Advertisements

Phục Quý Doanh Môn – Chương 014

Chương 014: Nghe lén

 

Linh Lung ngoài cửa sổ giật bắn mình, vừa quay người lại thì suýt nữa đã va phải Bạch ma ma đứng phía sau.

 

Bạch ma ma nói với vẻ mặt như cười như không: “Nơi này gió lớn, cô nương vừa sưởi ấm người thôi, cẩn thận bị cảm lạnh.”

 

Sáu gian phòng của tiền viện được nối với Niệm Từ đường của lão thái thái bằng một hành lang dài*, bên cạnh hành lang có ba gian sương phòng nằm lẫn trong rừng trúc xanh.

*Kiểu kiến trúc nhà thời xưa nối các phòng bằng hành lang

 

Linh Lung cúi chào Bạch ma ma, tay chỉ chỉ về phía rừng trúc, mắt đánh sang đó thật nhanh rồi cúi xuống nắm vạt áo, “Vừa rồi tôi đi bưng trà cho Lục tiểu thư bất cẩn làm ướt áo nên mới đứng đây hong khô áo.”

 

Bạch ma ma liếc xuống, vạt áo của Ling Lung quả nhiên bị ướt một khoảng.

 

Bạch ma ma rũ mắt khiến người khác không nhìn ra thần sắc, “Thế sao…” Vừa nói vừa quay sang Bạch Thược đứng bên cạnh, “Đi lấy khăn sạch cho Linh Lung cô nương lau y phục.”

 

Bạch Thược *Dạ* một tiếng rồi nhanh chóng lui xuống.

 

Hong đồ ở đâu không hong lại nhất định chạy tới dưới cửa sổ của lão thái thái chi trưởng, còn bị Bạch ma ma bắt tại trận.

 

Lâm Phương đứng bên hồ ngắm cá chép không khỏi nhếch môi cười. Là Lục nha đầu sai nha hoàn đi nghe lén hay đứa nha hoàn kia bất cẩn đụng phải kiến lửa, chuyện này có thanh minh tới mấy cũng không giải oan được.

 

Cảm giác bực bội bởi chuyện tua rua thêu kia nãy trong lòng Lâm Phương lập tức được quét sạch.

 

******

 

Linh Lung lau khô y phục xong mới tất cả quay về.

 

Lâm Di còn chưa lên tiếng hỏi, nha hoàn Hồng Hạnh của Lâm Phương đã phì cười chế giễu, “Linh Lung tỷ tỷ, lần đầu tới chỗ của chi trưởng thì chớ nên đi lung tung. Phận hạ nhân như chúng ta phải biết nhìn trước ngó sau, biết lớn biết nhỏ mới phải đạo. Bằng không, chúng ta phạm lỗi là chuyện nhỏ, nhưng liên lụy tới tiểu thư mới là chuyện lớn.”

 

Nha đầu bên cạnh Tứ tiểu thư ngày thường nhìn thấy nàng và Linh Hồng một tiếng cũng không thèm nói, hôm nay thấy nàng phạm lỗi liền đâm chọt.

 

Nhưng biết mình quả thật chẳng thể nói lại, Linh Lung chỉ có thể cụp vai, lẳng lặng mà nghe.

 

Hồng Hạnh còn định mở miệng nói tiếp thì chợt cảm giác được một ánh mắt sắc bén, giật mình ngước lên mới thấy Lục tiểu thư đang bình thản nhìn mình.

 

“Ngươi vào Trần gia khi nào?”

 

Nhất thời không rõ nhưng Hồng Hạnh vẫn phải thành thật đáp lại: “Từ nhỏ đã được mua vào phủ.”

 

Lâm Di mỉm cười, “Thảo nào, thì ra không phải là người được sinh ra trong phủ.”

 

Không phải người được sinh ra trong phủ, Lục tiểu thư muốn nói nàng không hiểu phép tắc…

 

Hồng Hạnh liếc nhìn Lâm Phương, Lâm Phương cũng lộ vẻ khó chịu.

 

Chuyện này vốn là Hồng Hạnh không đúng, có hai chủ nhân ở đây thì không tới phiên một hạ nhân mở miệng, Lâm Di nói thế cũng chẳng ai phản bác được gì.

 

Lâm Phương chớp chớp mắt, nhìn sang Hồng Hạnh, “Đúng đấy, ngày thường ta quá dễ dãi mới khiến nhóm nha đầu các ngươi trở nên lanh mồm lanh miệng như vậy.”

 

Hồng Hạnh không dám lần lữa, lập tức cúi đầu lui về phía sau một bước.

 

Lâm Phương cười nói với Lâm Di: “Lục muội muội đừng để ý.”

 

Lâm Di cũng cười lại, “Tứ tỷ quá lời rồi.”

 

Lâm Phương đứng cùng Lâm Di một lúc, thấy vô vị thì dẫn người trở về phòng chính.

 

Linh Lung bây giờ mới dám ngẩng đầu lên thưa: “Chuyện tiểu thư bảo nô tỳ làm, ngộ nhỡ Tứ tiểu thư tố cáo với Nhị lão thái thái thì chẳng phải nô tỳ gây họa cho tiểu thư rồi sao.”

 

Lâm Di cúi đầu nhìn đàn thủy cầm đang tranh thức ăn, có một nhẫn nhịn không chịu tranh giành, cuối cùng chỉ có thể liên tục lùi lại phía sau, “Tứ tỷ tố cáo ta chuyện gì? Tố cáo ta che chở nha hoàn vô lễ?”

 

Người chi trưởng nhìn thấy Hồng Hạnh khiển trách Ling Lung sẽ nói gì? Ngay cả nàng nha hoàn của Lâm Phương cũng dám lên mặt thì huống chi là người khác. Lâm Phương thông minh dĩ nhiên sẽ không dám đi tố cáo với Nhị lão thái thái Đổng thị.

 

Bây giờ Linh Lung mới hiểu được ý của Lâm Di, “Tiểu thư nói rất đúng, sao nô tỳ không nghĩ tới nhỉ.”

 

Lâm Di khẽ cười, vẻ bình tĩnh trên mặt nàng mang theo sự thận trọng chững chạc không đúng với tuổi, Nhị lão thái thái Đổng thị phải ra vẻ tử tế với nàng trước mặt người khác, nàng dĩ nhiên phải lợi dụng điểm này, “Bạch ma ma có nhìn thấy hay không?”

 

Linh Lung gật đầu, “Có ạ.”

 

Thế thì tốt.

 

******

 

Bạch ma ma bước nhanh vào phòng, lão thái thái chi trưởng đang tựa người trên ghế mềm, tay lần dây chuỗi bằng gỗ tử đàn khắc hình mười tám vị La Hán.

 

Lâm Kiều bên cạnh bà không nhịn được hỏi liền: “Là nha đầu của Lục muội muội?”

 

Bạch ma ma thấp giọng đáp: “Thưa phải.”

 

Lão thái thái chi trưởng nhướng mắt nhìn lên.

 

Bạch ma ma bước tới cạnh bà, nhỏ giọng nói: “Nô tỳ vốn đứng khá gần cửa sổ, không ngờ nha đầu Linh Lung bên cạnh Lục tiểu thư lại đi tới. Nô tỳ nghe được lão thái thái đang nói đến Tam lão giả nên mới ho khan một tiếng, song nha đầu Linh Lung lại âm thầm chỉ chỉ về phía rừng trúc ra hiệu với nô tỳ.”

 

Chỉ chỉ về phía rừng trúc… nhìn thấy ai?

 

Lâm Kiều đang chần trà, nghe vậy cũng dừng tay. Vốn tưởng là nha hoàn của Lục muội muội nghe lén nàng và tổ mẫu nói chuyện, không ngờ còn có nội tình khác.

 

“Nô tỳ nhìn được là Thính Lan.”

 

Thính Lan… Thính Lan là nha hoàn nhị đẳng hầu hạ bên người lão thái thái chi trưởng, gần đây Thính Trúc mới được thăng lên thành nha hoàn nhất đẳng còn Thính Lan vẫn là nha hoàn nhị đặng ở ngoài phòng chờ lệnh.

 

Lão thái thái chi trưởng bật cười, “Ra là nó. Ta cứ lấy làm lạ là lúc trước nó lanh lợi như vậy, gần đây sao lại hay thấp thỏm ngẩn người, thì ra là vì tâm tư đặt cả vào chi thứ hai rồi.” Dứt lời bà nhìn sang Bạch ma ma, “Ta và ngươi đến tuổi này, mắt nhìn đã lão luyện mà so ra vẫn còn thua một nha đầu mười mấy tuổi.”

 

Cả nha hoàn nhị đẳng bên cạnh bà mà cũng bị chi thứ hai mua chuộc, thảo nào chỗ bà có chút động tĩnh gì cũng đều đến tai chi thứ hai.

 

Bạch ma ma lên tiếng hỏi: “Vậy bây giờ phải làm sao đây ạ?”

 

Lão thái thái nhỏm người ngồi thẳng dậy, “Không vội, cứ cho người trông chừng nó, xem nó thông qua ai chuyển tin cho chi thứ hai, cứ để nó tưởng chúng ta vẫn chưa phát hiện ra, sau này còn có chỗ dùng.”

 

Bạch ma ma *Dạ* một tiếng đáp lại.

 

Lâm Kiều ngượng ngùng nói: “Lúc trước cháu có để Thính Lan giúp thêu đồ hộ mà cũng không phát hiện.”

 

Lão thái thái chi trưởng an ủi: “Không thể trách cháu, người trong cuộc thường u mê, càng gần gũi càng không dễ nhận ra, cũng nhờ Lục nha đầu tinh tường. Không ngờ Doãn Viễn ngay thẳng và Tiêu thị yếu đuối như vậy mà lại có thể sinh ra một đứa con gái thông tuệ đến thế.”

 

“Nhưng thật đáng tiếc…” Lâm Kiều thở dài, “E không tới mấy ngày nữa Ngự sử sẽ tố cáo Tam thúc phụ thôi, bên Phúc Ninh còn có bằng chứng, bị định tội rồi thì sẽ liên lụy tới vợ con. Bây giờ chúng ta có muốn giúp cũng đành lực bất tòng tâm.”

 

Lão thái thái chi trưởng lẳng lặng lần tràng hạt, không nói gì một lúc lâu mới mở miệng: “Tam thúc phụ của cháu ở Phúc Ninh đắc tội không ít người, lần này vào kinh báo cáo đã bị theo dõi từ lâu. Mấy năm qua Nhị lão thái thái ở kinh thành cũng kết giao được với không ít người, chẳng qua bà ấy không những sẽ không hỗ trợ mà tưới thêm dầu vào lửa thôi.”

 

Lâm Kiều nhất thời cũng không nghĩ ra được cách gì, “Hay là để cháu nhờ phu quân lên tiếng nhắc nhở Tam thúc phụ trước, để Tam thúc phụ có thể nghĩ cách tự cứu mình?”

 

Doãn Viễn? Cái thằng cố chấp đó, tình thế của bản thân ở Phúc Ninh thế nào làm gì có chuyện nó không biết, chỉ là tới chết cũng không chịu cúi đầu thôi. Nếu nói cho nó biết trước chuyện này, chưa biết chừng nó còn dâng tấu trước cả Ngự sử, tới lúc đó muốn tìm người bảo vệ cả nhà nó cũng khó.

 

“Không thì…” Lâm Kiều đề nghị: “Kết thông gia? Lục muội muội cũng đã đến tuổi có thể bàn chuyện cưới gả, theo cháu thấy thì vẫn nên thu xếp sớm, nếu không lão thái thái nhúng tay vào thì Lục muội muội chỉ có thể chịu nghe mệnh trời mà thôi.”

 

Bất luận là thế gia vọng tộc hay dòng dõi quyền quý đều dựa vào quan hệ thông gia để đỡ đần lẫn nhau. Muốn tạo quan hệ với bọn họ mà không chuẩn bị trước sẽ không thành, liên hôn là chuyện chẳng thể tránh khỏi.

 

Lão thái thái chi trưởng nhắm mắt lại rồi mở ra nhìn về phía Lâm Kiều, “Cháu đi nói vài lời với Nhị lão thái thái rồi hãy đi, tránh để bị người ta xoi mói.”

 

Lâm Kiều *Dạ* một tiếng rồi đứng dậy ra ngoài.

 

Lão thái thái chi trưởng quay sang dặn dò Bạch ma ma, “Gọi Lục nha đầu tới đây.”

 

Bạch ma ma nghe bảo liền tươi cười đi tìm Lâm Di.

 

******

 

Lâm Di dẫn Linh Lung vào phòng, lão thái thái chi trưởng liền cho người bưng mâm quả tơ vàng đến cho Lâm Di nếm thử.

 

Lâm Di nhón một quả lên ăn, vừa giòn vừa ngọt.

 

Lão thái thái chi trưởng hiền lành bảo Bạch ma ma: “Gói một ít cho Lâm Phương và Lâm Di mang về ăn.”

 

Lâm Di nghe nói liền lên tiếng cảm ơn.

 

Lão thái thái chi trưởng ngoắc tay bảo Lâm Di đến ngồi gần mình hơn một chút rồi chăm chú nhìn nàng.

 

Tuy nhiều năm không gặp nên hơi xa lạ, nhưng không giống như Đổng thị, trong ánh mắt của lão thái thái chi trưởng nhiều sự ân cần hơn là vẻ tìm tòi tra xét.

 

“Ngũ quan rất xinh xắn, mấy năm nữa nẩy nở sẽ còn xinh đẹp hơn cả Lâm Uyển và Lâm Phương.”

 

Nghe lão thái thái nói vậy, mặt Lâm Di liền đỏ ửng.

 

Đúng là vẫn còn nhỏ tuổi, dễ xấu hổ như những bé gái khác. Lâm Di và Hoành ca đáng thương đi theo lão Tam đến Phúc Ninh sống hẳn đã chịu không ít khổ. Nghĩ thế ánh mắt lão thái thái chi trưởng càng thêm ấm áp, “Lục nha đầu, nếu ta để cháu sửa tua rua thêu kia, cháu có sửa được không?”

 

Lâm Di thành thật gật đầu, “Có thể ạ.” Nói tới đây nàng ngẩng đầu lên, “Thính Trúc tỷ tỷ bên cạnh bà bác vừa khéo tay vừa nhanh nhẹn, chỉ cần nghe cháu nói sơ qua cách thêu hai mặt thì nhất định có thể sửa xong.”

 

Lão thái thái khẽ mỉm cười, đúng là một cô bé cẩn thận, biết rõ tiểu thư chốn khuê phòng không thể động tay sửa đồ của người ngoài. Nhị lão thái thái Đổng thị là trưởng bối mà còn nóng nảy, không sáng suốt bằng cô bé này.

 

“Có thời gian cháu dạy cho Thính Trúc nhé.”

 

Lâm Di cười đồng ý.

 

Lão thái thái chi trưởng hài lòng gật đầu, “Cháu mới đến kinh thành nên còn nhiều chuyện chưa rõ, nữ quyến qua lại với nhau cần có ít lễ vật nhìn được một chút, nếu rảnh rỗi thì nhớ chuẩn bị sẵn.” Nói tới đây bà lại hỏi: “Có học lễ nghi không?”

 

Lâm Di gật đầu, “Thưa có.”

 

Lão thái thái chi trưởng nghe vậy thì hết sức vui mừng, “Mẹ kế Tiêu thị của cháu là một từ mẫu, nên không hề thiếu sót trong việc dạy dỗ cháu, chỉ mong cháu có được một tương lai tốt đẹp.”

 

Hoàng ca và nàng cũng xem Tiêu thị như mẹ ruột.

 

“Nhị bá mẫu cháu là một cư sĩ, thường ra ngoài giảng kinh nên quen biết cũng nhiều người, có chuyện gì thì cứ đến tìm nó học hỏi cho thêm kiến thức.”

 

Lão thái thái chi trưởng nói như vậy là muốn nhắc nhở nàng chú ý nhất cử nhất động của Nhị bá mẫu Điền thị.

 

Mới nói mấy câu với Lâm Di thôi mà lão thái thái chi trưởng đã hết sức hài lòng. Ngày thường khi trò chuyện với Lâm Kiều bà luôn phải nói cặn kẽ từng ý một thì Lâm Kiều mới hiểu được tám phần. Bây giờ bà chỉ mới nói hai ba câu, Lâm Di đã hiểu được toàn bộ.

 

Lâm Di cầm chăn gấm lên đắp cho lão thái thái chi trưởng, “Bà bác ít dùng Thiên Vương Bổ Tâm đan một chút thì hơn, trong loại thuốc này có chu sa không tốt cho sức khỏe của bà. Bệnh của bà bác đã thành kinh niên, thỉnh thoảng cũng nên thử đổi thầy lang khác xem thế nào.”

 

Lục nha đầu nói vậy là muốn khuyên bà đi tìm danh y.

 

Lão thái thái chi trưởng cười nhìn Lâm Di, “Bà bác đã già rồi.” Người đã đứng một chân dưới mồ, bên cạnh lại không có con cháu như bà có sống chỉ là qua ngày mà thôi.

 

Lão thái thái chi trưởng mới nghĩ tới đây thì bên tai lại truyền tới tiếng nói trong trẻo của Lâm Di, “Bà bác nào có già, cái nhà này vẫn phải dựa vào bà bác đấy thôi.”

 

Vẫn phải dựa vào bà… Lão thái thái chi trưởng thoáng kinh ngạc, nhưng vẫn bật cười.

 

Lục nha đầu nhìn ra được… bây giờ bà vẫn không thể buông tay.

 

Hai người nói thêm mấy câu thì Bạch Thược vào phòng hành lễ thưa: “Bên chi thứ hai chuyển lời, Nhị thiếu gia vừa bị ngã ngựa.”

 

Nhị thiếu gia… Ca ca!

 

Phục Quý Doanh Môn – Chương 013
Phục Quý Doanh Môn – Chương 015
Advertisements

Comments

comments

Leave a Reply