Advertisements

Phục Quý Doanh Môn – Chương 017

Chương 017: Bắt đầu

 

Lâm Di theo Đàm ma ma đến Bích Vân cư của Tiêu thị. Nhị lão thái thái Đổng thị đã sửa sang lại khuôn viện ở phía tây phân cho vợ chồng Trần Doãn Viễn, bao gồm hai gian phòng, trong sân có trồng hoa quế vàng và hoa quế bạc nở suốt bốn mùa, mỗi lần có gió liền thơm ngào ngạt.

 

Cả nhà Lâm Di không có chỗ ở trong kinh, Nhị lão thái thái Đổng thị đã cho người quét dọn cẩn thận, tính ra cũng không chê trách được điểm nào.

 

Nơi này so với nhà của bọn họ ở Phúc Ninh thật sự tốt hơn nhiều, cho nên lúc dọn vào đây Tiêu thị hết sức vui mừng.

 

Tiểu nha hoàn tiến lên vén rèm cho Lâm Di vào phòng trong.

 

Tiêu thị và đại nha hoàn đang nhàn nhã ngồi trên chiếc giường gạch* gần cửa sổ thắt nút vải. Nhìn thấy Lâm Di, Tiêu thị vừa ra hiệu bảo nàng ngồi xuống cạnh mình vừa dặn dò Lạc Tuyết: “Đi múc cho Lục tiểu thư một chén chè hạnh nhân, nhớ bỏ thêm ít mật ong và đường áo.”

*Loại giường được xây bằng gạch, bên trong rỗng để có thể bỏ than vào sưởi ấm khi trời lạnh.

 

Nhìn Lâm Di ăn chén chè, Tiêu thị hết sức vui vẻ hỏi: “Hai ngày nay có khỏe hơn được chút nào không?”

 

Từ sau lần Liễu di nương xảy ra chuyện, dường như người phòng bếp có thay đổi chút ít, nàng cũng được chăm nom đặc biệt hơn, nhất là sáng hôm nay, điểm tâm có tận ba món. Nàng vốn cảm thấy thật sự không dễ dàng tra ra người hạ độc nàng kiếp trước, bây giờ xem ra quả nhiên chẳng sai, chỉ cần có chút tiếng gió thì người nọ liền lập tức thu tay.

 

Đến cùng có phải là Đại bá mẫu hạ thủ hay không… nàng vẫn chẳng thể khẳng định…

 

Nhìn Lâm Di giúp mình thắt nút vải, động tác tay vô cùng thoăn thoát, Tiêu thị cười nói: “Có nhớ Lâm thái thái mẹ nhắc với con lần trước không?”

 

Lâm Di không khỏi dừng tay.

 

Tiêu thị nói tiếp: “Lâm đại thái thái lại cho người đưa thiệp mời chúng ta sang uống trà, từ chối mãi cũng không hay nên mẹ đã nhận lời. Con trở về chuẩn bị một chút đi, ngày mai chúng ta sẽ ngồi xe sang đấy.”

 

Chuyện nên tới rốt cuộc cũng phải tới, kiếp trước nàng gả vào Lâm gia cũng bởi vì hai nhà qua lại rất thân thiết, kiếp này đã trùng sinh vẫn không tránh được.

 

Lâm Di gật đầu *vâng* một tiếng.

 

Tiêu thị lại nói tiếp: “Chúng ta từ Phúc Ninh trở về cũng chẳng mang theo đồ vật gì coi được, không biết phải chuẩn bị quà tặng thế nào.” Vừa nói bà vừa cầm chén trà lên nhấp một ngụm, “Cho nên mẹ nghĩ hay là tặng hai bức tranh, một là gia đình có học thường quý tranh và chữ, hai là con am hiểu mấy món này nên có thể giúp chọn quà.”

 

Tặng tranh cũng là một cách hùa theo truyền thống thư hương của nhà họ Lâm.

 

Cha nàng xưa nay thích tranh chữ các loại, nên lúc ở Phúc Ninh sưu tầm không ít, có mấy bức khá quý khó tới tay người thường.

 

Đàm ma ma cười nói: “Để nô tỳ đi lấy tranh ra.”

 

Lâm Di thuận tay đặt nút thắt đã tết xong vào khay đan bên cạnh, tuy biết Lâm gia và cả nhà của Nhị lão thái thái Đổng thị có ý xấu với phụ thân, nhưng nàng thật sự không rõ đầu đuôi là thế nào. Lâm Chính Thanh là một tiểu nhân thấy lợi quên nghĩa, nhưng ban đầu Lâm gia rõ ràng đứng cùng lập trường với phụ thân.

 

Nàng không muốn gả cho Lâm Chính Thanh, nhưng không nhất định phải dùng biện pháp cực đoan để chống đối, một là cha mẹ sẽ không cho phép nàng, hai là giữ mối quan hệ qua lại mới có thể dễ đề phòng hơn.

 

Lâm Di giúp Tiêu thị chọn bức tranh thanh nhã, không quá quý giá cũng không quá đặc biệt, là một lễ vật rất bình thường, phù hợp trong những dịp như thế này.

 

Tiêu thị nhìn tới nhìn lui mấy lần mới bảo Đàm ma ma bỏ vào hộp gói lại cẩn thận.

 

Nhìn vẻ trịnh trọng của Tiêu thị, Lâm Di ngẩng đầu lên hỏi: “Mẹ như rất để tâm chuyện đến thăm Lâm gia.”

 

Tiêu thị không  giấu được tâm sự trên mặt, sau khi nghe được những lời Trần Doãn Viễn nói tối qua, bà trăn trở cả đêm, mỗi lần nghĩ tới tình thế hiện giờ liền căng thẳng đến mức tim đập thình thịch.

 

Tiêu thị nhíu mày, “Chúng ta đến Phúc Ninh ở một thời gian dài như vậy, trong kinh chẳng quen biết được mấy người, về sau…” Nhắc tới tương lai, bà không khỏi thở dài, hỏi Lâm Di: “Con thấy kinh thành thế nào? Khí hậu tốt hơn Phúc Ninh rất nhiều có đúng không? Năm nay chúng ta ở lại kinh thành, không cần lo lắng bị lũ lụt nữa.” Trần Doãn Viễn không muốn cho hai đứa con biết chuyện nên Tiêu thị cũng chuyển đề tài, quay sang chọn y phục cho Lâm Di, “Ngày mai còn có những người khác nữa, đều là các tiểu thư dòng dõi thư hương cả, nói không chừng sẽ có thi thố thơ ca, tới lúc đó con hãy liệu tình hình mà ứng phó.”

 

Lâm Di nhẹ gật đầu.

 

Tiêu thị nắm tay Lâm Di, cười cười, “Đúng là chỉ có con khiến mẹ bớt lo.” Nói tới đây bà không giấu được vẻ ưu phiền, “Ca ca con muốn học cưỡi ngựa, có rãnh con hãy đi khuyên nó một tiếng, nhà chúng ta không có tước vị cha truyền con nối, tương lai vẫn nên theo con đường khoa cử thì hơn, còn mấy thứ võ viếc kia thì chỉ cần biết một chút là được rồi.”

 

Từ khi nghe Lâm Di hỏi tới chuyện phục tước, phu quân bà liền xem như là thật, bây giờ chẳng những mời gia sư cho Hoành ca mà còn định tìm thêm sư phụ dạy võ. Bà đúng là càng lúc càng không hiểu được suy nghĩ của phu quân,  từ đang lo lắng cho tương lai rồi đột nhiên tràn trề hy vọng.

 

******

 

Ra khỏi phòng Tiêu thị, Lâm Di từ từ chiêm nghiệm lại những lời bà vừa nói.

 

Xem ra vấn đề của phụ thân đã trở nên rất nghiêm trọng, bằng không ông đã không dọn đường chuẩn bị cho cả nhà ở lại kinh thành.

 

Lâm gia có liên quan gì đến chuyện của cha nàng?

 

Theo những gì nàng loáng thoáng nghe được, đều là về Thành quốc công nào đó…

 

Lâm gia sống tại kinh thành dĩ nhiên không biết chuyện ở Phúc Ninh, Thành quốc công giỏi hải chiến, quan viên của Phúc Ninh và Lưỡng Giang đa phần đều về phe của Thành quốc công. Cha nàng dù sao cũng từng nhậm chức ở đó một thời gian, chẳng lẽ Lâm gia muốn qua cha nàng dò hỏi chuyện ở Phúc Ninh và Lưỡng Giang?

 

Kiếp trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì để rồi hai nhà quyết định kết thân?

 

Kết thân không phải là con đường duy nhất bảo đảm cho tương lai của nàng, vẫn còn cách khác…

 

Nếu cha biết được vào thời khắc mấu chốt Lâm gia không hề đáng tin, làm chuyện đáng khinh so với danh tiếng dòng dõi thư hương của bọn họ, Lâm Chính Thanh còn lấy oán trả ơn thì ông nhất định sẽ không đồng ý chuyện kết thân.

 

Lâm Di nghĩ tới đây liền quay lại dặn dò Linh Lung: “Bảo nghĩa mẫu của em đến chi trưởng báo cho lão thái thái chi trưởng biết ngày mai chúng ta sẽ đến Lâm gia làm khách, để Thính Trúc tỷ tỷ khỏi phải sang đây.”

 

Tuy nàng không biết chuyện trong kinh nhưng lão thái thái chi trưởng nhất định biết.

 

Hôm qua Bạch Thược tới đây không hề nói khi nào Thính Trúc tỷ tỷ sẽ sang… Linh Lung ngẫm nghĩ một lúc mới vỡ lẽ… tiểu thư muốn dùng chuyện này làm cái cớ…

 

Linh Lung thấp giọng đáp: “Nô tỳ biết rồi ạ.”

 

Lâm Di trở về phòng mình, Linh Hồng đã bày sẵn y phục cho ngày mai để nàng chọn, nàng đến ngồi xuống trên giường gạch gần cửa sổ cầm sách lên đọc.

 

Linh Hồng chọn vài bộ đơn giản đưa cho Lâm Di.

 

“Không cần vội.” Lâm Di chẳng buồn nhìn sang, “Cứ để đó đi.”

 

Chọn xong đồ còn phải ủi phẳng, xông hương, nếu không bắt tay chuẩn bị ngay bây giờ thì e không kịp… Nhưng tiểu thư đã nói vậy nên Linh Hồng cũng chỉ có thể thả quần áo xuống lại trên giường. Khoảng 15 phút sau, bên ngoài chợt vọng vào tiếng bước chân.

 

Lâm Di khẽ mỉm cười, tới rồi.

 

Nha hoàn ngoài cửa thông báo: “Tứ tiểu thư đến.”

 

Lâm Di để sách xuống, đứng dậy chào đón Lâm Phương.

 

So với ngày thường, hôm nay Lâm Phương càng thân thiện hơn, vui vẻ nắm tay Lâm Di, “Tỷ vừa có được mấy đóa hoa lụa nên muốn chia cho muội hai đóa, muội nhìn xem có đẹp không nào.”

 

Bên trong chiếc hộp gỗ trạm trổ hình hoa hải đường là hai đóa hoa bằng lụa hồng thêu kim tuyến.

 

“Đây là kiểu vừa ra gần đây thôi.” Lâm Phương chỉ lên đầu mình, “Tỷ cũng có cài một cái nè.”

 

Một đóa màu đỏ, một đóa màu hồng, là cho nàng làm đẹp đấy à?

 

Lâm Di nhận lấy hộp gỗ, Lâm Phương ra vẻ ngạc nhiên nhìn y phục bày trên giường gạch, “Muội muội chuẩn bị đi đâu thế?”

 

Lâm Di đáp lời: “Ngày mai mẹ muội muốn mang muội đến làm khách ở Lâm gia nên muội đang đắn đo chọn đồ. Tỷ tỷ đến vừa hay, giúp muội chọn đi.”

 

Lâm Phương cũng không từ chối, tươi cười bước tới tỉ mỉ nhìn đống đồ trên giường, “Ta thấy đều hơi đơn giản quá, tới nhà người ta làm khách nên ăn mặc rực rỡ một chút thì hơn.”

 

Rực rỡ thay vì đơn giản… gia đình thư hương đa phần thích con gái dịu dàng tao nhã… Lâm Phương lại đề nghị hoàn toàn ngược lại.

 

Vừa muốn tới phủ Huệ Hòa quận chúa làm khách vừa muốn nắm chặt Lâm gia không tha… Một cô tiểu thư mới mười bốn tuổi như Lâm Phương, nghĩ được tới nước này đúng là không dễ.

 

Lâm Di bảo Linh Hồng đem tất cả y phục nàng có ra hết.

 

Lâm Phương chọn một bộ áo thêu đầy hoa thược dược phối với váy vàng nhạt, còn đích thân chọn trang sức vòng tay phù hợp, Lâm Di mặc vào cả người liền rực rỡ hẳn lên.

 

Lâm Di cười cười, “Muội vẫn nên mặc cái áo màu tím nhạt kia thì hơn.” Màu tím nhạt không đẹp bằng màu đỏ, phối với màu vàng sẽ nhìn tầm thường hẳn đi. Lâm Phương lập tức đồng ý.

 

Góp ý cho Lâm Di xong, Lâm Phương mới yên tâm rời đi, không khỏi khẽ nhếch môi trên đường trở về. Nếu có thể khiến Huệ Hòa quận chúa yêu thích mình, nàng sẽ có cơ hội quen biết nhiều phu nhân dòng dõi huân quý, nói không chừng sau này sẽ có khả năng thành mệnh phụ, như vậy cho dù Đại thiếu gia nhà họ Lâm có tiền đồ thế nào thì bọn họ cũng đành vứt sang một bên. Song như vậy không có nghĩa là bây giờ nàng sẽ chắp tay dâng tặng cơ hội kết thân với Lâm gia cho Lâm Di.

 

Tuy Trần gia có nhiều tiểu thư, nhưng nàng muốn chỉ một mình nổi bật, hưởng hết mọi điều tốt.

 

Phục Quý Doanh Môn – Chương 016
Phục Quý Doanh Môn – Chương 018
Advertisements

Comments

comments

One thought on “Phục Quý Doanh Môn – Chương 017

  • 18/01/2018 at 5:08 pm
    Permalink

    Tham sau thiet, an cay tao van ngong cay sung. Cam on chh nha

    Reply

Leave a Reply