Advertisements

Phục Quý Doanh Môn – Chương 019

Chương 019: Thắng cuộc

 

Lâm đại thái thái dẫn người hầu ra đón, nhìn thấy Tiêu thị liền rơm rớm nước mắt, “Cuối cùng cũng được thấy chị trở lại kinh.”

 

Chỉ mấy chữ nhưng lại khiến Tiêu thị đau lòng.

 

Mấy năm ở Phúc Ninh tuy cả nhà vẫn bình an nhưng tính ra cũng đã chịu khổ đủ điều. Bà là tiểu thư lớn lên ở kinh thành, sau khi xuất giá liền theo phu quân tới nơi xa cách quê nhà gần ngàn dặm. Một mình xây dựng gia đình nào phải chuyện cứ nói là làm được, trên có phu quân dưới có một nam một nữ hãy còn bé bỏng nhưng ở Phúc Ninh lại không có chỗ nương tựa, bảo không muốn trở lại kinh thành là giả.

 

Tiêu thị ổn định tâm trạng rồi quay lại nhìn Lâm Di. Lâm Di liền nhanh nhẹn hành lễ với Lâm đại thái thái.

 

Lâm đại thái thái tươi cười đỡ Lâm Di dậy, đảo mắt nhìn nàng từ trên xuống dưới hai lượt. Váy tím thêu hoa tường vi, tóc búi kiểu đan loa* cài thêm một đóa hoa, ngũ quan cũng tinh tế… có điều hơi thiếu chút linh khí.

*Búi tóc đan loa

 

Bụng nghĩ vậy nhưng ngoài mặt bà lại nói khác: “Thủy thổ ở Phúc Ninh tốt lắm hay sao mới nuôi ra được một mỹ nhân thế này, chờ thêm mấy năm trổ mã không biết sẽ còn thế nào nữa đây.”

 

Tiêu thị nghe vậy, nụ cười trên mặt càng thêm tươi.

 

Lâm đại thái thái kéo Tiêu thị đi vào nhà, Lâm Di cũng nối gót bước theo. Sau khi qua khỏi cửa như ý bằng bạch ngọc, hai vị tiểu thư Lâm gia đã đứng chờ sẵn.

*Cửa như ý

 

Lâm đại thái thái chỉ vào cô bé tầm mười bốn mười lăm tuổi mặc váy thêu hoa sen đối xứng, nói: “Đây là Tam tỷ nhi* Sơ Lam.” Rồi lại chỉ sang cô bé mặc váy màu lục, “Đây là Ngũ tỷ nhi Sơ Nhu.”

*’Ca nhi’ và ‘tỷ nhi’ là đại từ nhân xưng gọi con trai và con gái của người xưa, còn có cách gọi tắt như ‘Hoành ca’ và ‘Phương tỷ’

 

Lâm tam tiểu thư chững chạc nhu mì hơn nên là Lâm ngũ tiểu thư phóng khoáng lên tiếng bắt chuyện với Lâm Di trước, ngỏ ý muốn được nghe kể về ít cảnh non nước bên ngoài kinh thành, dáng vẻ như hết sức hâm mộ Lâm Di, “Trước giờ muội chỉ toàn được đọc trong du ký của Trần Khánh, xa nhất là theo mẫu thân ra ngoài dâng hương mà thôi.” Trên đường đi, cô nàng vừa nói vừa khoa tay múa chân rất hăng hái.

 

Gió chậm rãi thổi vào khiến làn váy của nhóm người khẽ lay động, nhìn qua như sương khói lãng đang trên hành lang sơn son. Lâm Di nhìn về phía Trúc viên sau cổng, thì ra con đường này gần như vậy, ấy thế mà lúc trước nàng lại thấy như đi mãi vẫn không đến. Chỉ nhìn thoáng qua một lần rồi Lâm Di thu hồi tầm mắt, khoan thai theo Lâm đại thái thái vào sảnh tiếp khách.

 

Không giống như các phú hộ khác thích bày biện khắp nơi khoe sự giàu sang, trước sảnh tiếp khách của Lâm gia được trồng một hàng trúc, trong sân trồng khá nhiều tường vi, trên cổng vào còn có bảng hiệu theo thể chữ Liễu*, đường nét mảnh mai nhưng rõ ràng. Bất kỳ ai đến đây đều bất giác đưa mắt nhìn kỹ một lần.

*Thể chữ Liễu

 

Kiếp trước lúc hai nhà lần lượt trao đổi canh thiếp*, chữ viết trên canh thiếp của Lâm gia khiến người Trần gia đều cảm thán không thôi. Chữ trên canh thiếp là của Lâm Chính Thanh, cha nàng nói muốn viết thể chữ Liễu đẹp thì tâm phải đoan chính, dựa vào đó hẳn phẩm hạnh của Lâm Chính Thanh sẽ không tệ.

* Tờ giấy viết tên họ, tuổi tác, tổ tông… của cô dâu và chú rể trong ngày đính hôn để hai bên nhà trai nhà gái trao đổi cho nhau, còn gọi là ‘bát tự thiếp’.

 

Bây giờ ngẫm lại, nàng bất giác cười khẽ một tiếng.

 

Đến khi nhóm nữ quyến đều tiến vào sảnh, cuối hành lang mới bước ra hai bóng người.

 

Nha hoàn tiến lên thỉnh an, “Đại thiếu gia, thái thái có bảo lát nữa khách tới đông đủ thì mời ngài qua đấy chào hỏi.”

 

Lâm Chính Thanh gật đầu, nha hoàn kia mới lui ra.

 

Người vừa rồi ngẩng đầu lên nhìn bảng chữ chính là Trần lục tiểu thư, y phục tím nhạt chẳng có gì đáng chú ý nhưng sở hữu một đôi mắt trong trẻo đến mức phản chiếu toàn bộ mây trên trời, đầu mày khóe mắt đầy ý cười nhưng lại không nhìn ra được tâm trạng thật.

 

Hắn dường như đã gặp đôi mắt này ở đâu đó… tựa như hắn mơ hồ cảm thấy tiểu viện phía đông có chỗ cần sửa, nhưng khi tới đó lại thấy không có gì.

 

Mấy chuyện xảy ra gần đây vừa kỳ quái lại vừa thú vị.

 

Lâm Chính Thanh khẽ mỉm cười rồi xoay người đi ra ngoài.

 

******

 

Không nhìn thấy Lâm lão phu nhân, Tiêu thị liền hỏi thăm.

 

Lâm đại thái thái thở dài, “Trở trời nên lão phu nhân lại tái phát bệnh cũ, nhứt mỏi cả đêm, tận trời sáng mới ngủ thiếp đi.”

 

Tiêu thị vừa định nói gì thêm thì đã bị một vị phu nhân cao gầy ngồi cạnh đó – Hầu thái thái – cướp lời: “Vậy một lát nữa cho chúng tôi đến vấn an lão phu nhân nhé.” Nói tới đây, Hầu thái thái nở một nụ cười thật tươi, “Lão gia nhà tôi mấy ngày trước làm quen được với Hạnh Lâm tiên sinh, nghe nói có một phương thuốc cổ truyền chuyên trị các bệnh khi trái gió trở trời.”

 

Hai mắt Lâm đại thái thái lập tức bừng sáng, “Không biết có thể mời vị Hạnh Lâm tiên sinh trong lời Hầu đại thái thái đến xem cho lão phu nhân nhà tôi không.”

 

Hầu đại thái thái nói: “Tôi cũng có ý định đó, chẳng qua vị tiên sinh thường xuyên không ở nhà, sau khi thăm bệnh cho nhà tôi xong liền rời nhà đến Sơn Đông rồi. Tĩnh tỷ nhà tôi đã chép lại phương thuốc, để hôm khác mang tới cho thái y ở Thái y viện nhìn qua, nếu đáng tin thì chúng ta đi tìm vị tiên sinh kia cũng không muộn.”

 

Thiếu nữ dung mạo ngọt ngào ngồi cạnh Hầu đại thái thái, tức Hầu nhị tiểu thư, lấy phương thuốc ra, nha hoàn cạnh đó vội vàng nhận lấy đưa cho Lâm đại thái thái.

 

Nhìn phương thuốc này, trong mắt chúng thái thái và tiểu thư  trong phòng đều hiện lên vẻ chế giễu như có như không.

 

Hầu gia bày tỏ tâm tư hơi rõ ràng quá rồi.

 

Nhóm người trò chuyện thêm một lúc thì bắt đầu khai tiệc, chúng tiểu thư người nào người nấy xinh đẹp như hoa ngồi cùng một chỗ khiến không khí náo nhiệt hẳn lên.

 

Hai vị tiểu thư Tề gia dẫn tới ngồi cùng nhau cười cười nói nói một lúc đã thu hút khá nhiều tiểu thư gần đấy tới nhập bọn. Cuối cùng tất cả đều dồn về một phía, chỉ còn lại mỗi mình Hầu nhị tiểu thư đưa ra phương thuốc khi nãy.

 

Ăn tiệc xong, các thái thái tụ tập ngồi nói chuyện phiếm, xua nha hoàn đưa chư vị tiểu thư vào vườn hóng mát. Rất nhanh sau đó liền có người đề nghị thi làm thơ.

 

Đang ở nhà của dòng dõi thư hương như Lâm gia, dĩ nhiên không thể thiếu chút hoạt động liên quan tới văn chương.

 

Hai vị tiểu thư Lâm gia là chủ nhà, dĩ nhiên vội vàng cho người đi chuẩn bị.

 

Cuối cùng mọi người chọn đình Yên Ba làm nơi tỷ thí, Lâm tam tiểu thư cho nha hoàn giăng màn trúc, vừa tránh nắng vừa che bớt tầm mắt người ngoài.

 

Sau khi bày sẵn giấy, mài xong mực, Lâm tam tiểu thư đề nghị lấy hoa hạnh làm chủ đề.

 

Chư vị tiểu thư thay phiên làm thơ, hai tiểu thư Lâm gia và hai tiểu thư Tề gia bất phân thắng bại, còn Lâm Di cũng chỉ làm một bài bình thường, không quá hay cũng không quá dở, vừa đủ để qua ải.

 

Y phục tím nhạt trên người Lâm Di không được trưởng bối hoan nghênh nên thành ra nàng được các tiểu thư ưa thích. Thế nên mọi người nhanh chóng vây quanh nàng, cười nói hết sức thân thiết. Hầu nhị tiểu thư bị bỏ mặc một mình, chỉ biết cúi đầu mân mê mép váy.

 

Lấy lý do để tìm cảm hứng, vài vị tiểu thư ngỏ ý muốn đi dạo trong vườn một vòng.

 

Nha hoàn bưng điểm tâm và trà hoa cúc vào cũng là lúc tới phiên Lâm Di làm thơ. Nàng cầm bút lên, vừa điểm đầu bút xuống mặt giấy thì nha hoàn bưng bình trà chợt loạng choạng, khiến ấm trà nghiêng hẳn sang một bên.

 

Hầu nhị tiểu thư *ối* một tiếng, nhanh tay kéo Lâm Di lại, nhưng vạt váy của Lâm Di vẫn bị nước trà làm ướt một mảng.

 

Nha hoàn cuống quýt quỳ xuống nhận lỗi, “Nô tỳ đáng chết, đều tại nô tỳ không dùng khay bưng.” Nói xong mặt nha hoàn đã như sắp khóc tới nơi.

 

Lâm tam tiểu thư bước tới xem xét Lâm Di, “Lục tiểu thư không bị bỏng chứ? Do đám nô tỳ không hiểu chuyện, vụng về làm hại tới Lục tiểu thư rồi.”

 

Chỉ bị ướt đồ chứ không bị phỏng nên Lâm Di khoát tay, “Không sao.” Vừa nói nàng vừa nhìn xuống chỗ tiểu nha hoàn, “Mau dậy đi!”

 

Tiểu nha hoàn được được đại xá, vội vã cúi đầu lui ra ngoài.

 

Lâm Di cười nói: “Đừng vì tôi mà khiến mọi người mất hứng. Chúng ta tiếp tục làm thơ đi.”

 

Lâm tam tiểu thư áy náy xin lỗi, “Nói gì vậy… nhắc tới cũng là tại tỷ.” Nói tới đây nàng bước tới kéo tay Lâm Di, “Y phục của muội muội bị ướt rồi, vào phòng tỷ thay đồ khác đi.”

 

Lâm Di còn chưa mở miệng, Lâm ngũ tiểu thư đứng cạnh đó đã cười bảo: “Tỷ tỷ đi thì ai chủ trì ở đây, hay để muội đưa Lục tiểu thư đi, phòng muội cách đây không xa, chẳng phải sẽ tiện hơn tỷ sao?”

 

Lâm tam tiểu thư do dự nhìn Lâm Di.

 

Lâm ngũ tiểu thư bỗng nhiên năng nổ hơi quá mức, “Tỷ tỷ sợ muội bắt cóc Lục tiểu thư hay sao thế?”

 

Lâm tam tiểu thư bật cười, “Ăn với chả nói.”

 

Trêu đùa qua lại thêm hai câu, Lâm Di theo Lâm ngũ tiểu thư đi thay y phục. Lâm ngũ tiểu thư kéo tay Lâm Di, vừa đi vừa chỉ vẽ cảnh trí trong vườn. Dọc hang lang sơn son có treo rất nhiều câu thơ, đều là các tác phẩm xuất sắc của các danh nhân tài tử từ cổ chí kim. Càng đi sâu vào càng thơm ngát hương hoa, chứng tỏ bên trong trồng rất nhiều hoa cỏ.

 

“Qua khỏi đây là đến rồi.” Lâm ngũ tiểu thư nói xong thì nhìn về phía Linh Lung đi theo sau hai người, “Để vị tỷ tỷ này cùng Tuệ Nhi tới phòng muội trước chọn sẵn y phục nhé, để lát nữa Lục tiểu thư không phải tốn thời gian lựa chọn.”

 

Linh Lung hơi do dự, Lâm Di lại nói: “Em qua đó trước đi.”

 

Linh Linh nghe vậy mới gật đầu nhanh chân đi theo Tuệ Nhi.

 

Lâm ngũ tiểu thư nói: “Mấy ngày nay trong nhà đang phơi mực, tỷ tỷ vào có thấy cũng đừng chê bừa nhé.”

 

Hoạt động phơi mực trong nhà dòng dõi thư hương chính là các vãn bối tụ tập lại làm thơ vẽ tranh, tranh thơ sau đó sẽ được phơi nắng ở hậu viện. Đây cũng là một cách đốc thúc hậu bối chăm chỉ học hành, bằng không sẽ phải muối mặt khi nhìn thấy chữ xấu của mình trưng bày giữa con mắt của tất cả mọi người. Lâm gia có Lâm Chính Thanh, có thể biết thành phẩm được phơi sẽ thuộc hạng nào, là ai cũng sẽ muốn mau qua đó xem thử.

 

Lâm Di quả nhiên cũng hơi hứng thú.

 

Lâm ngũ tiểu thư thở phào nhẹ nhõm, không cần giở hết bài ra cũng thành công, đúng là hệt như lời dì Tiết nói, khuê tú ở Phúc Ninh ít khi phải giao tiếp, rất dễ bị mắc câu.

 

Băng qua sân cỏ chính là Nhiễm Mặc cư rồi, viện của nàng ta ở cạnh Nhiễm Mặc cư, nhưng lát nữa Trần lục tiểu thư có mê mải nhìn thơ tranh của đại ca mà đi nhầm đường cũng không thể trách nàng ta. Nàng ta ở ngoài đóng cửa lại, Trần lục tiểu thư sẽ ở cùng một chỗ với Nhị ca. Nàng ta chỉ cần thừa dịp Trần lục tiểu thư không chú ý âm thầm rút lui, sau đó làm như lạc mất người, hô hào bảo bà tử nha hoàn đi tìm, thế là chuyện sẽ vỡ lở.

 

Trần lục tiểu thư đến Lâm gia chơi đi lung tung dẫn tới tai họa không liên quan gì tới nàng ta, cho dù trưởng bối trong nhà muốn trách phạt, nàng cũng chỉ bị cấm cửa mấy ngày là cùng. Nói sao đi nữa thì Trần lục tiểu thư cũng là tiểu thư con dòng chính, ca ca có được mối hôn sự này xem như đã được hời.

 

Nàng ta và ca ca chính là cái gai trong mắt mẫu thân, mẫu thân nhớ công tất nhiên sẽ không bạc đãi nàng ta.

 

Lâm ngũ tiểu thư hớn hở trong bụng khi thấy Trần lục tiểu thư đang từng bước đi vào cái bẫy mình đã giăng sẵn.

 

Nàng ta lặng lẽ buông tay Lâm Di, âm thầm đi chậm lại phía sau, chỉ chờ Lâm Di đặt chân vào Nhiễm Mặc cư.

 

Lâm Di đang đi thì chợt dừng chân, quay đầu lại kéo tay Lâm ngũ tiểu thư.

 

Lâm ngũ tiểu thư chưa kịp phản ứng thì đã bị Lâm Di đẩy lên phía trước, “Muội muội đổi cách phạt ta đấy sao, may mà ta phát hiện sớm.”

 

Nghe vậy Lâm ngũ tiểu thư nhất thời đổ môi lạnh, bất giác đặt chân vào Nhiễm Mặc cư trước Lâm Di một bước.

 

Lát sau kịp tỉnh thần, Lâm ngũ tiểu thư liền kêu lên: “Tỷ tỷ, tỷ…” Nàng ta chưa nói hết câu thì đã thấy cửa đóng lại, theo sau đó là tiếng cài chốt.

 

Lâm ngũ tiểu thư cuống quýt chạy tới đẩy cửa, không chút suy suyển, “Tỷ tỷ, tỷ làm gì vậy?”

 

Vốn định nhốt Trần lục tiểu thư, ai ngờ suy tính cả buổi người bị nhốt lại chính là nàng ta. Lâm ngũ tiểu thư cuống cuồng đập cửa, tiếng ồn đã đánh động tới Lâm nhị thiếu gia bên trong.

 

Lâm Di đứng bên ngoài nghe tiếng đàn ông hắng giọng bên trong thì không khỏi mở to mắt. Lần trước Lâm Chính Thanh đưa tua rua thêu tới chỗ chi trưởng, nàng không ra tay hỗ trợ vì không muốn lưu ấn tượng tốt với Lâm gia. Một cô gái tư chất bình thường như nàng trong mắt bọn họ làm gì xứng với Lâm Chính Thanh, Lâm gia lần này mở tiệc chiêu đãi mẹ con nàng, tất nhiên là có ý định muốn dò xét nàng.

 

Nàng đã cân nhắc hết mọi khả năng. Người từng chịu đủ thua thiệt luôn nhìn xa hơn người khác vì không muốn lại giẫm lên vết xe đổ.

 

Lâm ngũ tiểu thư thân thiện với nàng dù chỉ mới gặp lần đầu, thái độ của tiểu nha hoàn lúc đổ nước trà lên người nàng, đề nghị nàng vào nội viện đổi y phục, dọc đường không hề gặp bà tử nha hoàn nào, Linh Lung bị viện cớ tách khỏi nàng… cho dù nàng không chuẩn bị trước cũng nhìn ra được. Bọn họ cho rằng nàng là đứa ngu sao?

 

Đây là sân vườn của Lâm gia chứ không phải sân vườn ở Trần gia, nàng sao có thể tùy tiện đi lại. Lớn lên ở ngoài kinh thành không có nghĩa là nàng không hiểu lễ tiết.

 

Cứ vậy đi, nhẹ nhàng trả một đòn để Lâm ngũ tiểu thư tự nhận quả đắng mình gieo. Huynh muội ở cùng nhau, tính ra nàng cũng chẳng hại gì đến danh tiết của Lâm ngũ tiểu thư.

 

Ngược lại còn phải cảm ơn Lâm gia, chưa gì đã khiến nàng dễ dàng thắng được trận đầu tiên.

 

Lâm Di lùi lại hai bước, “Ta biết người thua sẽ bị phạt, muội muội muốn đùa nên mới dẫn ta tới đây à, bằng không sao lại đuổi nha hoàn bà tử đi rồi lừa ta vào Nhiễm Mặc cư.” Nói tới đây nàng khẽ cười một tiếng, “Hay muội muội ở trong đó một lúc trước đi, ta bảo hạ nhân đi mời các vị tiểu thư khác tới đây, chúng ta thi thố một trận xem ai thua.”

 

Lâm ngũ tiểu thư sau cánh cửa trợn mắt há hốc mồm, không biết nên nói gì cho phải.

 

Thế rồi bên ngoài chợt vọng đến tiếng người, “Tiểu thư, tiểu thư ở đâu vậy?”

 

Lâm Di cất tiếng đáp lại.

 

Nhất thời máu trong người Lâm ngũ tiểu thư như muốn đông lại, bây giờ mà hạ nhân vào trong nhìn thấy ca ca, phía bị cười nhạo sẽ chính là Lâm gia.

 

“Tỷ tỷ thân mến.” Lâm ngũ tiểu thư cố định thần, “Làm gì có chuyện muội muốn lừa tỷ vào Nhiễm Mặc cư chứ…”

 

“Ta nhìn thấy hết rồi.” Lâm Di cười nói, “Bóng của muội muội in trên tường rõ ràng là đang định đẩy ta.”

 

Thế mà lại bị bắt gặp.

 

Lâm ngũ tiểu thư cố vớt vát: “Muội chỉ muốn đùa với tỷ tỷ tí thôi…”

 

“Muội muội làm ta giật cả mình đấy, nếu không nhờ ta phản ứng mau thì người đang bị nhốt chính là ta rồi. Muội muội phải nhất định tỷ thí với ta qua chuyện được.”

 

Thi sáng tác thơ?

 

Chỉ là làm thơ, cũng chẳng có gì to tát.

 

Lâm Di nói: “Cho muội muội ra đề đấy.”

 

Lâm ngũ tiểu thư cũng chỉ đành viết chủ đều lên giấy rồi qua khe cửa luồn ra ngoài.

 

Lâm Di mở giấy ra, cười nói: “Được, ta sẽ viết một bài rồi bảo người chuyển vào cho muội muội.”

 

Nói cách khác thì toàn bộ tiểu thư có mặt ngày hôm nay sẽ biết chuyện. Lâm ngũ tiểu thư thoáng cái liền giận điên lên.

 

Lâm Di nhẹ mỉm cười, nàng đúng là muốn để tất cả mọi người biết được, bằng không Lâm gia sẽ chối tội, ngược lại còn nói là nàng hại Lâm ngũ tiểu thư. Tới lúc đó nàng có miệng cũng không phân bua được.

 

Phục Quý Doanh Môn – Chương 018
Phục Quý Doanh Môn – Chương 020
Advertisements

Comments

comments

4 thoughts on “Phục Quý Doanh Môn – Chương 019

  • 13/01/2018 at 9:16 pm
    Permalink

    Mình rất thích truyện trọng sinh như này, một cô gái không quá tài hoa thì có trùng sinh cũng vẫn thế, không thể bỗng chốc hóa thành tài nữ người gặp người yêu được. Có chăng là hơn người khác ở sự thận trọng, từng trải mà thôi. Một chiêu qua cửa này của Lâm Di thật hay.

    Reply
    • 14/01/2018 at 1:03 pm
      Permalink

      Ừ, không y y lật tung trời. Chỉ là vì thận trọng từng bước một thôi.

      Reply
  • 14/01/2018 at 12:01 am
    Permalink

    Chào chủ nhà, mình không tìm thấy khung chat nên không biết hỏi ở chỗ nào nên đành vào đây hỏi, theme wp của bạn là theme dành cho wp.ogr phải không? Mình thấy theme đơn giản nhưng đẹp mắt.

    Reply

Leave a Reply