), có nghĩa là ‘ngọc quý’. Họ Lâm của nhà chồng là chữ (林) mang nghĩa là ‘cánh rừng’.

 

Từ một danh môn khuê tú trở thành con gái của tội thần, nàng không phải chưa từng nghĩ tới việc Lâm gia sẽ từ hôn. Nhưng gia chủ Lâm gia vẫn luôn miệng nói sẽ không phụ nàng, người trong tộc còn nói Lâm lang là người có thể dựa dẫm được, thế nên nàng mới yên tâm bước lên kiệu hoa.

 

Hỉ nương sửa sang giường chiếu lại không nhìn thấy táo, hạt dẻ và đậu phộng liền cười an ủi: “Nhất định là mấy ma ma bận rộn nên quên, thiếu phu nhân cứ ngồi chờ, một lát nữa ma ma đến ta sẽ nhắc nhở họ rắc lên.”

 

Sau một tiếng *cạch* khẽ, trong phòng vang lên tiếng bước chân, có lẽ là Lâm Chính Thanh trở về.

 

Hỉ nương dâng rượu hợp cẩn, Lâm Di đưa tay đón lấy nhưng người đối diện vẫn chậm chạp không chịu đưa tay ra.

 

Một cây quạt đưa tới vén khăn voan lụa trên đầu nàng, Lâm Chính Thanh nhìn mặt Lâm Di xong mới để hỉ nương đỡ nàng uống rượu hợp cẩn với mình. Xong xuôi, Hỉ nương thấp giọng dặn dò mấy câu rồi lui ra, lúc này Lâm Di mới ngẩng đầu lên nhìn nam nhân đang cau mày ở đối diện.

 

Đại lang của Lâm gia tài mạo song toàn là chuyện mọi người trong triều Đại Chu đều biết. Nàng đã nghe quen tai người khác tán thưởng hắn, nhưng hôm nay mới tận mắt nhìn thấy dung nhan thật. Nhìn thấy vẻ cáu kỉnh của hắn nàng cũng không kinh ngạc. Lúc ở trong khuê phòng chờ kiệu đón dâu, nàng đã nghe thấy hắn cười hết sức miễn cưỡng. Sự lạnh nhạt và xa cách của hắn sau đó càng thêm chứng thực suy đoán trong đầu nàng.

 

Lâm Chính Thanh không muốn thành thân với nàng.

 

Nếu đã không tình nguyện thì cần gì phải cưới nàng vào nhà?

 

Trong phòng không còn ai khác, Lâm Chính Thanh mệt mỏi ngồi xuống một bên ghế, thản nhiên giẫm lên dải lụa đỏ rơi trên nền đất, không hề che giấu vẻ mặt lạnh nhạt, “Lục tiểu thư Trần gia có tiếng hiền hậu nên tôi cũng muốn nói thẳng.”

 

“Tuy Trần đại nhân vẫn còn ở trong ngục, nhưng nếu tôi và cô đã có hôn ước thì Lâm gia sẽ nuôi cô đến già…” Giọng Lâm Chính Thanh hết sức lạnh lùng, nói tới hai chữ ‘đến già’ thì cố ý dừng lại.

 

Khi trước là do Lâm gia tới cửa cầu hôn nên mới có hôn sự này, chẳng ai ngờ sự đời đổi thay, Lâm Chính Thanh cực kỳ không ưa nàng. Lâm Di thật sự cũng muốn làm rõ nhân quả trong chuyện này nên chỉ mím môi không lên tiếng, chờ Lâm Chính Thanh nói hết.

 

Lâm Chính Thanh lộ vẻ mặt ghét bỏ, “Tôi nghe nói cô bị bệnh nặng nên mới đồng ý cho cô một danh phận. Không ngại nói cho cô biết luôn, phụ thân cô chịu trọng hình đã đi đời từ hai ngày trước, nếu cô là đứa con có hiếu thì nên đi theo phụ mẫu mình cho tận hiếu.”  

 

Nàng cuối cùng cũng hiểu vì sao Lâm Chính Thanh lại chán ghét mình như vậy, thì ra là vì bây giờ nàng không mang dáng vẻ của người sắp chết. Lúc đó nàng thương nhớ phụ thân chịu án oan, chỉ một lòng muốn chết, không ngờ chuyện này cũng lọt vào tai hắn.

 

Lâm Di bình tĩnh nói: “Nếu anh đã không muốn thì có thể đuổi tôi về Trần gia.”

 

Nàng không khóc cũng không nháo, lại còn có thể nói một câu như vậy khiến Lâm Chính Thanh vô cùng bất ngờ. Hắn hơi ngớ ra một thoáng rồi cười lạnh, “Cô cho rằng Trần gia vẫn chứa được cô sau khi vội vã gả cô ra ngoài như vậy? Lâm gia chúng tôi trọng danh tiếng nên đành cưới cô, bằng không thì trên đời làm gì có chuyện tốt như thế? Người như cô… chỉ còn nước chết già trong khuê các mà thôi.”

 

Công tử thế gia trước giờ luôn thích vờ hiền lành thanh cao, nói năng luôn dùng từ khéo léo dễ nghe. Nay đối mặt với Lâm Di trong tình trạng như vậy, Lâm Chính Thanh cũng chẳng buồn tiếp tục vờ vịt nữa, nếu đã nói tới đây thì chẳng thà cứ huỵt toẹt cho xong.

 

Mũ phượng trên đầu như muốn đè gãy chiếc cổ nhỏ bé của nàng, nhưng ánh mắt Lâm Di vẫn cứng cỏi như cũ, “Hẳn không chỉ vì danh tiếng của Lâm gia thôi nhỉ?”

 

Thế gia danh môn ngoài mặt nhìn thanh cao nhưng sau lưng đều lấy lợi ích làm đầu. Người ta nói nàng hiền lương thục đức cũng chỉ là một cách khéo léo đưa đẩy mà thôi.

 

Lâm Chính Thanh rốt cuộc thẹn quá hóa giận, “Đại Chu không thiếu phụ nữ tuyệt sắc nhưng tôi vẫn cưới cô làm chính thê, cô còn không hài lòng cái gì? Cô thông minh chắc nên biết phải nên làm thế nào cho gọn ghẽ, nói không chừng ta sẽ nhớ thanh danh hiền hậu thục đức của cô.”

 

Thanh danh? Lâm Di không khỏi cười lạnh. Nếu người ta đã muốn nàng chết thì sẽ không giữ lại vị trí chính thê bị nàng chiếm mất. Huống chi… những thứ này đối với nàng không đáng một xu.

 

Nhìn thấy vẻ chế giễu trên mặt Lâm Di, sắc mặt Lâm Chính Thanh càng thêm khó coi, “Nói cho cùng vẫn là nàng ấy hiền lành dịu dàng, thương hại cô mới phải chịu oan ức làm vợ kế, may mà bây giờ không phải nữa… Người như cô không xứng tiến vào từ đường của Lâm gia ta.”

 

Nàng ấy… Thì ra là vậy. Lâm Di nghe thấy lời ca ngợi của Lâm Chính Thanh thì trong bụng dâng lên một cảm giác buồn nôn, muốn nhỏm dậy tránh xa hắn thì lại phát hiện cả người không còn chút sức lực.

 

Lâm Di đưa mắt nhìn chén rượu hợp cẩn. Ngay cả chuyện như hạ độc trong rượu Lâm gia cũng làm được.

 

“Cô chưa sinh con cho tôi, càng chưa ngày nào hầu hạ trưởng bối ngày nào, có hủy vị trí chính thê của cô cũng sẽ chẳng bị nói là bạc tình.”

 

Ngày đầu tiên nàng vào cửa đã muốn giết chết nàng, hơn nữa còn lấy chuyện không con với đạo hiếu ra để sỉ nhục nàng… Đúng là chuyện buồn cười nhất thiên hạ.

 

Lâm Chính Thanh nói đến đây, trên mặt lộ ra thần sắc như vừa bị lừa, “Huống chi trưởng bối Trần gia đã nói, phụ thân cô chỉ là con trai thứ, tiện nhân như cô càng chẳng đáng một đồng.”

 

Lâm Di nghe đến đó thì choáng váng, vị trí con trai trưởng trên gia phả rõ ràng là của phụ thân, bọn họ lại có thể đổi trắng thành đen vì tranh giành vị trí này.

 

“Không ngại nói cho cô biết, nếu không nhờ có người Trần gia bỏ ngỏ, tôi làm gì nghĩ ra được biện pháp như vậy,” Lâm Chính Thanh dừng một thoáng, “Trước khi thành thân cô đã hóa điên vì đau buồn, trên dưới Trần gia đều có thể làm chứng, tân nương tử phát điên phóng hỏa ngay ngày thành hôn, bên tổn thất chính là Lâm gia chúng tôi. Trần gia muốn bồi thường nên để tôi cưới một vị tiểu thư khác trong nhà.”

 

Tính toán chu toàn như vậy, xem ra Lâm Chính Thanh thật sự đã dùng hết tâm tư. Nàng bị buộc chết nhưng Lâm gia lại như chịu hết oan ức.

 

“Người ngoài đều nói đại lang Lâm gia là một thiếu niên tuấn tài, cần gì phải làm khó một thiếu nữ như tôi?” Lâm Di nói giọng rất nhỏ nhưng trong mắt không hề có chút sợ hãi.

 

Thiếu niên tuấn tài, bốn chữ vốn khiến Lâm Chính Thanh đắc ý từ miệng Lâm Di nói ra lại nghe có vẻ châm biếm.

 

Lúc này mà còn mạnh miệng… Lâm Chính Thanh cười lạnh, “Đều là con gái nhà họ Trần nhưng cô không bằng một nửa nàng ấy. Nàng ấy thương hại cô mới đồng ý để tôi cưới cô làm chính thất. Nay nghe cô ăn nói như vậy, tôi thấy nàng ấy mới xứng danh thục nữ hiền lương, còn cô chẳng qua chỉ là một độc phụ mà thôi.”

 

Người có thể được Lâm Chính Thanh gọi là thục nữ hiền lương… sẽ là kiểu người gì nhỉ…

 

Lâm Chính Thanh đứng dậy cầm ngọn nến hình chữ hỉ (喜) đỏ rực châm lửa đốt màn, ngọn lửa lập tức bén sang nuốt chửng màn lụa, hình mẫu đơn cắt bằng giấy trên bàn bị nóng lập tức co lại, bắt lửa rồi rơi xuống đất.

 

Ánh lửa chiếu lên một bên sườn mặt của Lâm Chính Thanh khiến hắn càng thêm tuấn tú, lông mày đen nhánh nhướng cao đầy kiêu ngạo, ánh mắt lóe sáng như ngọc thô chưa được mài giũa.

 

Người trong nhà lần đầu tiên nhắc đến hôn sự với nàng đều nói, đại lang Lâm gia xuất thân danh môn, mười hai tuổi đã đỗ tú tài, mười lăm tuổi trúng giải nguyên, mười sáu tuổi đậu cống sĩ, cùng năm lại được vào Hàm lâm viện nhận chức cát sĩ. Ai cũng bảo hắn là người tài trí khéo léo, tương lai nhất định là một trong những thần tử trụ cột của triều đình.

*Tú tài tương đương với bằng cấp 3 hiện giờ, người đậu tú tài sẽ bắt đầu thi Hương, người đỗ đầu kỳ thi Hương được mệnh danh là Giải Nguyên. Cống sĩ tương đương với tiến sĩ thời nay, chức danh cho những ai qua được kỳ thi Hội. Cát sĩ là chức danh cho những người chuẩn bị thi Đình – mức thi cao nhất.

 

Khi ấy vẫn còn trong khuê các nên nàng ngượng ngùng không dám nghe ngóng quá nhiều, nhưng biết được Lâm Chính Thanh ở tiền viện làm khách thì tim liền không khỏi đập mạnh. Thật không thể ngờ, vị Lâm đại lang trong miệng người khác và người đứng trước mặt nàng bây giờ lại khác nhau xa đến vậy.

 

Lâm Chính Thanh cười nhạt, “Lúc mẫu thân tôi đến nhà cô cầu hôn, nghe nói hình như Khang quận vương cũng muốn cưới cô làm phi…” Nói đến đây hắn lại lộ vẻ mặt xem thường, “Tôi vốn cho rằng Khang quận vương xem trọng danh tiếng hiền thục của cô, thì ra đều là có mưu đồ riêng cả thôi.” Dứt lời liền xoay người đi ra ngoài.

 

Khang quận vương… tuy lời đồn này khiến gần như toàn bộ phụ nữ trong kinh đỏ mắt hâm mộ, nhưng phụ thân lại chọn gả nàng cho con cháu dòng dõi thư hương vì sợ nàng gả vào hoàng gia sẽ chịu khổ.

 

Phụ thân và Khang quận vương vốn có chút giao tình, sau khi phụ thân xảy ra chuyện, nàng từng cố ý nhờ nhũ mẫu đến hỏi thăm tin tức chỗ Khang quận vương, hy vọng hắn có thể giúp phụ thân giải oan. Sau đó nàng mới biết được Khang quận vương lập được công lớn nhờ vụ án của phụ thân, được hoàng thượng khen thưởng long trọng, không chỉ được tứ hôn cho mà còn được ban phủ đệ riêng.

 

Phụ thân bị chính người mình xem trọng hãm hại.

 

Cả nàng và phụ thân đều tin sai người.

 

Chẳng ai ngờ, được cả hai nam tử người người ao ước để mắt vốn chẳng phải là phúc của nàng.

 

Trước mắt dần mờ đi, Lâm Di đau đớn siết chặt nắm tay, nàng vẫn chưa giải oan được cho phụ thân.

 

Ngực càng ngày càng nặng nề, bên tai vang lên tiếng la hét của hạ nhân, “Dập lửa, mau dập lửa…”

 

Tiếp theo là tiếng kêu hoảng hốt của Lâm Chính Thanh, “Xảy… xảy ra chuyện gì… mau… mau tới cứu người…”

 

Lâm Di cố gắng mở to hai mắt nhưng chỉ nhìn thấy ngọn lửa đang bùng lên, có ai đó mở cửa ra, gió thổi vào càng khiến lửa nhanh bắt vào những vật dễ cháy trong phòng hơn. Thế rồi trước mắt nàng chợt tối đi, màu đỏ choáng chợp dần tụ lại thành một dải lụa đỏ bồng bềnh.

 

Lần đầu tiên vào kinh đến Thanh Hoa tự cầu phúc, nàng có thắt một dải lụa đỏ trên cành cổ thụ trước chùa chỉ vì nghe nói gốc cây này rất linh thiêng. Nàng nhắm mắt lại, cầu cho người nhà được bình an vui khỏe. Vừa cầu xong thì trời chợt nổi gió, nàng đưa tay vịn váy để không bị gió thổi bay, lúc vô tình ngẩng đầu lên thì thấy dải lụa đỏ nàng tự tay buộc vào cành đang uốn lượn cùng với muôn vàn cánh hoa bay trong không trung. Khi ấy cũng vừa hay có một cánh hoa dạt về phía nàng, nàng theo bản năng nhắm mắt lại.

 

Cánh hoa hạ xuống trên trán nàng, cảm giác lành lạnh.

 

Mọi người đều nói là Phật Tổ hiển linh, nguyện vọng của nàng nhất định sẽ thành. Nàng nghe nhưng không để bụng, chỉ nhón cánh hoa đưa lên chóp mũi, mỉm cười thưởng thức mùi thơm nhàn nhạt thanh nhã từ nó.

 

Năm đó nàng mười ba tuổi.

 

Chương 002: Trùng sinh

 

Trần gia ở kinh thành.

 

Nửa năm trước chủ tớ ở Trần gia đã bắt tay vào chuẩn bị cho lễ mừng thọ của Trần lão thái thái, chưa đến ngày mà trong phủ đã giăng đèn kết hoa khắp nơi. Lễ mừng thọ của Trần lão thái thái năm nay đặc biệt náo nhiệt hơn những năm trước, bởi vì Tam lão gia nhậm chức ở Phúc Kiến sẽ mang vợ kế và hai người con một trai một gái vào kinh chúc thọ.

 

Người một nhà đoàn tụ là chuyện hết sức vui vẻ, chỉ thương cho mấy đứa trẻ còn nhỏ tuổi, đường từ Phúc Kiến đến kinh thành lại vô cùng xa xôi, do thay đổi khí hậu nên cô con gái mới mười ba tuổi của Tam lão gia vừa vào kinh liền ngã bệnh, sốt cao suốt ba ngày mới tỉnh.

 

******

 

Trời ấm liên tục hai ngày, hoa đào trong sân đều nở rộ. Đám tiểu nha hoàn chọn ra những nhành hoa đẹp nhất hái xuống, tước bỏ lá thừa chỉ giữ lại hoa, phơi khô rồi cất đi để sau này dùng.

 

Bánh hoa đào là loại bánh nàng thích nhất, Lâm Di dõi mắt nhìn qua cửa sổ một lúc rồi lấy chiếc khăn ủ trên trán xuống.

 

Linh Hồng vội vàng thả chén thuốc trong tay xuống, “Tiểu thư nên nằm thêm một ngày nữa đi, bệnh vẫn còn chưa khỏi hẳn đấy.”

 

Lâm Di đưa khăn ủ cho Linh Hồng, nói giọng hơi khàn khàn: “Ta khỏe rồi.” So với việc nằm yên không thể nhúc nhích mặc lửa thiêu đốt thì cuộc sống bây giờ khác biệt tựa như trên trời và dưới đất.

 

Sau khi ngất đi trong căn phòng lửa cháy hừng hực, mở mắt ra lại phát hiện mình trở về lúc mười ba tuổi, ban đầu nàng còn không dám tin, hồi sau mới nhận ra tất cả đều là thật.

 

Lâm Di đưa tay sờ lên thành giường bằng gỗ khắc hoa lê rồi lại nhìn về chiếc ghế bên cạnh giường, trên ghế là một chiếc hoa đăng nhỏ. Mặt hoa đăng có vẽ hình một thiếu nữ chống thuyền đến đón nữ quyến trên bờ đi du hồ. Đây là lễ vật mà tổ mẫu đã cố ý bảo Đại bá mẫu* chọn trong kho tặng cho nàng.

*Đại bá mẫu = thím cả

 

Mẹ Lâm Di sinh ra anh trai và nàng xong liền qua đời, cha đã cưới dì ba – em gái của mẹ nàng – làm vợ kế. Cha nhậm chức ở Phúc Kiến mấy năm nay, mẹ kế và hai anh em nàng cũng ở cùng cha, rất ít khi vào kinh. Lần này là do Đại bá phụ* viết thư bảo cha thế nào cũng phải dẫn vợ con vào kinh nên bọn họ mới đi một chuyến. Cuộc sống của cả nhà ở Phúc Kiến hết sức bình yên thư thái, tất cả mọi vinh nhục và khúc mắc đều chỉ xảy ra sau chuyến vào kinh lần đó.

*Đại bá phụ= bác cả

 

Trước đó phụ thân và mẹ kế từng không chỉ một lần nói đến hai vị bá phụ và tổ mẫu, hai bá phụ luôn xa cách với cả nhà bọn họ, sao lần này lại đột nhiên thân thiện như vậy? Khi ấy nàng không chú ý nhiều tới lời của cha mẹ, chỉ mải mê lắng nghe ca ca kể kinh thành náo nhiệt đến thế nào mà thôi. Bây giờ nghĩ lại, thì ra việc bảo cả nhà bọn họ vào kinh chỉ là bước đầu tiên trong kế hoạch mà thôi.

 

Trần gia chia làm hai nhánh, bên Lâm Di chính là chi thứ hai. Đổng thị, lão thái thái chi thứ hai cũng không phải là tổ mẫu ruột của nàng. Cha nàng và hai vị bá phụ không phải là anh em cùng một mẹ, cha nàng là do Triệu thị đã qua đời sinh ra, còn hai bá phụ mới là con ruột của Trần lão thái thái hiện tại. Theo lý thuyết thì tổ mẫu ruột của nàng mới là chính thất, cha nàng là trưởng tử con vợ cả, Đổng thị là vợ kế nên con bà ta sinh ra không phải là trưởng tử. Chi thứ hai của Trần gia tranh đoạt danh phận trưởng tử đã không phải là chuyện ngày một ngày hai… Trước khi chết nàng chỉ biết là Đổng thị đã gạch tên tổ mẫu ruột ra khỏi gia phả, phụ thân cũng từ trưởng tử con vợ cả biến thành con vợ thứ.

 

Tranh vị trí con trưởng mới chỉ là bước đầu tiên, Lâm Di tin rằng lợi ích lớn hơn vẫn còn ở phía sau.

 

Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng đầu xuân vẫn chói chang như vậy.

 

Nếu là trước đây, nàng sẽ không bao giờ ngờ được mấy năm sau mình sẽ rơi vào hoàn cảnh thê thảm đến như vậy.

 

Bị hôn phu hại chết ngay trong ngày thành hôn.

 

Tất cả mọi chuyện như từng mắt lưới dần tập hợp lại, tới khi nàng phát hiện thì lưới đã giăng rộng, làm sao cũng thoát không khỏi.

 

Đến lúc chết nàng vẫn không biết rốt cuộc là ai ở sau màn mưu tính mọi chuyện.

 

Bây giờ có cơ hội, nàng sẽ không giẫm lên vết xe đổ nữa.

 

******

 

“Lục tiểu thư, mau uống thuốc đi!” Linh Hồng đưa chén thuốc đã được thổi nguội trên bàn cho Lâm Di.

 

Linh Hồng và Linh Lung là nha hoàn theo nàng từ nhỏ, sau này cũng theo nàng gả vào Lâm gia. Tối hôm ấy Lâm Chính Thanh đã cho người lừa bọn họ ra ngoài, lúc lửa bùng lên, nàng còn mơ hồ nghe thấy tiếng Linh Hồng gào khóc ở ngoài cửa.

 

Tất cả đều là chuyện kiếp trước.

 

Lâm Di thở phào nhận lấy chén thuốc.

 

Linh Hồng lại cầm lấy bát đựng ít mứt quả, “Tiểu thư hãy cố chịu, uống thêm hai thang nữa chắc sẽ khỏe hẳn thôi.”

 

Nàng nhớ được trận bệnh này mới chỉ là khởi đầu, sau này nàng vẫn thi thoảng phát bệnh, mãi đến khi nàng và Lâm gia có hôn ước bệnh trong người mới coi như khỏi hoàn toàn. Vì luôn không khỏe nên phần lớn thời gian nàng đều ở trong nhà dưỡng bệnh, rất hiếm khi nghe ngóng chuyện bên ngoài.

 

Lúc còn Phúc Kiến thì nàng luôn rất khỏe mạnh, vì sao vừa vào kinh liền bệnh tật dính thân mãi không khỏi?

 

Lâm Di đặt chén thuốc trở lại bàn.

 

Linh Hồng vừa định lên tiếng dỗ dành thì Lâm Di đã mở chiếc hộp bằng hổ phách khắc hình hoa kim ngân ra, đổ toàn bộ thuốc vào đó.

 

“Tiểu thư… sao…”

 

Lâm Di đưa tay lên môi *suỵt* một tiếng, “Ta khỏe rồi, không cần uống thuốc nữa.” Hễ bệnh tật triền miên dĩ nhiên chỉ có thể mặc cho người khác định đoạt, muốn làm rõ mọi chuyện thì nàng phải hết sức cẩn thận, không thể đi sai bước nào.

 

Cho dù mới đầu cũng chỉ có thể đoán mò, nhưng chỉ cần tìm ra chút đầu mối, nàng tin chắc sau này sẽ dễ dàng hơn.

 

Nhìn nụ cười thản nhiên trên mặt tiểu thư, Linh Hồng bất giác nuốt lời muốn nói xuống. Sau khi khỏi bệnh, tiểu thư nhà nàng hình như khác trước rất nhiều, nhưng cụ thể không giống chỗ nào thì nàng chẳng nói rõ được, chỉ biết là thần thái càng thêm sáng láng, cử chỉ cũng chững chạc hơn.

 

Linh Hồng còn chưa hồi hồn thì bên ngoài chợt vang lên tiếng bước chân. Linh Lung đẩy cửa vào phòng, nhìn thấy Lâm Di tươi tỉnh ngồi trước giường, chân mày vốn đang cau có nhất thời giãn ra, “Xem ra tiểu thư đã khỏe hơn nhiều rồi.”

 

Linh Hồng cười nhận lấy quần áo khô trong tay Linh Lung, “Sao lại đi lâu như vậy?”

 

Sắc mặt Linh Lung xấu đi, lúc nãy nàng dặn dò tiểu nha hoàn lấy quần áo trên sào phơi xong thì định đến nhà bếp lấy ít thức ăn mềm dễ nuốt cho tiểu thư, ai ngờ lại phải nghe nữ đầu bếp trách mắng một hồi. Nàng cãi lại vài câu thì nữ đầu bếp kia càng to tiếng hơn, cuối cùng dẫn đến rất đông hạ nhân chạy tới hóng chuyện.

 

“Có phải nhà chúng ta không có quy tắc đâu, chỉ là tiểu thư bị bệnh mấy ngày nay toàn ăn cháo gạo tẻ, không bồi bổ thì sao lại sức được? Cái gì mà quá giờ cơm không được ăn, người ta có phải hòa thượng trọc đầu đâu mà phải tuân thủ giới luật chứ?” Linh Lung nói tới đây thì tức đến mức mặt đỏ hồng, Linh Hồng bên cạnh cũng nhíu mày.

 

“Lúc sau bà ta còn ăn nói khó nghe hơn, cái gì mà chúng ta coi nơi này như chỗ ngồi mát ăn bát vàng, đòi người khác phải hầu hạ cung phụng…”

 

Linh Hồng không nhịn được nói: “Nói vậy cũng quá đáng rồi.”

 

Trần gia không chủ trương ở riêng, nhưng do phụ thân luôn ở bên ngoài nhậm chức, Đổng thị quản lý mọi chuyện trong nhà nên cũng khó trách hạ nhân đều coi bọn họ bây giờ như phường ăn nhờ ở đậu. Nhưng đấu võ mồm chỉ là chuyện nhỏ, quan trọng hơn là bị người khác hãm hại mà vẫn không biết.

 

Tuy bây giờ toàn bộ sự vụ của nhánh thứ hai Trần gia đều do Đổng thị quản lý nhưng cha nàng vẫn là trưởng tử trên gia phả, Đổng thị có muốn sửa gia phả thì phải mua chuộc người trong tộc. Nói cách khác, hiện giờ nàng vẫn còn thời gian thay đổi chuyện sắp xảy ra trong tương lai.

 

Lâm Di vừa nghĩ đến đây, bên ngoài chợt có người hỏi vọng vào: “Lục tiểu thư có bên trong không?” Tiếng nói vừa dứt thì một người phụ nữ mặc áo tay ngắn màu nâu nhạt tươi cười bước vào, theo sau còn có hai nha hoàn tay cầm khay.

 

Vợ Trần Nhị nhìn thấy Lâm Di thì lập tức nhận lỗi, “Đều là bọn nô tỳ suy nghĩ không chu đáo, khiến Lục tiểu thư khó chịu rồi.”

 

Người vừa rồi còn hung hăng mắng người bây giờ lại đon đả như vậy.

 

Linh Lung nhìn thấy dáng vẻ của khúm núm của vợ Trần Nhị thì khóe miệng liền cong lên. Nói gì đi nữa thì tiểu thư nhà nàng vẫn là chủ nhân, người hầu như bọn họ dĩ nhiên không dám quá phận.

 

Đưa ra một bát cháo, một đĩa bánh ngọt và bốn món mặn, nụ cười trên mặt vợ Trần Nhị càng thêm tươi, “Bọn nô tỳ sợ tiểu thư còn chưa khỏe nên mới phải cẩn thận trong việc chọn đồ ăn thức uống, không ngờ lại khiến tiểu thư tức giận.”

 

Vợ Trần Nhị là con dâu thứ hai của Trần ma ma, Trần ma ma là cánh tay đắc lực bên người Đại bá mẫu, giúp chuyện lặt vặt cho Đại bá mẫu. Vợ Trần Nhị được giao quyền quản lý phòng bếp hàng ngày nên luôn tỏ vẻ như nửa chủ nhân, làm gì có chuyện sẽ đích thân đến nhận lỗi với nàng chỉ vì một việc nhỏ nhặt như thế này?

 

Lâm Di nhìn về phía hai tiểu nha hoàn vợ Trần Nhị dẫn đến, hai tiểu nha hoàn bắt gặp cái nhìn của nàng liền rụt cổ lại như hết sức oan ức. Nàng dời mắt nhìn sang trên bàn, đều là những món ăn chế biến cực kỳ khéo léo, canh gà nhồi gạo nếp hạt tròn, gan heo xào, quả vải căng mọng, ngay cả cháo cũng thoang thoảng thơm mùi lá trúc. Trong thời gian ngắn mà có thể làm được nhiều món tỉ mỉ như vậy, đúng là hao tổn tâm huyết không ít.

 

Sau khi trùng sinh, mỗi lần quan sát nhất cử nhất động của người bên cạnh, nàng đột nhiên phát hiện, thì ra thủ đoạn của bọn họ cũng chỉ có thế.

 

Lâm Di khẽ mỉm cười.

 

Nhìn thấy Lâm Di cười, sự hồi hộp trong lòng của vợ Trần Nhị dịu đi, vẫn là đồ nhà quê dễ xỏ mũi.

 

******

 

Sau khi đi ra ngoài, vợ Trần Nhị liền nhanh chóng thẳng sống lưng, trên mặt còn lộ ra một nụ cười khinh thường. Tam lão gia về sau có giữ được danh phận trưởng tử hay không còn chưa biết, vị Lục tiểu thư này ngã bệnh còn bày đặt ra vẻ chủ nhân đòi hỏi này nọ.

 

Vợ Trần Nhị nghĩ tới thì lại khó chịu, cũng may chị ta bụng dạ rộng rãi, thôi cứ coi như cho súc vật ăn đi vậy.

 

Vợ Trần Nhị quay đầu sang tiểu nha hoàn bên cạnh, “Một lát nữa ngươi dâng cơm cho lão thái thái, nhìn thấy Đổng ma ma bên người lão thái thái thì biết nên nói thế nào rồi chứ?”

 

Tiểu nha hoàn nọ liền vội vàng cúi đầu nói: “Biết ạ, nô tỳ sẽ nói rằng Lục tiểu thư đòi ăn món Phúc Kiến, còn cho người chạy đến phòng bếp náo loạn một trận, bọn nô tỳ đều bị mắng.”

 

Vợ Trần Nhị thò tay véo hai cái trên người tiểu nha hoàn, tiểu nha hoàn lại bặm môi nói: “Nô tỳ còn bị đánh.”

 

Vợ Trần Nhị bây giờ mới hài lòng nhếch môi, “Nhớ kỹ, không phải để cho Đổng ma ma thấy mà phải để cho bà cô bên chi trưởng* thấy.”

*Con gái của lão phu nhân bên chi trưởng

 

Phải để người chi trưởng biết Lục tiểu thư từ Phúc Kiến tới là loại chủ nhân hợm hĩnh ngang tàng đến cỡ nào, chứ không như vị khuê tú dịu dàng* được lão thái thái bên chi trưởng hết sức yêu thích kia.

*Theo vai vế là chị họ của Lâm Di, cháu gái ruột của Đổng thị – kế thất của ông nội Lâm Di).

 

Advertisements

Comments

comments

4 thoughts on “Phục Quý Doanh Môn – Chương 001-002

  • 07/12/2017 at 10:41 am
    Permalink

    Ôi chờ mãi cuối cùng phục quý doanh môn cubgx lên sàn rồi. Tung hoa

    Reply
  • 10/12/2017 at 2:42 pm
    Permalink

    Chương 1+2 mà sao thấy ít quá vậy chị *.*

    Reply
    • 11/12/2017 at 9:23 pm
      Permalink

      Haha, em đọc thì thấy ít chứ dịch lâu chứ em. Cũng gần 6k chữ chứ đâu có ít.

      Reply
  • 14/12/2017 at 3:28 pm
    Permalink

    Dat gach rui nhe chu nha…cam on chu nha

    Reply

Leave a Reply