Advertisements

Phục Quý Doanh Môn – Chương 016

Chương 016: Quyền lợi

 

Linh Hồng cẩn thận thuật lại: “Sau khi Huệ Hòa quận chúa gả vào Trịnh gia, nghe nói Nhị thái thái nhà chúng ta là cư sĩ tu tại gia thì mời bà ấy đến giảng kinh, sau một lần liền thích.”

 

Lâm Di cũng nhớ được là Điền thị rất nổi tiếng, nhờ nốt ruồi chu sa ở giữa mi tâm, mọi người đều nói bà ta trời sinh giống như Quan Âm. Cộng thêm Điền thị ăn chay từ bé, ngay cả sư phụ trong chúa cũng khen ngợi Điền thị có tấm lòng từ bi.

 

Làm cư sĩ ra ngoài giảng kinh cho người khác nghe vốn là một dạng tu hành. Phụ nữ trong trạch viện của các đại gia đình ít nhiều đều có chút chuyện phiền muộn chẳng thể nói với người ngoài, dù là người thân phận cao quý như Huệ Hòa quận chúa cũng không ngoại lệ, dĩ nhiên sẽ thích nữ quyến am hiểu kinh Phật như Nhị thái thái Điền thị, huống chi Điền thị còn có ngoại hình giống Quan Âm đại sĩ.

 

Nghĩ tới đây Lâm Di khẽ mỉm cười, thảo nào cách ăn mặc của Lâm Phương nhìn cầu kỳ hơn các tiểu thư trong phủ rất nhiều.

 

Chẳng qua, Điền thị thật sự không xứng với hai chữ ‘cư sĩ’ này, thế nên đừng nói chi đến chuyện sánh với Quan Âm đại sĩ. Nếu quả thật có tâm địa từ bi, Điền thị đã không bảo Lâm Phương dẫn nàng tới Phương Phỉ uyển, dàn cảnh vô tình bắt gặp Liễu di nương đang trong bờ vực sảy thai, nên trực tiếp ra mặt cứu mẹ con Liễu di nương mới đúng.

 

“Mấy ngày nay nhớ để mắt chỗ của Nhị thái thái, nghe ngóng được bất cứ tin tức gì cũng phải về nói với ta.” Lâm Di thấp giọng dặn dò Linh Hồng.

 

Lão thái thái chi trưởng đã nhắc nhở bảo nàng chú ý đến Nhị thái thái Điền thị, còn chuẩn bị cho nàng một hai món nhìn qua giống như lễ vật ra mắt để dùng khi cần, mấy ngày tới nàng phải bỏ thêm chút công sức rồi.

 

Lâm Di vừa nói xong thì Bạch Thược đến chào nàng, “Nhị thiếu gia đã không việc gì, nô tỳ xin trở về báo cáo với lão thái thái để lão thái thái được yên tâm.”

 

Bạch Thược là nha hoàn cận thân của lão thái thái chi trưởng, tuy ăn mặc cũng như đại nha hoàn ở chi thứ hai nhưng phong thái sáng sủa và ăn nói mạch lạc hơn nhiều, tiếp chuyện với người như vậy cũng thoải mải. Linh Hồng và Linh Lung đón Bạch Thược vào phòng.

 

Bạch Thượng cười nói: “Còn một việc phải phiền Lục tiểu thư, lão thái thái đã đồng ý giúp Lâm gia sửa món đồ thêu kia, cho nên Thính Trúc tỷ tỷ sẽ thường tới đây.”

 

Lâm Di kéo Bạch Thược đến ngồi xuống cạnh mình, “Tỷ tỷ trở về nói với bà bác, có thời gian ta sẽ sang thỉnh an bà bác.”

 

Nụ cười của Lâm Di càng khiến Bạch Thược thả lỏng người hơn.

 

Bốn người cười nói vô cùng thân thiện.

 

******

 

Trần Doãn Viễn nghe Tiêu thị kể lại là con trai ồn ào đòi học cưỡi ngựa thì bật cười, “Thằng nhóc này rốt cuộc cũng hiểu chuyện rồi.”

 

Tiêu thị nhíu mày, “Lão gia còn hùa với nó? Vừa ngã ngựa xong giờ còn làm loạn đòi học cưỡi ngựa.”

 

Trần Doãn Viễn không cho là đúng, “Nam tử triều Đại Chu ai chẳng biết cưỡi ngựa chứ, nói như bà thì cái gì cũng không cần học, đàn bà lo bóng lo gió như bà không hiểu được đại sự.”

 

Tiêu thị bị trượng phu kiển trách, vành mắt liền hồng hồng, “Tôi không hiểu đại sự đấy, tôi chỉ biết tỷ tỷ đã phó thác lão gia và huynh muội Hoành ca cho tôi, nếu không thể chăm nom mấy người tử tế, sau này tôi cũng không mặt mũi đi gặp tỷ tỷ nữa.”

 

Nghe nhắc tới người vợ đã mất, lại nhớ tới Tiêu thị vất vả mấy năm qua, Trần Doãn Viễn thở dài, ngồi xuống kéo Tiêu thị ôm vào lòng, “Được rồi, tôi hiểu tấm lòng của bà, Lâm Di không nói, về sau tìm một tấm chồng tốt cho nó là được, nhưng Hoành ca là nam nhi, tương lai không xông pha va chạm thì làm sao chăm nom được cái nhà này.”

 

Nghe được giọng điệu của Trần Doãn Viễn hơi không được lạc quan lắm, Tiêu thị ngẩng đầu lên nhìn trượng phu, quả nhiên thấy Trần Doãn Viễn đang chau mày, “Lão gia sao thế? Có phải năm nay báo cáo không được thuận lợi?”

 

“Không phải chuyện báo cáo.” Trần Doãn Viễn chưa bao giờ nhắc nói chuyện công vụ trước mặt vợ con.

 

“Lão gia không cần gạt thiếp.” Tiêu thị ngồi thẳng lên, “Trước khi vào kinh lão gia đã đầy tâm sự, mấy ngày qua càng thêm nghiêm trọng, không phải vì công vụ thì còn gì nữa? Tới nước này rồi mà lão gia còn không chịu nói thật với thiếp.”

 

Trần Doãn Viễn đứng lên, chắp tay sau lưng đi lòng vòng quanh phòng, “Mấy năm nay ở Phúc Ninh tôi đắc tội không ít người, những người đó cũng đã tìm Thành quốc công làm chỗ dựa, năm ngoái Thành quốc công dẹp giặc Oa lập nên công trạng, được lòng thánh thượng…”

 

Tiêu thị căng thẳng hỏi: “Ý lão gia là… Thành quốc công muốn đối phó với lão gia.”

 

Trần Doãn Viễn mỉm cười, “Đối phó gì chứ, tôi bất quá chỉ là một quan viên cỏn con, Thành quốc công chỉ cần phẩy tay một cái thì sẽ đơn giản như bóp chết một con kiến hôi thôi.” Ông ngừng một thoáng mới nói tiếp: “Mấy năm qua tôi không ít lần tố cáo Thành quốc công, trong khi ba đời nhà Thành quốc công đều công thần, lúc đương kim hoàng thượng lên ngôi còn là đại thần phụ chính, há có thể để một nhân vật thấp bé như tôi hạch tội.”

 

Tiêu thị ủ ê bảo: “Nếu phu quân đã biết từ sớm, tại sao còn như vậy?”

 

Trần Doãn Viễn lắc đầu, thấp giọng nói: “Tôi không như vậy như còn thế nào? Chẳng lẽ cũng thông đồng với bọn họ làm bậy? Mặc kệ bọn họ tham ô của công? Thuê mướn thổ phỉ giả làm giặc Oa…”

 

Tiêu thị lần đầu tiên nghe thấy Trần Doãn Viễn nói về những chuyện này nên không khỏi kinh ngạc, lập tức cuống quýt nhìn quanh để xác định không bị ai khác nghe lỏm.

 

Năm nào Phúc Ninh cũng bị giặc Oa đánh cướp, hễ nghe thấy bên ngoài có dị động, bà và hai đứa trẻ đều kinh hoảng cực độ thì đừng nói chi đến dân chúng mặc người chém giết ở ngoài. Mỗi lần nghe nói triều đình tăng cường viện binh cho Phúc Ninh bọn họ đều hết sức mừng rỡ trong bụng, không ngờ sự thật lại chẳng phải vậy…

 

Đã nói tới đây nên Trần Doãn Viễn quyết định thẳng thắng nói thật luôn: “Lần này tôi mang cả nhà về kinh không chỉ vì sinh thần của lão thái thái mà sợ mọi người ở lại Phúc Ninh không ai trông nom. Dù sao trong kinh vẫn còn nhà mẹ của bà, tôi có xảy ra chuyện gì thì nhà họ Trần và nhà mẹ của bà cũng sẽ không bỏ mặc bà và hai đứa trẻ.”

 

Nghe trượng phu nói những lời này, Tiêu thị không kiềm được nước mắt nữa, “Phu quân nói gì vậy, bây giờ Hoành ca và Lâm Di còn nhỏ, phu quân không thể không nghĩ cho mẹ con thiếp, cùng lắm thì phu quân từ quan về nhà.”

 

Từ quan… nào có dễ như thế.

 

Thấy Tiêu thị căng thẳng, Trần Doãn Viễn liền lên tiếng trấn an: “Đó cũng chỉ là dự phòng cho tình huống xấu nhất thôi, hiện giờ người chống đối Thành quốc công không chỉ mình ta, Lâm gia mà bà nhắc tới lúc trước ở thời cao tổ cũng bị hại bởi tay Thành quốc công, mấy năm qua phải lui về ở ẩn, hiện giờ có hậu bối tài giỏi nên mới nuôi ý định trở lại triều đình đối phó với Thành quốc công…”

 

Nghe nói tới đây Tiêu thị chợt thảng thốt kêu lên: “Thảo nào hôm nay Lâm đại thái thái cho người mang quà tới tặng, còn mời thiếp tới Lâm gia làm khách một bữa.” Vừa nói Tiêu thị vừa lấy lễ vật và thiệp mời Lâm gia gửi tới cho Trần Doãn Viễn xem.

 

Quà tặng của Lâm gia là hai chiếc trâm hoa bằng ngọc bích chạm trổ nhành trúc nạm vàng và một đôi hoa tai hoa tai hình giọt nước bằng thạch anh.

 

“Tuy thiếp và Lâm đại thái thái lúc nhỏ thường qua lại với nhau, nhưng phần lễ vật cũng hơi long trọng quá mức.”

 

Nhìn hai món quà tặng, Trần Doãn Viễn không khỏi mỉm cười, “Lâm gia có thể như vậy cũng là chuyện tốt.” Lâm gia hiện giờ không còn như trước nhưng vẫn còn căn cơ rất vững, danh tiếng không nhỏ trong giới thư hương.

 

“Ý lão gia là…”

 

Trần Doãn Viễn gật đầu nói: “Dẫn Lâm Di ra ngoài giao du nhiều một chút cũng tốt.”

 

Tiêu thị mừng rỡ đáp: “Nếu nghe được gì từ Lâm gia thiếp sẽ về nói cho lão gia biết.”

 

Lập gia đình đã nhiều năm mà Tiêu thị vẫn đơn thuần như trước, chuyện lớn thế này làm gì có ai kề kề bên miệng chứ, trước khi xác định hai nhà có cùng nhận thức, Lâm gia tuyệt đối sẽ không lên tiếng nửa lời.

 

Trần Doãn Viễn nhìn ra tán cây ngoài cửa sổ, lại một nữa nhíu mày.

 

******

 

Sang hôm sau, Lâm Di bước vào phòng của Nhị lão thái thái Đổng thị để thỉnh an, bên tai liền toàn là tiếng Lâm Phương huyên thuyên với Đổng thị về chuyện sắp được cùng Điền thị đi làm khách của phủ Huệ Hòa quận chúa.

 

Nhị lão thái thái Đổng thị bảo Lâm Di ngồi xuống cạnh đó rồi thân thiết hỏi Lâm Phương: “Đã chuẩn bị quà tặng chưa?”

 

Lâm Phương nhoẻn môi cười, “Cháu định vẽ một bức tranh Quan Âm ạ.”

 

Mấy năm gần đây tài vẽ tranh của Lâm Phương càng lúc càng tiến bộ, hơn nữa có Nhị thái thái Điền thị, nhất định sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

 

Nhị lão thái thái gật gù liên tục, “Ừ, tặng lễ vật như vậy đủ chứng minh mình có lòng.”

 

Lâm Phương cười nhìn Lâm Di, “Dùng tiền mua thì thường quá, Lục muội muội, muội cũng thấy vậy đúng không?”

 

“Vâng.” Lâm Di cũng phối hợp nói theo.

 

Lâm Phương quả nhiên càng thêm vui vẻ, nũng nịu gối đầu lên đùi Nhị lão thái thái, “Chẳng qua tới giờ cháu vẫn chưa tìm được y phục với đồ trang sức thích hợp.”

 

Nhị lão thái thái lập tức mắng yêu: “Thấy chưa, thấy chưa, nói tới nói lui vẫn là muốn vòi vĩnh đồ của ta đây mà.”

 

Lâm Phương nghiêm túc nói: “Là cháu gái sợ làm mất mặt tổ mẫu thôi. Có thể được mời tới phủ quận chúa đều là khuê tú nhà quyền quý, cháu gái nào dám qua loa.”

 

Nhị lão thái thái đưa tay dí nhẹ lên vầng trán trắng nõn của Lâm Phương, “Đúng là miệng ngọt như đường.”

 

Lâm Phương ôm trán, cười nhìn Lâm Di, “Lục muội muội, muội xem tổ mẫu keo kiệt chưa kìa, trưởng bối như tổ mẫu phải mở hầu bao rộng rãi với hậu bối như chúng ta mới đúng.”

 

Lâm Di cũng cười theo.

 

******

 

Trên đường trở về phòng, thấy bên cạnh không có ai khác, Linh Lung không nhịn được nhỏ giọng nói: “Chẳng qua chỉ tới phủ quận chúa một chuyến mà Tứ tiểu thư phải ồn ào cho cả phủ biết.”

 

Có thể làm thượng khách của quận chúa, Lâm Phương dĩ nhiên muốn khoe khoang cho mọi người biết. Dù sao chẳng phải ai cũng có thể được quận chúa mời làm khách.

 

Nhị thái thái Điền thị giảng kinh, Tứ tiểu thư Lâm Phương vẽ tranh Quan Âm, hai mẹ con nhà này đều một lòng hướng Phật nhỉ.

 

Lâm Di thấp giọng dặn dò Linh Lung: “Một lát nữa em hãy tìm cách đi hỏi dò chuyện của Huệ Hòa quận chúa.”

 

Linh Lung thưa lại: “Nếu có người hỏi thì nô tỳ sẽ bảo rằng nghe nói Tứ tiểu thư chuẩn bị tới phủ Huệ Hòa quận chúa làm khách nên thấy tò mò.”

 

Lâm Di nhẹ gật đầu, nhân dịp Lâm Phương gióng trống khua chiêng về chuyện được mời tới phủ Huệ Hòa quận chúa chơi, có hỏi thăm về quận chúa cũng sẽ không bị người khác thắc mắc.

 

Lâm Di đi tới Thúy Trúc lâm, sắp bước qua cổng nguyệt lượng thì Đàm ma ma bên cạnh Tiêu thị tươi cười bước lại, “Lục tiểu thư, thái thái mời cô sang đó một chuyến.”

 

Phục Quý Doanh Môn – Chương 015
Phục Quý Doanh Môn – Chương 017
Advertisements

Comments

comments

One thought on “Phục Quý Doanh Môn – Chương 016

  • 18/01/2018 at 4:59 pm
    Permalink

    Day la lan dau xem truyen gia dau, cam giac rat dac biet, cam on chu nha

    Reply

Leave a Reply