Advertisements

Phục Quý Doanh Môn – Chương 015

Chương 015: Hoàn cảnh

 

“Nhị thiếu gia làm thế nào mà lại ngã ngựa?” Được Bạch ma ma hầu hạ mang giày vào xong, lão thái thái chi trưởng ngồi dậy khỏi giường.

 

Tin tức kia khiến Lâm Di không khỏi ngạc nhiên, trong trí nhớ của nàng không có chi tiết ca ca bị ngã ngựa này. Sau khi nàng trùng sinh, mọi chuyện dường như vì nàng mà chẳng còn như kiếp trước nữa.

 

Bạch Thược nói thêm: “Ma ma tới đưa tin nói Nhị thiếu gia chỉ bị chấn kinh thôi.”

 

Tất cả nghe vậy mới đồng thời thở phào nhẹ nhõm.

 

Lâm Di nhớ ra liền giải thích: “Sáng sớm ca ca đã theo phụ thân ra ngoại thành.”

 

Lão thái thái chi trưởng thở dài, “Hoành ca còn nhỏ tuổi, sao lại để nó cưỡi ngựa chứ.”

 

“Nhà cháu có mời sư phụ dạy võ cho ca ca, cha có lẽ cảm thấy ca ca đã có thể tự mình khống chế ngựa…” Ở Phúc Ninh ca ca nàng đã tự mình cưỡi ngựa không chỉ một hai lần.

 

Cùng lúc này, Lâm Kiều và Lâm Phương đỡ Nhị lão thái thái Đổng thị cũng bước vào phòng.

 

Nhị lão thái thái bảo: “Hoành ca bị ngã ngựa, hay là chúng ta về phủ sớm một chút để xem thế nào.”

 

Lão thái thái chi trưởng gật đầu, dặn dò Bạch Thược đưa Nhị lão thái thái, Lâm Phương và Lâm Di trở về chi thứ hai, thăm hỏi thương thế của Hoàng ca xong rồi trở về báo cho bà biết.

 

Lão thái thái chi trưởng vừa dứt lời thì bên ngoài chợt vọng vào tiếng hô: “Đại lão gia tới.”

 

Con trai trưởng Trần Doãn Ninh của lão thái thái chi thứ hai… Lão thái thái chi trưởng thầm bật cười trong bụng, lại là một người mong bà quy tiên cho sớm…

 

******

 

Đoàn người trở về phủ của chi thứ hai thì thấy Tam thái thái Tiêu thị đang chờ tại cửa thùy hoa.

 

“Hoành ca thế nào rồi? Mời thầy lang tới xem chưa?”

 

Mắt vẫn còn đỏ hồng, Tam thái thái Tiêu thị tiến lên đỡ Nhị lão thái thái, “Thưa đã xem qua rồi, may là không bị thương tổn đến xương cốt, thầy lang nói cẩn thận nghỉ ngơi một thời gian thì sẽ ổn.”

 

Nhị lão thái thái vẫn còn lo lắng sợ hãi, “Sao lão Tam lại sơ ý đến vậy.”

 

Tam thái thái Tiêu thị đưa khăn tay chậm khóe mắt, lúc thấy Hoàng ca được hạ nhân khiêng về, bà cũng bị kinh hãi suýt ngất, “Lão gia bảo vừa hay gặp một đoàn thợ săn nên liền dẫn Hoành ca đi xem, không ngờ chỉ thoáng cái đã không thấy Hoành ca đâu, đến khi tìm được Hoành ca đã bị ngã rồi.”

 

Nhị lão thái thái nhíu mày, “Chẳng phải có hạ nhân đi theo sao?”

 

“Lão gia chỉ cho một đứa sai vặt bên cạnh Hoành ca đi theo, mà đứa sai vặt kia cũng nhất thời sơ suất.”

 

Sơ suất… Là vì chưa từng thấy cảnh săn bắn nên mải mê nhìn, đúng là đồ nhà quê. Nhị lão thái thái *hừ* lạnh một tiếng, “Con cũng thật là, cha con hai đứa nó muốn ra ngoài mà con cũng không biết sắp xếp thêm mấy người tháp tùng, loại chuyện này còn cần ta dạy nữa à?”

 

Tiêu thị hổ thẹn cúi gằm mặt.

 

Nhị lão thái thái nói tiếp: “Lão Tam bảo muốn dời ra ngoài sống, ở trước mắt ta còn xảy ra chuyện, dời ra ngoài thì còn sao nữa? Mấy năm qua nhà các con ở Phúc Ninh sống thế nào vậy?”

 

Tam thái thái Tiêu thị không ngờ Nhị lão thái thái lại tức giận đến như vậy, chỉ có thể đứng im một chỗ.

 

“Cả cái nhà này, không một đứa nào khiến ta bớt lo cả.” Nhị lão thái thái bỏ lại một câu này rồi đi vào nhà xem Hoành ca.

 

Vết thương trên chân Hoành ca đã được bôi thuốc, bọn nha hoàn vừa ôm thảm mềm lót một lớp dày xong thì Nhị lão thái thái vào nhấc thảm lên nhìn, “Chân đau thế nào rồi?”

 

Tiêu thị bảo nha hoàn mang ghế dựa bằng gỗ lê tới rồi trải thêm một lớp nệm êm để Nhị lão thái thái ngồi xuống.

 

Hoành ca nhẹ nâng cái chân đang gác trên giường lên, “Đỡ nhiều rồi ạ.”

 

“Cháu phải cẩn thận chứ…” Nhị lão thái thái cảm thán: “Nhà chúng ta hiện giờ chỉ có mình cháu và đại ca cháu, đại ca cháu rời kinh đi học đã khiến ta nóng ruột nóng gan, cháu ở ngay dưới mắt ta mà còn có mệnh hệ nào thì có khác gì muốn mạng bà già này đâu chứ?”

 

Hoành ca vội nói: “Lần sau tôn nhi cũng không dám nữa.”

 

Nói qua nói lại mấy câu, trong phòng tràn ngập không khí gia đình đầm ấm.

 

Nhị lão thái thái ngồi thêm một lát thì đứng dậy rời đi, Tiêu thị vội vã đi theo đưa tiễn. Lâm Phương cũng dặn dò vài lời rồi theo Nhị lão thái thái ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại Lâm Di và Hoành ca.

 

“Ca ca cưỡi ngựa thế nào mà bị té thế?”

 

Nghe hỏi tới chuyện này, hai mắt Hoành ca lập tức sáng lên, “Lâm Di, có nói muội cũng không tin đâu, ta vừa gặp được một người cưỡi ngựa cực kỳ giỏi.”

 

Còn tưởng là gì, ra là về thuật cưỡi ngựa…

 

“Ở đâu mà chẳng có người cưỡi ngựa giỏi, thầy mà cha mời cho huynh cũng là sư phụ nổi tiếng của Phúc Ninh đấy thôi, đừng nói vì vậy mà huynh mới ngã ngựa chứ?” Lâm Di cười cười, ngẩng đầu lên thì nhìn thấy vẻ mặt thành thật của Hoành ca.

 

Không ngờ nàng thật sự đoán trúng rồi, ca ca bị ngã là do mãi nhìn người khác cưỡi ngựa.

 

“Ca ca không phải không hứng thú với võ nghệ mà chỉ muốn chuyên tâm cho khoa cử thôi.”

 

Trước giờ Hoành ca luôn tâm niệm như vậy là vì phụ thân vẫn thường lặp đi lặp lại bên tai cậu về điểm tốt của khoa cử, “Lâm Di, hôm nay ta thấy người nọ hông đeo bội kiếm, mấy chục người cùng đuổi cũng không theo kịp, trong khi anh ta thậm chí còn không cần dùng tới yên ngựa.” Dáng vẻ ngồi trên lưng ngựa vô cùng phóng khoáng tự do kia thật sự khiến người khác sinh lòng hâm mộ.

 

Nam tử triều Đại Chu có sở thích cưỡi ngựa săn thú, con trai nhà bình thường cũng chú tâm học cưỡi ngựa thì đừng nói chi tới con cháu dòng dõi thế gia hay huân quý.

 

“Có nói muội cũng không tin.” Hoành ca thở dài, “Chờ chân lành ta nhất định sẽ chăm chỉ học cưỡi ngựa, phải xin cha mời một thầy dạy thật giỏi nữa, nếu có thể bằng được một phần của người nọ cũng đủ rồi.”

 

Rất hiếm khi thấy Hoành ca quyết tâm vì chuyện gì đến như vậy, xem ra hôm nay thật sự đã gặp được người khiến anh chàng toàn tâm toàn ý thán phục rồi.

 

“Ca ca có biết người nọ là ai không?”

 

Hoành ca chán nản lắc đầu, “Chỉ xẹt qua một cái đã mất hút rồi, ngay cả những người đuổi theo ta còn không nhìn kịp thì nói gì đến anh ta.”

 

“Ca ca chớ nóng, ở lại kinh thành một thời gian nữa hẳn sẽ có ngày chạm mặt thôi.”

 

Nghe Lâm Di nói vậy, hai mắt Hoành ca lập tức sáng lên, “Muội cũng muốn ở lại?”

 

Ở lại kinh thành? Nàng chưa từng nghĩ tới, song vì chuyện của phụ thân, e cả nhà bọn họ tạm thời không thể rời kinh. Mà nhìn nụ cười trên mặt ca ca, e ca ca bây giờ cũng muốn ở lại, không muốn về Phúc Ninh nữa rồi.

 

******

 

Đi cạnh Lâm Chính Thanh, Lâm Lâm Giang nịnh nọt cười không ngừng, “Tiểu thúc thúc đừng gấp, cho dù không có cái tua rua thêu này thì lão phu nhân cũng sẽ thích bức tranh phúc thọ tiểu thúc thúc tặng.”

*Tiểu thúc thúc: chú em (em trai của chồng hay vợ)

 

Tuy nói là thế nhưng chuyện mình muốn không hoàn thành được, trong lòng dĩ nhiên khó tránh khỏi thất vọng, Lâm Chính Thanh nhíu mày, “Lạ thật, biểu huynh rõ ràng nói rằng Trần gia có người biết thêu hai mặt.”

*Biểu huynh: anh họ

 

Lâm Lâm Giang nói: “Chắc là nhớ nhầm rồi.”

 

Lâm Chính Thanh liếc sang, “Cậu cho rằng biểu huynh cũng sẽ thuận miệng nói chơi giống cậu?”

 

Lâm Lâm Giang chỉ cười xòa, có thể làm thân với Lâm Chính Thanh chính là may mắn của gã, sau này con đường công danh của Lâm Chính Thanh phát đạt, gã dĩ nhiên cũng sẽ được lợi theo.

 

Lâm Lâm Giang đề nghị, “Để ta đi hỏi thăm xem cái tua rua thêu còn có thể sửa được không.”

 

“Nếu không tranh thủ kịp dịp mừng thọ thì lúc nào khác cũng được.” Quan trọng là có thể làm cho Lâm lão phu nhân vui vẻ, Lâm gia đông đúc con cháu như vậy, vì cớ gì mà Lâm lão phu nhân lại nâng đỡ chỉ mình hắn, hắn không thích trở về lại nghe mẫu thân càm ràm mãi về chuyện này. Lúc còn nhỏ được mẫu thân ôm vào lòng thủ thỉ hắn còn thấy tội nghiệp bà, nhưng trưởng thành rồi lần nào nghe hắn cũng thấy chán ghét. Bây giờ hắn nghe lời làm theo cũng chỉ vì muốn được nhàn tai mà thôi.

 

Một lát sau, Bạch ma ma bên cạnh Trần lão thái thái đi ra nói: “Tua rua thêu này của Đại thiếu gia có thể sửa được, nhưng phải cần vài ngày, không biết Đại thiếu gia có chờ được không.”

 

Dĩ nhiên là chờ rồi. Lâm Chính Thanh lễ phép cúi chào, “Vậy phiền lão tổ tông giúp đỡ.”

 

Bạch ma ma tười cười đáp lễ, “Đại thiếu gia khách khí quá rồi.”

 

Hai người ra khỏi phủ Trần gia, giữa đường Lâm Lâm Giang chợt nhớ tới vị tiểu thư vô tình liếc thấy lúc vào thỉnh an Trần lão thái thái, “Thảo nào người ta đều nói con gái nhà họ Trần xinh đẹp, hôm nay thấy được quả nhiên không sai.”

 

Lâm Chính Thanh cười giễu, tiểu thư Trần gia…? Phụ nữ xinh đẹp đến cỡ nào đi nữa thì cũng chỉ là cầu nối, có để ý hắn cũng chỉ để ý lợi ích tìm được từ trên người họ, không rảnh quan tâm họ là ai.

 

******

 

Tại chi thứ hai của Trần gia.

 

Nhị thái thái Điền thị an ủi Lâm Phương, “Sau này không chừng lại có cơ hội. Lần này con không lộ mặt cũng tốt, dù sao cũng là đồ của đàn ông xa lạ.”

 

Lâm Phương bức bối nói: “Thế thì sao, có tổ mẫu ra mặt rồi mà, con chỉ giúp đỡ thôi.” Vừa nói nàng vừa vặn xoắn khăn tay, “Đều tại Lâm Di vô dụng cả.”

 

Điền thị khẽ mỉm cười, chìa một cái tráp ra cho Lâm Phương xem, “Con nhìn xem đây là gì?”

 

Lâm Phương mở tráp ra, bên trong là một tấm thiệp màu hồng vàng, “Huệ Hòa quận chúa mời khách mẹ và con?”

 

Điền thị đưa tay sửa sang vạt áo cho Lâm Phương, “Chẳng phải con vẫn luôn muốn yết kiến quận chúa sao, Huệ Hòa quận chúa cũng muốn gặp con.”

 

Lâm Phương lập tức phấn khởi trở lại, “Chúng ta nên chuẩn bị cái gì làm quà ra mắt bây giờ?”

 

Điền thị cười cười, “Chẳng phải con đã nghĩ xong rồi sao?”

 

Lâm phương toét miệng cười, nhào vào lòng Điền thị, “Vậy vẽ tranh hình mẫu thân, quận chúa nhất định sẽ thích.”

 

******

 

Lần đầu tiên Lâm Di cho nha hoàn ra ngoài hỏi thăm chuyện trong nhà.

 

Linh Hồng ngày thường hiền lành hòa nhã, cộng thêm bọn họ có mang từ Phúc Ninh đến không ít mứt trái dưa muối, Linh Hồng cầm một ít ra ngoài giao hảo với các tiểu nha hoàn trong nhà chốc lát đã có tin mang trở về.

 

“Huệ Hòa quận chúa gả cho công tử của Trịnh đại học sĩ nên Trịnh gia bây giờ rất hiển vinh.”

 

Lâm Di khẽ cắn môi.

 

Nếu nhà Nhị lão thái thái Đổng thị trèo cao được vào gia đình quyền thế, nhất định sẽ thần không biết quỷ không hay sửa lại gia phả.

 

Phục Quý Doanh Môn – Chương 014
Phục Quý Doanh Môn – Chương 016
Advertisements

Comments

comments

One thought on “Phục Quý Doanh Môn – Chương 015

  • 18/01/2018 at 1:50 pm
    Permalink

    Xem moi tham thia gia dau ben trong, cac chi fong nhau phuc tap qua, cam on chu nha chia se.

    Reply

Leave a Reply