Advertisements

Phục Quý Doanh Môn – Chương 018

Chương 018: Lại tiến vào Lâm gia

 

“Tại sao tiểu thư lại muốn nhờ Tứ tiểu thư góp ý về trang phục?”

 

Thế cũng tốt, Lâm Phương muốn được Lâm Chính Thanh ghé mắt, nàng vừa hay muốn ngược lại.

 

Lâm Di cầm lấy cái khóa Khổng Minh* trên bàn lên, các ngón tay xinh đẹp của nàng thoăn thoắt một lát đã lắp ráp hoàn chỉnh thành hình. Linh Lung trở về vừa hay nhìn thấy Lâm Di đặt cái khóa xuống bàn.

*Khóa Khổng Minh hay còn gọi là khóa bát quái hay khóa Lỗ Ban. Đây là trò chơi dân gian vô cùng phổ biến của người Trung Quốc. Sản phẩm này là kết tinh của kỹ thuật xây dựng cổ đại của người Trung Quốc.

Không cần dùng đinh và dây thừng để cố định các cấu trúc, nó hoàn toàn dựa vào chính cách xếp đặt để có thể kết cấu với nhau. Khóa Khổng Minh vừa thể hiện một sự đơn giản, vừa thể hiện trí tuệ siêu phàm của người xưa.

Theo truyền thuyết thì chính Khổng Minh – sinh vào thời Tam Quốc, quân sư nổi tiếng của Lưu Bị – là người nghĩ ra loại khóa này.

 

 

“Í.” Linh Lung kinh ngạc kêu lên: “Đây chẳng phải là khóa Cửu Căn mà Nhị thiếu gia vừa mua được đó sao, mới đó mà tiểu thư đã lắp xong rồi.””

 

Linh Hồng thấy Linh Lung hoàn toàn ngó lơ đống quần áo trên giường thì không khỏi chán nản, ôm chúng vào phòng trong.

 

Chốc lát sau Linh Lung cũng tới giúp một tay, nhìn thấy vẻ không vui trên mặt Linh Hồng thì nói: “Yên tâm đi, tiểu thư tự có tính toán riêng của mình.”

 

Linh Hồng dừng tay, “Tôi chẳng qua chỉ thấy Tứ tiểu thư không hề có ý tốt, lúc nào cũng ngấm ngầm mưu tính với tiểu thư, ngoài mặt thì ra vẻ như một nữ Bồ Tát nhưng ai biết trong bụng hiểm độc đến cỡ nào.” Nói tới đây nàng đè thấp giọng hơn, “Nhị thái thái càng ghê gớm hơn, vừa rồi tôi có ra ngoài một chuyến, nghe nói Nhị thái thái là cư sĩ, không thích mùi khói lửa nên phòng bếp bên Tử Trúc viện chẳng nóng nổi được một ngày, làm Tây viện bên chúng ta cũng không được thổi lửa nấu cơm luôn vì sợ dầu khói thổi qua Tử Trúc viện, khiến Nhị thái thái ngửi thấy sẽ bị khó chịu. Bây giờ trời đang mát mẻ, đồ ăn không đến nổi vừa múc ra liền nguội ngắt, nhưng vào đông thì làm sao đây, Tam thái thái, Nhị thiếu gia và tiểu thư ngay cả cơm nóng cũng không có mà ăn, chỉ có thể chờ phòng bếp chính mang tới mà thôi.”

 

Đành chịu thôi, sống nhờ nhà người ta thì cũng chỉ có thể nhịn. Biết Linh Hồng đau lòng cho tiểu thư bọn họ nên mới nhăn nhó như vậy, Linh Linh cười an ủi: “Bây giờ mới mùa xuân, còn lâu lắm mới vào đông, chưa biết chừng trước đó chúng ta đã trở về Phúc Ninh mất rồi. Hơn nữa tiểu thư chúng ta đã từng chịu thiệt dưới tay Tứ tiểu thư lần nào đâu, cậu sợ cái gì chứ.”

 

Nói cũng đúng.

 

Hai nha đầu đang nói chuyện thì chợt nghe thấy bên ngoài thông báo: “Thính Trúc tỷ tỷ đến.”

 

Linh Lung kinh ngạc mở to mắt. Tiểu thư cũng chỉ nhân tiện báo cho lão thái thái chi trưởng một tiếng, không ngờ lão thái thái lại phái Thính Trúc tỷ tỷ sang.

 

Linh Lung cùng Linh Hồng ra khỏi phòng, một cô nương dung mạo thanh tú, mặc áo ngắn tay lỡ màu xanh*, tóc chải kiểu song loa**, khoan thai bước vào.

*Áo ngắn tay lỡ 

 

** Búi tóc song loa

 

Sau khi Thính Trúc bước tới hành lễ với mình, Lâm Di dẫn nàng tới ngồi xuống giường gạch.

 

Nha hoàn ngoài cửa dáo dác ngó vào, Linh Lung và Linh Hồng cũng không xua đuổi, chỉ nhìn Thính Trúc đưa tua rua thêu trong tay cho Lâm Di, “Tôi xem cả ngày cũng không tìm ra cách, đành phải tới làm phiền tiểu thư.”

 

Lâm Di cười cười, bảo Linh Lung và Linh Hồng đi lấy chỉ với đốt thêm đèn, từ tốn giảng giải phương pháp thêu hai mặt cho Thính Trúc nghe. Tiểu nha hoàn ngoài cửa nghe một lúc thấy vô vị thì cũng thôi không nhìn nữa.

 

Bốn người ngồi cùng nhau thêu thêu sửa sửa, thoáng cái đã qua hai canh giờ, Thính Trúc mới đứng dậy cáo từ.

 

Thính Trúc đi thẳng một mạch trở về phủ của chi trưởng.

 

Lão thái thái chi trưởng đang chơi bài tứ sắc với Bạch ma ma, nhìn thấy Thính Trúc thì đặt cây bài trong tay xuống bàn, nhấc chén trà lên uống.

 

“Lão thái thái.” Thính Trúc bước tới thưa, “Chỗ của Lục tiểu thư vẫn rất yên tĩnh.” Vừa nói nàng vừa đưa tua rua thêu hai mặt cho lão thái thái chi trưởng xem.

 

Mũi kim đều tăm tắp, cho thấy tâm người thêu vô cùng bình thản.

 

“Tứ tiểu thư giúp Lục tiểu thư chọn y phục áo tím phối với váy vàng nhạt, còn thêm một đóa hoa lụa hồng cài đầu.”

 

Lão thái thái chi trưởng nhướng mắt lên nhìn Thính Trúc, Lâm Phương thật biết dụng tâm nhỉ.

 

“Lâm Di không hỏi ngươi mặc thế có ổn không sao?”

 

Thính Trúc lắc đầu, “Lục tiểu thư có vẻ dự định sẽ mặc thế mà đi.”

 

Tiểu thư của các đại gia tộc, đừng cho rằng cả ngày ở trong phòng không ra cửa nên đơn giản, chỉ cần tới tuổi cập kê thì người nào cũng đầy một bụng tính toán. Lâm Phương tuy khá lanh lợi nhưng lại bị Nhị lão thái thái và Nhị thái thái Điền thị chiều hư rồi.

 

“Đi nghe ngóng bên Lâm gia một chút, xem bọn họ rốt cuộc có ý gì.”

 

******

 

Sang hôm sau, Lâm Di trang điểm xong xuôi liền cùng Tiêu thị lên xe ngựa.

 

Cửa chính phủ Lâm gia đã mở rộng từ sáng sớm, sân vườn đều được quét dọn sạch sẽ.

 

Lâm đại thái thái thỉnh an lão phu nhân xong thì đi chỉ đạo hạ nhân sắp xếp bày bàn tiệc dưới mái hiên. Hôm nay ngoài Trần tam thái thái, bà còn mời thêm mấy vị phu nhân tiểu thư thường qua lại.

 

Lâm đại thái thái căn dặn xong xuôi mọi chuyện mới trở về phòng, chỉ lát sau đã có người tới báo: “Dì Tiết tới.”

 

Dì Tiết là em gái ruột của Lâm đại thái thái, chồng mất sớm nên dì Tiết hiện sống cùng một trai một gái, lúc rảnh rỗi thường đến Lâm gia chơi với Lâm đại thái thái.

 

Lâm đại thái thái tươi cười dẫn dì Tiết vào nhà, “Em đến sớm thế.”

 

Dì Tiết cười bảo: “Ở nhà cũng chẳng có gì làm.”

 

Hai người thân thiết ngồi xuống giường gạch nói chuyện, nha hoàn trong phòng cũng lui ra ngoài.

 

Dì Tiết nói: “Lúc vào nhà em nghe nói Thanh ca đang học bài.”

 

Nghe nhắc tới con trai, mặt Lâm đại thái thái chợt sáng bừng lên, “Thằng bé này luôn vậy đấy, chẳng chịu nghỉ ngơi chút nào, đôi khi chị nhìn cũng thấy đau lòng.”

 

Dì Tiết lộ vẻ hâm mộ, “Chị tốt số mới sinh được đứa con trai như vậy.” Nói tới đây dì Tiết hơi ngừng một thoáng, “Vinh ca nhà em mà được một nửa của Thanh ca em đã mãn nguyện, có chút hy vọng với tương lai.”

 

Thấy Dì Tiết nói tới chỗ đau, Lâm đại thái thái vội vã thôi cười, an ủi: “Thanh ca càng vươn lên thì chị cũng có chỗ khó xử đấy thôi.”

 

Dì Tiết thở dài, “Em biết chứ…” Nói tới đây, dì Tiết nhỏ giọng đến hết cỡ: “Nếu Tam lão gia nhà họ Trần quả thực có chứng cớ đánh đổ được Thành quốc công, chị định để Thanh ca cưới Trần lục tiểu thư thật sao?”

 

Mấy ngày nay Lâm đại thái thái cũng một bụng tâm sự ngủ không ngon giấc, lợi ích gia tộc là trên hết, nên bà cũng chỉ đành hy sinh hôn nhân của Thanh ca.

 

“Sau này Thanh ca vào Hàn lâm viện*, còn sợ không vớ tới được một con phượng hoàng vàng sao? Trần tam lão gia trên danh nghĩa là trưởng tử nhưng có ai mà không biết cả Trần gia đều nằm trong tay Đổng thị đâu, người nhà họ Trần chẳng người nào dám đụng tới bên nhà mẹ của Đổng thị. Nói không chừng tương lai Trần tam lão gia còn bị đẩy rớt khỏi vị trí con trai trưởng xuống thành con thứ luôn ấy chứ.”

*Hàn lâm viện: bộ phận gồm các học sĩ học cao hiểu rộng, văn hay chữ tốt, chuyên trách việc soạn thảo văn kiện triều đình như chiếu, chỉ, sắc, dụ, chế.

 

Đây cũng chính là chuyện bà lo ngại nhất, muốn lợi dụng Trần gia rồi lại sợ bị cắn ngược lại. Đứa con trai quý báu bà vất vả nuôi lớn làm sao có thể dùng để thí cho cái hù sành được. Nhưng Lâm lão phu nhân có ý định muốn nắm bắt cơ hội này, đánh đổ Thành quốc công là chuyện không hề nhỏ, không có quan hệ thông gia, Trần tam lão gia sẽ chẳng đời nào chịu để cho Lâm gia lợi dụng. Nhưng trước khi chắc chắc có quật ngã được Thành quốc công hay không, Trần tam lão gia chỉ là một tri châu* hàng ngũ phẩm, Trần lục tiểu thư cũng chẳng có chỗ nào hơn người.

*Tri châu = là một chức quan văn trong hệ thống quan chế triều đình thời xưa, đứng đầu một phủ hoặc châu, có quyền cao nhất cả về dân sự lẫn quân sự trong địa hạt.

 

Dì Tiết nhìn thấy vẻ băn khoăn trên mặt Lâm đại thái thái thì cũng cau mày, thử đề nghị: “Nhà chị chẳng phải còn một đứa con thứ sao, mau đổi nó thành con nuôi dưới tên của chị được không?”

 

Mạo ca. Chuyện này liên quan gì tới Mạo ca chứ?

 

Dì Tiết thấp giọng nói: “Theo em thấy, có thể để con trai thứ cưới Trần lục tiểu thư, sau đó nhận nuôi dưới danh nghĩa của chị thì quan hệ thông gia cũng không khác gì mấy.”

 

Lâm đại thái thái nhướng mắt nhìn, “Trần gia không ngốc, làm gì sẽ đồng ý.”

 

Dì Tiết cười nói: “Chị quên rồi à, có Trần nhị lão thái thái Đổng thị ở đó, trưởng bối Trần gia thể nào cũng đồng ý. Chưa kể Lâm gia là dòng dõi thư hương, có chỗ nào không xứng với con gái ông ta chứ. Nếu chị vẫn chưa yên tâm thì nhân bữa tiệc hôm nay sắp xếp chút sự cố, Trần gia cũng chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt mà thôi.”

 

Ngậm bồ hòn làm ngọt… trong đầu Lâm đại thái thái chợt lóe lên một ý định… Bà biết tính tình của Tiêu thị, chỉ cần nói thêm mấy lời dễ nghe thì Tiêu thị sẽ xiêu lòng.

 

“Chưa kể dù gì cũng là con thứ, không phải con ruột của chị, cùng lắm thì khi cần cứ đẩy nó ra làm bia đỡ đạn.”

 

Mạo ca tính tình thế nào người trong phủ đều biết, mới mười ba tuổi đầu mà đã thu phòng đến ba nha đầu. Lão gia yêu thương con hồ ly tinh kia nên vẫn đứng ra che chở thằng đó, thậm chí bây giờ ả hồ ly kia sắp chết còn muốn bà nhận nuôi Mạo ca dưới danh nghĩa của mình.

 

Dì Tiết nói tiếp: “Còn muội muội của Mạo ca, Ngũ tiểu thư, cũng là một đứa tính toán đầy bụng, để em sang chỗ con bé đó nói bóng gió vài câu, nó nhất định sẽ hạ thủ giúp chị. Sau khi xảy ra sự cố, Trần gia lo ngại cho danh tiếng con gái nhà mình thì cũng chỉ có thể lỡ rồi đành liều thôi. Lúc đó chị cứ việc ra mặt làm người tốt, coi như nể mặt Trần gia mà nhận nuôi Mạo ca…”

 

Lâm đại thái thái nghe nói mà lòng bàn tay rịn ướt mồ hôi, “Làm vậy… có ổn không đấy…”

 

Dì Tiết cười nói: “Chị không nhớ nhà Hoàng Kinh Lực bên Tông Nhân phủ làm thế nào để cưới vợ cho con trai thứ à? Chưa kể chị vẫn còn có Thanh ca, chỉ cần Thanh ca ra mặt, đám tiểu thư khuê các kia liền rục rịch tâm tư, có phải chị chưa từng gặp phải loại chuyện này đâu.”

 

Cháu gái của Lâm tam thái thái tự mình lén đi ‘ngắm hoa’, suýt chút nữa đã chạy vào thư phòng của Thanh ca.

 

Dì Tiết bồi thêm: “Vì tương lai của con trai, sao chị không thử một lần. Phúc Ninh là nơi nào, làm gì nuôi dạy ra được khuê tú lễ nghĩa… Tới lúc đó cũng có thể đổ thừa rằng Trần lục tiểu thư chưa từng ra khỏi cửa lớn nên không biết chừng mực.”

 

Trần lục tiểu thư không xứng với Thanh ca, nhưng vẫn được xem là vừa lứa với Mạo ca.

 

Thấy Lâm đại thái thái gật đầu, dì Tiết quả quyết kết luôn: “Chuyện này không thể chậm trễ, em sẽ đi sắp xếp ngay bây giờ.”

 

******

 

Xe ngựa chạy tới trước cổng thùy hoa của Lâm gia thì dừng lại, nha hoàn vén rèm xe lên, đặt ghế đẩu xuống đất rồi đỡ Tiêu thị và Lâm Di xuống xe.

 

Sau khi xuống xe, Lâm Di ngẩng đầu lên.

 

Trời xanh thăm thẳm…

 

Kiếp trước gả vào Lâm gia, nàng trùm khăn để Lâm Chính Thanh dẫn vào, chỉ thấy được mặt đất dưới chân. Khi đó nàng chỉ muốn hất tấm khăn dầy nặng trên đầu để có thể ngửa đầu nhìn lên trời.

 

Bây giờ bước chân vào Lâm gia, nàng như đã trải qua mấy đời.

 

Lần này nàng không phải là tân nương mà là khách được bọn họ mời đến.

 

Những gì không thấy rõ lúc tiến vào Lâm gia kiếp trước, hôm nay nàng nhất định nhìn cho rõ. Hơn nữa, nàng còn phải khiến mẫu thân biết được Lâm gia là loại địa phương nào.

 

Phục Quý Doanh Môn – Chương 017
Phục Quý Doanh Môn – Chương 019
Advertisements

Comments

comments

Leave a Reply