Advertisements

Phục Quý Doanh Môn – Chương 020

Chương 020: Trêu đùa

 

Lâm Di dẫn Linh Lung khoan thai trở lại đình Yên Ba, Hầu nhị tiểu thư ân cần bước lại hỏi thăm: “Sao vẫn chưa thay đồ?”

 

Y phục của nàng là lụa tím, có bị ướt nước trà cũng chẳng nhìn rõ mấy, đi một vòng khô rồi thì không còn vấn đề.

 

Lâm Di mỉm cười đáp: “Chỉ bị ướt một chút, không cần phiền phức như vậy. Có điều được Ngũ tiểu thư dẫn đi dạo quanh vườn, dọc đường thấy không ít hoa cỏ đẹp.”

 

Nghe tới đây mọi người mới phát hiện Lâm Di chỉ dẫn theo nha hoàn trở lại, vậy…

 

Lâm tam tiểu thư hỏi: “Thế còn Ngũ muội muội?”

 

Lâm Di bước tới cầm bút lên, thong thả nói: “Ngũ tiểu thư muốn tỷ thí làm thơ với ta, mọi người trước nói gì hết nhé, không thì lát nữa muội ấy lại chối không chịu nhận.” Vừa nói nàng vừa đặt bài thơ Ngũ tiểu thư biết sang một bên.

 

Lâm Di viết xong, mọi người vây lại cầm xem, hai mắt liền sáng lên. Không chỉ mình Lâm tam tiểu thư mà hai vị tiểu thư Tề gia cạnh đó cũng tỉ mỉ quay lại đánh giá Lâm Di từ đầu tới chân những hai lần.

 

Không ngờ Trần lục tiểu thư lớn lên ở thành nhỏ như Phúc Ninh mà lại bản lãnh nhường này, chỉ làm một bài thơ đã đủ lấn át người khác.

 

Lâm Di cầm tờ giấy lên thổi cho khô mực rồi đưa cho tiểu nha hoàn cạnh đó, “Nhanh đi tìm Ngũ tiểu thư nhà ngươi đi.”

 

Tiểu nha hoàn nọ thoáng sửng sốt vì không biết Ngũ tiểu thư đang ở đâu, cầm bài thơ tiến lên hỏi lại phát hiện tiểu thư Trần gia không có vẻ gì là muốn trả lời.

 

Tất cả mọi người có mặt dần hiểu ra.

 

Tỷ muội Tề gia cũng đảo mắt nhìn quanh.

 

Lâm Di nâng chén hoa mai* lên hớp một ngụm nhỏ. Trà ở Lâm gia đúng là hảo hạng, uống vào thơm ngát cả người.

*Chén hoa mai: chén trà bằng sứ đúc hình hoa mai

 

Nàng đi rồi hẳn Lâm ngũ tiểu thư sẽ kêu to tìm người mở cửa cho mình, ít nhiều gì cũng sẽ có gia nhân biết chuyện.

 

Nàng không cần vạch trần Lâm ngũ tiểu thư ngay trước mặt tất cả mọi người.

 

Dừng ở đây là vừa đúng.

 

Chừng một tuần trà sau (15 phút), Lâm ngũ tiểu thư mới mang vẻ mặt lúng túng trở về, trả bài thơ lại cho Lâm Di, “Tỷ tỷ thắng rồi, muội không làm được vế kế.”

 

Lâm tam tiểu thư cũng ngượng ngùng nói theo: “Trần lục tiểu thư làm vế thơ này quá tuyệt, ta cũng nghĩ không ra.”

 

Tỷ muội Tề gia đưa mắt nhìn nhau, có thể chiến thắng hội thi làm thơ ở Lâm gia thật sự không hề dễ, dẫu không phải là con gái thư hương thế gia thì cũng tuyệt đối không phải hạng tầm thường.

 

Thấy sắc trời đã không còn sớm, chúng tiểu thư kéo nhau trở lại sảnh tiếp khách.

 

Lâm đại thái thái lệnh cho hạ nhân chuẩn bị xe ngựa, sau đó còn tự mình ân cần đưa tiễn tất cả lên xe.

 

Hai tiểu thư Tề gia một trái một phải ngồi cạnh Tề nhị thái thái. Hai nàng quay sang nhìn nhau, không khỏi bật ra một tiếng cười khẽ.

 

Tề nhị thái thái ở giữa không hiểu, nghiêng đầu nhìn hai đứa con gái, “Xảy ra chuyện gì mà vui vẻ như vậy?”

 

Tề tam tiểu thư che môi, “Trần lục tiểu thư thật là một người thú vị.”

 

Tề nhị thái thái thoáng sáng mắt lên, tò mò hỏi: “Nghĩa là sao?”

 

Tề tứ tiểu thư giành nói trước: “Theo con gái thấy thì là Lâm tiểu thư xem thường người ta từ Phúc Ninh tới nên cố ý làm khó, không ngờ lại để Trần lục tiểu thư thắng trận, hai tiểu thư Lâm gia thua mà chẳng nói được lời nào.”

 

Nghe vậy Tề nhị thái thái kinh ngạc đến không nói nên lời. Hai tiểu thư nhà họ Lâm ở trước mặt người khác lễ nghĩa chu đáo, không giống hạng sẽ tùy tiện làm bậy.

 

Tề tam tiểu thư nói: “Mẹ không tin thì để con đọc lại vế thơ của Trần lục tiểu thư cho mẹ nghe. Trần lục tiểu thư dùng thể câu trân trọng* để sáng tác đấy.”

*Một loại thể thơ thời xưa

 

Trân trọng còn có nghĩa là… đặc biệt yêu quý.

 

Là muốn bảo ai yêu quý thân phận của mình? Khiến hai vị tiểu thư Lâm gia thua mà không nói được lời nào.

 

Nếu không nhờ Trần lục tiểu thư cười cười cho qua thì e mãi cũng không phá vỡ được cục diện bế tắc khi ấy.

 

Thế nên bây giờ nhớ tới ánh mặt thản nhiên nhưng mơ hồ như mặt nước gợn sóng trong gió nhẹ của Trần lục tiểu thư, nàng mới thấy thú vị.

 

Tề tứ tiểu thư cũng cười nói: “Cầm bài thơ này đến thư viện  Quốc Tử Giám cho ca ca xem, ca ca nhất định cũng phải tán thưởng.”

 

******

 

Xe ngựa của Tề gia đi xa dần, Lâm Di chỉ còn nghe được tiếng động từ xe ngựa nhà mình.

 

Tiêu thị cảm thấy Lâm Di im lặng một cách khác thường thì quay sang nhìn nàng.

 

Lâm Di ủ rũ cúi đầu, “Mẹ, con gái có chuyện muốn hỏi, chẳng qua không biết nên mở lời thế nào.”

 

Trước giờ chưa từng thấy Lâm Di lộ vẻ trịnh trọng như vậy, Tiêu thị nóng lòng hỏi: “Là chuyện gì mà khiến con đắn đo như vậy?”

 

Lâm Di ngẩng lên nhìn Tiêu thị, nói rõ ràng từng câu một: “Lần này mẹ dẫn con đến Lâm gia là muốn để con gặp người nào đó sao?” Nói rồi nàng thuật lại chuyện Lâm ngũ tiểu thư dụ nàng vào Nhiễm Mặc cư, “Con nghe được trong phòng có tiếng đàn ông ho khan.”

 

Tiêu thị sợ hết hồn, khiến bình xông hương cúc trong xe bị xô lật úp dưới chân Lâm Di, “Thật sự… có chuyện… như vậy…”

 

Lâm Di cụp mắt nhìn xuống, “Con làm sao dám nói bừa loại chuyện này.”

 

Tiêu thị nghĩ mãi vẫn không ra, tay vẫn run lẩy bẩy, “Tại sao… Lâm gia lại…”

 

Lâm Di không nói thêm gì nữa, chỉ cần lưu lại một cái dằm nhỏ ở cổ họng người Lâm gia là đủ, dằm nhỏ nhưng âm ỉ lâu, ai đụng vào cũng thấy đau.

 

******

 

Đưa tiễn khách khứa về hết, dì Tiết theo Lâm đại thái thái vào phòng ngồi, chưa nói được hai câu thì vợ Cung Nhị bước vào nói nhỏ bên tai Lâm đại thái thái mấy câu, sắc mặt Lâm đại thái thái liền trở nên vô cùng khó coi.

 

Ngồi mãi trong sảnh tiếp khách vẫn không thấy tin tức gì của Trần lục tiểu thư như trong dự kiến, bà ta cũng biết kế hoạch bất thành, không ngờ lại còn dẫn tới kết quả như vậy.

 

Sơ Nhu bị Trần lục tiểu thư nhốt vào Nhiễm Mặc cư.

 

Lâm đại thái thái suýt nữa đã giận quá mất khôn, “Đi… gọi Sơ Nhu và Nhị thiếu gia đến đây, ta muốn hỏi rõ ràng mọi chuyện.”

 

Vợ Cung Nhị cúi đầu, vội vàng ra ngoài làm việc.

 

Chỉ chốc lát sau Lâm Ngũ tiểu thư đã mặt mũi ủ ê đứng trước mặt Lâm đại thái thái.

 

“Trần lục tiểu thư bảo là đối thơ thì ngươi liền thừa nhận?”

 

Khi đó đã bị Trần lục tiểu thư bắt gặp tại trận, nàng không thừa nhận thì còn làm thế nào được nữa, Lâm Sơ khẽ gật đầu.

 

“Ngu xuẩn.” Lâm đại thái thái buột miệng mắng.

 

Lâm ngũ tiểu thư nói như sắp khóc, “Trần lục tiểu thư nói dọc đường không thấy hạ nhân, còn bảo rằng là con cố tình dụ cô ta tới chỗ hẻo lánh, nếu truyền ra bên ngoài người ta sẽ nghĩ Lâm gia chúng ta…”

 

Tức là mới bị nói vài câu đã sợ hãi, thừa nhận ngay trước mặt tất cả tiểu thư nhà khác. Lâm đại thái thái nghiến răng trèo trẹo, không còn lời nào để nói.

 

Lâm ngũ tiểu thư nhìn về phía dì Tiết ngồi cạnh đó, thấy dì Tiết gật đầu thì tiến lên một bước, “Mẫu thân, đều do con gái mãi trêu đùa Trần lục tiểu thư mới gây ra chuyện, sau này con gái không dám nữa.”

 

Dù sao cũng không ai chứng kiến, cứ khăng khăng nhận mình chỉ trêu đùa là được.

 

Lâm đại thái thái bật ra một tiếng cười lạnh, trêu đùa… đồ vô dụng này không nhắc tới chuyện đối thơ thì làm sao Trần lục tiểu thư lại chuyển đề tài tới đó… tám phần là bị người ta nhìn ra sơ hở rồi. Trần gia mà biết được… quan trọng hóa thì sẽ phòng bị nam nữ hai bên qua lại, qua loa sẽ cho rằng Lâm gia coi thường gia đình của Trần tam lão gia vừa từ Phúc Ninh trở về.

 

Nói tới nói lui, sau này hai nhà gặp gỡ… cho dù tránh không nhắc tới cũng vẫn thấy có khúc mắc…

 

******

 

Lâm Chính Thanh lắng nghe kỹ càng chuyện chư vị tiểu thư thi thố làm thơ ở đình Yên Ba xong thì cầm vế thơ không ai đối lại được của Trần lục tiểu thư lên nhìn.

 

Bài đầu tiên bình thường không thể bình thường hơn, khiến người khác nhìn không ra có chỗ nào xuất sắc. Sau khi nhốt Ngũ muội vào Nhiễm Mặc cư, Trần lục tiểu thư mới bộc lộ tài năng, tựa như bất đắc dĩ bị buộc phải ra mặt để khỏi bị người khác xem vậy.

 

“Đệ nói là Trần lục tiểu thư bắt gặp cái bóng của Ngũ muội?”

 

Lâm nhị thiếu gia gật đầu, chính là thế nên Ngũ muội mới không còn đường chối.

 

Cái bóng…

 

Giờ Mùi (1-3h trưa) bóng sẽ đổ hướng nào? Trần lục tiểu thư nhìn thấy được mà Ngũ muội lại không thấy?

 

Lâm Chính Thanh bật cười, muốn đùa bỡn người khác nhưng lại bị người khác xoay vòng trên đầu ngón tay. Thân là người nhà, hắn còn phải đỏ mặt dùm bọn họ.

 

“Đi nhìn cột nhà đi.”

 

“Gì cơ?” Lâm nhị thiếu gia nghe không hiểu.

 

“Lôi Ngũ muội đi nhìn xem cột nhà đổ bóng hướng nào.”

 

Nghe vậy Lâm nhị thiếu gia mới hiểu ra, trợn to cả hai mắt. Không cần đi nhìn cột nhà hắn cũng biết bây giờ bóng đổ về phía đông.

 

“Ca, chúng ta bị lừa rồi.” Lâm nhị thiếu gia trưng vẻ mặt đau khổ.

 

Nghe đệ đệ nói hai chữ ‘chúng ta’, Lâm Chính Thanh lập tức nhíu mày, chớ tính cả hắn vào có được không, kế hoạch ngu xuẩn như vậy mà cũng nghĩ ra cho được.

 

Nghĩ đến ánh mắt lạnh nhạt không buồn không vui kia, trong mắt Lâm Chính Thanh thoáng xẹt qua một tia sáng.

 

Một đôi mắt vừa quen thuộc vừa xa lạ…

 

******

 

Sau khi được Tiêu thị kể lại chuyện xảy ra ở Lâm gia cho nghe, Trần Doãn Viễn gọi Lâm Di đến hỏi lại một lần nữa mới dám tin Lâm gia quá quắt như vậy.

 

“Sau này Lâm gia mời tiệc đều không đi.” Vốn nóng tính, Trần Doãn Viễn đập mạnh tay xuống bàn, khiến đồ sứ bày trên bàn nghiêng ngả kêu *lanh canh*.

 

Không ngờ trượng phu sẽ tức giận như vậy, Tiêu thị cẩn thận hỏi: “Nếu Lâm gia muốn kết thân thì sao?” Lúc trong sảnh tiếp khách, Lâm đại thái thái đối xử với bà hết sức niềm nở.

 

Trần Doãn Viễn cười lạnh, “Thế gia trăm năm làm gì có nhà nào vô lễ như vậy. Kết thân? Với ai? Lâm đại thiếu gia? Vậy sao không quang minh chính đại ngỏ ý? Tám phần là thấy đàng trai không xứng với chúng ta nên mới phải lén lút giở trò…”

 

Tiêu thị cũng nhíu mày, “Ý lão gia là…”

 

“Nhị thiếu Lâm gia là con vợ lẽ, bản lãnh chẳng được bao nhiêu, ngay cả tú tài cũng đậu không nổi.”

 

Tiêu thị lộ vẻ mặt không dám tin, “Không thể nào. Biết đâu Lâm Di ở ngoài cửa nên nghe nhầm.” Dù sao cũng là bạn khuê phòng lớn lên cùng nhau, đối xử với bà lại thân thiết như vậy, sao có thể làm ra loại chuyện đó.

 

Trần Doãn Viễn nghiêm mặt không nói lời nào, Lâm Di xưa nay luôn chững chạc trước tuổi, sẽ chẳng nói ra nếu không thể khẳng định.

 

Tiêu thị thở dài, “Chúng ta vốn cũng muốn cùng Lâm gia…”

 

Trần Doãn Viễn nghe tới đây mới dịu mặt lại.

 

Vành mắt Tiêu thị bắt đầu đỏ lên, “Tôi cũng chỉ lo lắng cho lão gia, nếu không kết thân với Lâm gia thì lão gia phải làm sao bây giờ… Lão gia mà có mệnh hệ gì thì ba mẹ con tôi biết làm thế nào…”

 

Trần Doãn Viễn đứng lên, “Bất luận thế nào tôi cũng tuyệt đối không thể bán con gái cầu vinh.”

 

******

 

Lâm Di cùng Linh Lung ngồi trên khán cặm cụi thêu thùa.

 

Linh Hồng bưng đến thêm một ngọn đèn, “Mấy ngày nay tiểu thư thêu suốt đêm rồi, rủi mắt bị gì thì sao? Hay tiểu thư đi nghỉ đi, để em và Linh Lung theo hộ phần hoa cả ngoài rìa trước cho.”

 

Lâm Di vẫn không ngừng đưa kim thêu.

 

Đồ thêu hai mặt rất khó làm, còn phải làm gấp. Bên Lâm gia đã giải quyết xong, nhưng kế tiếp vẫn còn chuyện quan trọng hơn.

 

Phục Quý Doanh Môn – Chương 019
Phục Quý Doanh Môn – Chương 021
Advertisements

Comments

comments

Leave a Reply