Advertisements

Phục Quý Doanh Môn – Chương 003

Chương 003: Thay đổi

 

Lúc triều Đại Chu chọn nơi này làm kinh thành, Trần gia là một trong những gia tộc đi theo hoàng tộc đến đây sớm nhất, cho nên tổ tiên Trần gia đã chọn được vị trí tốt nhất ở kinh thành để xây phủ. Qua mấy lần tách chi, phần lớn thân tộc của Trần gia đều ở tại phía đông thành. Hiện giờ Trần gia lấy nhà thờ tổ tiên làm trung tâm, xây thêm mấy chủ viện. Nhà thờ tổ tiên thuộc về chi trưởng, sát bên viện của chi trưởng là viện của chi thứ hai. Tuy không rộng lớn bằng của chi trưởng nhưng dưới bàn tay thu xếp của Đổng thị mấy năm qua, viện của chi thứ hai bây giờ cũng đẹp đẽ không kém.

 

Quan lớn trong kinh thành yêu thích loại kiến trúc đình đài bên sông nước, Trần gia cũng không ngoại lệ. Đi dọc theo bờ hồ xanh ngắt, băng qua cầu vòm bạch ngọc* và đình bát giác*, qua khỏi Thúy Trúc lâm rồi cổng nguyệt lượng*, cuối hành lang dài chính là Hòa Hợp đường của Trần lão thái thái Đổng thị.

*Cầu vòm bạch ngọc

*Đình bát giác 

*Cổng nguyệt lượng

 

Trần lão thái thái Đổng thị đang dựa trên giường la hán* trò chuyện với cô ba của chi trưởng.

*Giường la hán 

 

Cô ba cầm chén trà khắc hoa mai hồng nhạt lên hớp nhẹ. Búp trà Bích Loa Xuân thượng hạng cuộn tròn trong bát sứ, tỏa ra mùi thơm thanh thuần, trà tốt như vậy cũng chỉ có ở chỗ của lão thái thái chi thứ hai mà thôi… Lần này bà đến chi thứ hai cũng không phải để uống chén trà này mà là vì một nhà của Tam lão gia vừa trở về từ Phúc Ninh.

*Trà Bích Loa Xuân: Bích Loa Xuân là một trong mười loại trà nổi tiếng Trung Quốc được trồng tại núi Động Đình, huyện Thái Hồ, tỉnh Giang Tô. Những búp trà Bích Loa Xuân kết chặt, cuốn cong như con ốc, có chút trắng, trắng xen xanh, búp trà non nớt, vị trà sau khi pha từ từ tỏa ra, bay lượn trong không khí, nước trà trong mà xanh biếc, mùi thơm ngát hợp lại, vị ngọt lạnh, khiến cho người uống cam thấy thư thái, thoải mái, từ triều Đường, Tống đã liệt vào cống phẩm. Bích Loa Xuân, tên như trà, màu sắc xanh biếc, xoắn ốc, thu hái lúc đầu xuân. Khi uống, nước đầu màu nhạt chước sắc đạm, mùi thơm, tươi mát, nước thứ hai xanh biếc, thơm, vị thuần; nước thứ 3 xanh ngọc bích, hương mùi thơm nồng, quay về vị ngọt, thật sự là quý như trân bảo.

 

Cô ba vừa cùng lão thái thái vui cười vừa chú ý động tĩnh trong phòng. Kể từ khi đến Phúc Ninh nhậm chức, đây là lần đầu tiên Tam lão gia trở về kinh, lão thái thái chi thứ hai ngoài mặt vui vẻ nhưng bên trong chưa chắc đã thế, dù sao cũng chẳng phải con ruột, lão thái thái chi thứ hai vẫn luôn đề phòng Tam lão gia.

 

Nguyên nhân của chuyện này… Cô ba nhấp một ngụm trà nữa, con cháu trực hệ của Trần thị đều biết, lão thái thái chi thứ hai một mực không chịu thừa nhận mình là thiếp thất được thăng thành vợ kế. Lão thái gia của chi thứ hai lúc ở Thiểm Xuyên nhậm chức đã tự chủ trương cưới lão thái thái Đổng thị, dù mặt ngoài coi Đổng thị như chính thất nhưng vẫn không chối được việc trưởng bối ở nhà đã hỏi cưới Triệu thị cho mình. Tuy lúc ấy vẫn chưa viên phòng nhưng lão thái gia đã theo lệnh cha mẹ đưa sính lễ hỏi cưới đàng hoàng, vì vậy Triệu thị là chính thất danh chính ngôn thuận.

 

Triều Đại Chu chưa từng có chuyện nhập nhằng giữa vợ và thiếp, Triệu thị dĩ nhiên là vợ còn Đổng thị là thiếp. Phụ thân Đổng thị là quan thủ thành tam phẩm, tất nhiên không chịu để con gái mình làm thiếp, lão thái gia chi thứ hai liền muốn bỏ Triệu thị. Triệu thị xuất thân dòng dõi thư hương, hiểu biết lễ nghĩa đức hạnh đầy đủ, từ khi gả vào Trần gia chưa từng có chỗ nào sai sót. Trưởng bối trong tộc lo ngại thể diện họ Trần tất nhiên không đồng ý cho lão thái gia chi thứ hai bỏ vợ. Thế là lão thái gia chi thứ hai cùng Đổng thị ở Thiểm Xuyên mãi không chịu về kinh. Triệu thị và Đổng thị chưa từng gặp mặt cũng chưa hề rạch ròi phân lớn phân nhỏ. Nếu như vậy mãi thì sẽ lợi cho Đổng thị, bởi Đổng thị dù gì cũng đã sinh con cho Trần gia, Triệu thị tuy có công phụng hiếu trưởng bối nhưng một mụn con cũng không có…

 

Ấy vậy mà người tính không bằng trời tính, đàn ông vốn là mèo tham ăn, lão thái gia chi thứ hai trở về kinh thăm nhà bị sự dịu dàng của Triệu thị chinh phục, thật sự trở thành vợ chồng với Triệu thị suốt một năm. Bụng Triệu thị cũng không chịu thua, nhanh nhảu sinh được con trai, thoáng cái đã áp đảo Đổng thị.

 

Mà Đổng thị vẫn giữ vững tinh thần, cùng con cái kiên trì ở lại vùng đất lạnh khủng khiếp kia, chờ đến khi Triệu thị qua đời mới theo lão thái gia chi thứ hai vào kinh, sau đó nhanh chóng nắm giữ cả chi thứ hai.

 

Lão thái thái Đổng thị của chi thứ hai ở Trần gia tuy muốn gió có gió muốn mưa có mưa nhưng vẫn không thể từ bỏ chuyện tranh giành vị trí chính chê. Phải biết rằng Triệu thị là vợ cả do một tay trưởng bối Trần gia an bài, tên tuổi đã được ghi vào gia phả từ lâu, Tam lão gia do Triệu thị sinh ra cũng đã thành trưởng tử. Hễ là chuyện liên quan đến vị trí trưởng tử liền khiến Đổng thị đau đầu.

 

Cô ba đặt chén trà xuống bàn, đang định nói muốn gặp Lục tiểu thư của Tam lão gia thì bên ngoài chợt vang lên tiếng quát của ma ma bên cạnh Đổng thị, “Sao lại bất cẩn như vậy.”

 

Tiểu nha hoàn áo xanh không biết đang nói gì mà hai mắt sưng đỏ.

 

Cô ba làm như không để ý dời tầm mắt sang chỗ khác, nhưng vẫn dỏng tai lắng nghe giọng nói đứt quãng từ bên ngoài vọng vào.

 

“Món Phúc Ninh làm không đúng vị nên Lục tiểu thư bên kia…”

 

Món Phúc Ninh… hẳn là một nhà của Tam lão gia mới từ Phúc Ninh trở lại nên không quen đồ ăn ở kinh thành, so với Phúc Ninh thì khẩu vị ở kinh thành hơi mặn hơn.

 

Cô ba liếc nhìn Hân ma ma bên cạnh mình, Hân ma ma lập tức cười nói: “Để tôi đi lấy lễ vật cô chuẩn bị cho Nhị lão thái thái tới.”

 

Cô ba nhoẻn môi cười, đã có động tĩnh thì ra ngoài hỏi thăm chút cũng tốt. Mẹ bà lúc trước quan hệ không tệ với Triệu thị – mẹ của Tam lão gia, thế nên đến giờ mẹ bà vẫn nhớ tới một nhà của Tam lão gia. Lần này Tam lão gia mang theo hai đứa con trở lại, mẹ bà liền tỏ ý muốn gặp. Có thể nghe ngóng chút tin tức thì trở về bà cũng có thứ mà báo lại.

 

Một lát sau Đổng ma ma từ bên ngoài đi vào.

 

Dù sao cũng là người bên cạnh lão thái thái, bất kể gặp chuyện cũng luôn bình tĩnh không manh động, Đổng ma ma cung kính thưa: “Lão thái thái, thức ăn đã được chuẩn bị xong.”

 

Cô ba đứng lên đỡ Trần lão thái thái.

 

Ngoài cửa chợt vọng vào tiếng của tiểu nha hoàn: “Tứ tiểu thư đến.”

 

Cô ba quay đầu nhìn ra cửa, tấm rèm xanh nhạt nhẹ nhàng được vén sang một bên, Trần tứ tiểu thư Lâm Phương bước vào phòng, chân đi giày màu hồng cánh sen, áo khoác sa mỏng màu tím nhạt có thêu kim tuyến, cổ đeo khóa như ý chạm trổ hình mẫu đơn tinh xảo, tóc búi kiểu lăng yến cài chuỗi ngọc tết tơ vàng, đeo trang sức bằng san hô.

*Khóa như ý

*Búi tóc kiểu lăng yến

Cô ba nhất thời nở nụ cười.

 

Trần lão thái thái nói: “Biết cháu thích Lâm Phương nên cố ý gọi con bé tới chơi với cháu.”

 

Tứ tiểu thư Lâm Phương là con gái của Trần nhị lão gia, không những xinh đẹp còn dịu dàng trang nhã, rất được trưởng bối trong tộc yêu thích. Trần lão thái thái lại còn mời nữ tiên sinh tới dạy học cho Lâm Phương từ rất sớm, hai năm qua trong kinh ai cũng biết Trần gia có một Tứ tiểu thư tài mạo song toàn.

 

Lâm Phương tiến lên đỡ cánh tay còn lại của Trần lão thái thái.

 

Cô ba thân thiết nói: “Vốn muốn đón cháu tới chỗ ta chơi một lát mà chỉ sợ lão thái thái không chịu.”

 

Trần lão thái thái phì cười, “Mau dẫn con bé đi đi, có bị phiền cũng chẳng phải là ta.”

 

Lâm Phương nhìn cô ba cười cười rồi quay sang nhận lấy một cây quạt trong tay nha hoàn cạnh mình, “Cháu vừa thêu xong hình hoa sen cho cây quạt này, đang định gửi tới chỗ cô ba đấy.”

 

Đường nét hoa văn trên cây quạt vô cùng tỉ mỉ, hẳn tốn không ít công sức mới thêu xong. Lúc trước thấy lão thái thái chi thứ hai có một cây, bà chỉ thuận miệng tán dương một chút, không ngờ con bé Lâm Phương này lại nhớ trong lòng.

 

Nụ cười trên mặt cô ba càng tươi hơn, “Con bé này, không sợ mỏi mắt à.”

 

Lâm Phương nhoẻn môi cười, thân thiết nói: “Cô thích là được rồi.”

 

Không những xinh đẹp mà tính tính cũng tốt, cô ba càng nhìn càng thích. Chi trưởng ít con cháu, mẹ bà vốn ít nói nên ngày thường không hay qua lại với thân quyến, chỉ có Lâm Phương là thường qua trò chuyện với mẹ bà. Đã chừng ấy năm mà con bé này vẫn không thay đổi.

 

Mấy người đang nói chuyện thì chợt nghe nha hoàn bên ngoài hô: “Lục tiểu thư tới.”

 

Hai mắt cô ba hơi sáng lên, chẳng phải Lục tiểu thư đang bệnh phải nằm trên giường à? Sao có thể đứng dậy rồi?

 

Trần lão thái thái đặt chén trà trong tay xuống, “Con bé này, người không khỏe sao còn tới đây.”

 

Lâm Di đứng ở bậc cửa, cách tấm rèm lưu ly vừa vấn an Trần lão thái thái vừa cúi người chào người phụ nữ lạ mặt cạnh đó.

 

Trần lão thái thái cười hiền từ, “Mau vào đi.”

 

Được cho phép Lâm Di mới vén rèm tiến vào.

 

Cô ba đánh giá đứa cháu gái thứ sáu chưa từng gặp này từ trên xuống dưới, Lục tiểu thư Lâm Di đi giày màu hồng phấn, eo thắt dây lụa màu xanh, tóc búi kiểu song loa thường thấy ở các bé gái, quần áo cũng là thường phục mặc nhà, so ra thì không chỉnh chu bằng Lâm Phương nhưng cũng rất thanh nhã duyên dáng.

*Búi tóc song loa

 

Trần lão thái thái giới thiệu với Lâm Di: “Đây là cô ba của cháu, nhiều năm không gặp dĩ nhiên còn hơi xa lạ, sau này qua lại nhiều hơn là được.”

 

Lâm Di quy củ quỳ xuống hành lễ với cô ba.

 

Cô ba tươi cười bước tới đỡ Lâm Di dậy, “Mặt mũi con bé này giống Tam đệ.”

 

Trần lão thái thái vẫn giữ nụ cười hiền lành, nhưng mặt Đổng ma ma lại hơi sượng cứng.

 

Tim sen có đắng hay không chỉ người ăn mới biết, nụ cười trên mặt cô ba càng thêm tươi tắn. Tam đệ trưởng thành giống Triệu thị, bà cố ý nhắc tới Triệu thị là muốn cho lão thái thái chi thứ hai biết, cuộc sống giàu sang phú quý cũng không dễ hưởng thụ như vậy.

 

Trong phòng trở nên yên tĩnh hẳn, ngay cả huân hương tỏa ra từ lư hương cũng khẽ khàng hơn.

 

Lâm Di quay người nhận lấy hộp thức ăn trong tay Linh Hồng, không có việc không lên điện Tam Bảo, vợ Trần Nhị cho nha hoàn đưa tới nhiều món ăn Phúc Ninh cầu kỳ như vậy hẳn chẳng phải vì sợ nàng trách tội, “Mấy ngày nay nhờ tổ mẫu chiếu cố nên bệnh của cháu mới nhanh khỏi như vậy.”

 

Nhìn món ăn Phúc Ninh trên bàn, Trần lão thái thái nở nụ cười, “Con bé này, sao lại khách khí với bà như thế.”

 

Lâm Di cười nói: “Phòng bếp sợ cháu không quen khẩu vị trong kinh nên cố ý làm riêng cho cháu ăn, cho nên cháu cũng xin mượn hoa hiến Phật* ạ.”

*Mượn hoa hiến Phật = thành ngữ chỉ chuyện dùng của người này để lấy lòng người khác, giống như lấy xôi làng đãi ăn mày.

 

Ra vẻ như hiếm khi nhận được tấm lòng của con cháu, Trần lão thái thái kéo Lâm Di tới ngồi cạnh mình, “Cháu không biết ta nóng ruột về nhà cháu thế nào đâu, đã bảo cha cháu dẫn huynh muội các cháu vào kinh từ lâu để ta chăm sóc, cho cha cháu dễ bề theo đuổi con đường làm quan. Nhưng thằng cha cháu lại không nỡ, một mực giữ kè kè bên hông, cho nên các cháu mới phải theo nó hối hả ngược xuôi, chịu biết bao cực khổ như thế.”

 

Như một người bà từ ái với giọng điệu khiến người nghe cảm động đến suýt rơi nước mắt, Trần lão thái thái đưa tay ôm Lâm Di vào lòng, vừa nói vừa cảm thán giống như đang hết sức hối hận.

 

Lâm Phương cũng bước tới ngồi xuống, thân thiết nắm tay Lâm Di, “Lục muội muội trở lại, bà nội nhẹ nhõm không ít nhỉ.”

 

Trần lão thái thái cười nói: “Tất nhiên.” Nói xong lại hỏi Lâm Di: “Cháu thấy trong người thế nào? Có cần mời thầy lang đến xem nữa không?”

 

Lâm Di rời khỏi lòng Trần lão thái thái, trải qua một màn vừa rồi nàng cũng làm như bớt chút khách sáo, “Khỏe hơn nhiều rồi ạ, từ trước đến giờ cháu rất ít khi ngã bệnh, lần này có lẽ là do đường xá xa xôi nên mới sinh bệnh.”

 

Cô ba bên cạnh nghe vậy thì cười nói: “Ta đi xa nhất cũng chỉ tới bồi đô*, khổ cho Lâm Di đương không phải theo Tam đệ đi một quãng đường xa như vậy rồi.”

*Bồi đô: Thủ đô thứ nhì, chỉ thành phố lớn bậc nhì trong nước.

 

Đương không đi một quãng đường xa như vậy…

 

Ý của cô ba là nàng không nên theo phụ thân vào kinh hay là nhà bọn họ không nên dọn đến nơi xa xôi như Phúc Ninh?

 

Bất kể là ai cũng có thể nghe được ẩn ý trong câu này.

 

Phục Quý Doanh Môn - Chương 001-002
Phục Quý Doanh Môn – Chương 004
Advertisements

Comments

comments

One thought on “Phục Quý Doanh Môn – Chương 003

  • 27/12/2017 at 11:51 am
    Permalink

    Co chuong moi hehe thanks c nha poc tem

    Reply

Leave a Reply