Advertisements

Phượng hoàng tại thượng (Chương 105 – 106)

Chương 105: Hôn ước này, vẫn nên thôi thì hơn

 

“Được, ta đồng ý cùng cô diễn màn kịch này.” Trường Lăng nói.

 

Có được lời hứa của đối phương, Trầm Chu lộ ra vẻ mặt thả lỏng, không nói gì nhiều ngoài hai chữ: “Đa tạ.”

 

Trường Lăng ngước lên, lần đầu tiên nghiêm túc đánh giá cô gái trước mặt mình.

 

Xét theo góc độ đánh giá phái nữ, dung mạo của nàng đương nhiên được xếp vào hàng mỹ nhân, nhưng nếu chỉ dùng hai chữ đó để hình dung thì lại không đủ. Vẻ đẹp của nàng thuần phác cổ xưa, tựa như cá tính của nàng, mọi thứ đều sắc sảo rõ ràng. Cô nương này tuy không phải loại hắn thích, nhưng cũng không phải là người hắn có thể tùy tiện khinh thường. Hắn thậm chí còn bất giác nghĩ rằng: đứng cùng với nàng… không nên là người như hắn.

 

Trường Lăng nâng chén lên nhấm nháp ít trà rồi bỗng nhiên nói: “Thượng thần, ta có đề nghị này.”

 

“Hửm?”

 

Hắn nhìn nàng, khóe môi không khỏi cong nhẹ, “Nếu đã chấp nhận diễn kịch, chi bằng làm khoa trương một chút đi. Chẳng phải thượng thần chỉ muốn thoát khỏi Phượng hoàng thôi sao, ta có thể giúp cô.”

 

Không rõ có phải do cảm giác của nàng có vấn đề hay không, lúc nói những lời này, nam tử trước mặt chợt khiến người khác cảm thấy hắn không phải là vị Nhị điện hạ nhút nhát vô năng khi trước nữa.

 

Bắt đầu từ hôm đó, Trầm Chu bắt đầu cùng Trường Lăng như hình với bóng. Nàng ở trong sân luyện kiếm, hắn ngồi dưới tán hoa gảy đàn, nàng ở bên hồ câu cá, hắn sẽ dựng giá vẽ tranh, thỉnh thoảng nàng còn đạp lên ánh trăng đến phòng tìm hắn đánh cờ cả đêm không về, sau đó còn vì muốn được tự tại nên nàng đuổi cả Bạch Trạch trở về Không Động trước…

 

Chưa đến mấy ngày, tin đồn hai người tình đầu ý hợp, gắn bó keo sơn đã từ cung Chiêu Hoa lan truyền khắp Cửu Trùng Thiên.

 

Một ngày nọ, Phượng Chỉ trong lúc rảnh rỗi nên đi dạo quanh bờ hồ, nhàn nhã cho cá ăn. Có lẽ là hôm ở thiên cảnh Tam Thập Ngũ đã nói lời quá nặng, nên nữ chủ nhân cung Thanh Nhiễm kể từ hôm hồi cung tới giờ vẫn luôn tránh mặt không gặp, song lại không hề thẹn quá hóa giận mà hạ lệnh đuổi khách. Chủ nhân không lên tiếng, hắn cũng thản nhiên tiếp tục ở lì tại cung Thanh Nhiễm.

 

Cẩm Họa cũng có chút mơ hồ không rõ, không rõ vì sao nàng lại không vì yêu mà sinh hận.

 

Nàng chẳng qua chỉ cảm thấy bản thân buồn cười và đáng thương chứ chưa tới mức hận. Không hận nhưng vẫn thấy uất ức, nàng đã làm tất cả những gì mình có thể làm, hắn vẫn không thích nàng, lúc trước đã không, bây giờ không, sau này e cũng sẽ không. Chuyện nàng có thể làm chính là tự trấn an bản thân, đối phương không thích nàng không phải vì nàng không tốt, mà chính là ánh mắt của hắn quá kém.

 

Mắt nhìn của hắn kém nên mới có thể bỏ qua một cô nương tốt như nàng mà đi thích con nhóc Không Động kia.

 

Trên điện Tĩnh Tâm của cung Thanh Nhiễm, hai tiểu nữ quan bẩm báo lại tình hình trong cung Chiêu Hoa xong thì thấp thỏm theo dõi sắc mặt của chủ nhân nhà mình, hai ngày nay tâm trạng của chủ nhân không tốt, các nàng phải hầu hạ vô cùng cẩn thận. Không ngờ, chủ nhân lại thoải mái bật cười thành tiếng: “Ha ha ha, Phượng Chỉ, rốt cuộc ngài cũng giống bổn cung thôi, có điều bổn cung đã sớm buông tay, trong khi ngài vẫn cầu mà không được. Tốt, rất tốt!”

 

Hai tiểu nữ quan quay sang nhìn nhau, công chúa nhà mình bị đả kích quá mức nên điên rồi sao?

 

Trong hồ nước, hai chú cá tinh đang vui vẻ hàn huyên, không hề để tâm tới việc đoạn đối thoại của mình đều bị vị thượng tiên áo trắng bên bờ hồ nghe sạch sẽ không sót một chữ. Sau khi thêm thắt dầu mắm vào chuyện Trầm Chu và Trường Lăng hệt một đôi thần tiên quyến lữ thế nào, một chú còn cảm thán: “Mối hôn sự này của Thiên tộc và Không Động, qua mấy bận trắc trở, bây giờ xem ra rốt cuộc cũng thành.”

 

Chú cá còn lại tỏ vẻ khó hiểu, “Nhưng sao hai vị này đột nhiên vừa mắt nhau vậy nhỉ? Nhất là Nhị điện hạ, chẳng phải một trăm năm trước còn giãy nảy đòi từ hôn sao?”

 

“Có gì kỳ quái đâu, nghe nói…” Chú cá kia thần bí nói: “Là thượng thần Trầm Chu xử đẹp Nhị điện hạ rồi.”

 

“Đồi… đồi phong bại tục đến thế ư?”

 

“Thế này thì tính là gì, vị thượng thần kia lúc mới tí tuổi đầu đã cưỡng đoạt một thần quân của Thanh Khâu mang về nhà, nay lại có hôn ước với Nhị điện hạ, chuyện nam nữ thân mật dĩ nhiên là điều tất yếu. Hôm qua còn nghe người ta bàn tán, nói Nhị điện hạ gần đây hay bị đau thắt lưng, phải truyền y quan đến cung Chiêu Hoa nữa cơ, chắc là miệt mài quá độ rồi.”

 

“Đau… đau thắt lưng? Nhưng sáng sớm hôm nay Nhị điện hạ còn dẫn thượng thần Trầm Chu tới thiên cảnh Tam Thập Nhị săn thú cơ mà… Ý?” Chú cá còn chưa nói xong thì chợt thấy vị thượng tiên áo trắng bên bờ hồ ném bát thức ăn, thoáng cái đã mất dạng.

 

Cá tinh vốn sở hữu tu vi cực ít, có được thần thức cũng chỉ mới vài trăm năm nên không thể nhận mặt tất cả thần tiên trên trời. Vị thượng tiên áo trắng kia gần đây hay chạy tới cho các chú ăn, các chú tuy tò mò thân phận của đối phương nhưng cũng không buồn tìm hiểu, chỉ cho rằng hắn là một tiên quan vừa được điều tới đây làm nhiệm vụ. Dĩ nhiên, tiên quan có dung mạo xinh đẹp như vậy thật đúng là lần đầu tiên các chú mới thấy.

 

“Sao đâu mất rồi?” Chú cá thấp giọng lẩm bẩm.

 

Ở trên đụn mây, Phượng Chỉ sửa sang ống tay áo, thần sắc tuy vẫn bình thản nhưng ánh mắt lại sâu thẳm thêm vài phần. Mới không gặp có mấy ngày mà cô nhóc kia đã quậy tới mức này. Giỏi lắm, ở trước mặt hắn thì náo loạn nổi xung đủ điều, ngay cả hôn một cái cũng không cho, bây giờ vì để buộc hắn biết khó mà lui, cô nàng còn ra loại hạ sách này, lôi cả danh tiết của bản thân ra dùng…

 

Hắn lắc đầu, A Chu, bổn quân biết nói sao với nàng đây…

 

Chuyên tâm đằng vân nên chỉ thoáng sau hắn đã nhìn thấy đường nét của Thiên Huyền Khư ở trước mặt.

 

Thiên Huyền Khư là địa phận chưa được khai hóa còn sót lại từ thời thái cổ, là nơi ngủ say của vài loại yêu thú hùng mạnh, vùng lân cận cũng là nơi ẩn náu của yêu thú nhỏ yếu. Sau khi Đế Thượng lên ngôi nắm giữ Tiên giới, hàng năm đều chọn vài ngày thanh nhàn dẫn dắt ít thần tướng tới đây săn yêu thú để giải khuây, dần dà, nơi này đã trở thành bãi săn thú tiêu khiển của các tiên quân lúc rảnh rỗi.

 

Đến đây chơi tất nhiên không phải là ý tưởng của Trường Lăng, trong chín đứa con trai của Đế Thượng, Trường Lăng có thể cốt yếu nhất, đạo hạnh tiên pháp cũng thua xa mấy vị còn lại, cho nên đối với loại hoạt động tốn sức như săn thú này, tên đó tránh còn không kịp, tuyệt đối không có chuyện tự mình xung phong ra trận.

 

Ngược lại, chiếu theo tính tình của nha đầu kia, ở trong cung Chiêu Hoa mãi sẽ đâm ra buồn chán, nếu nghe được Tiên giới có chỗ như vậy, nhất định sẽ chạy tới xem thử.

 

Cũng may yêu thú trong Thiên Huyền Khư đã bị vây bắt vài ngàn năm nay nên trở nên hết sức khôn khéo, thấy bóng dáng tiên nhân đều hiểu mà tránh cho xa, không phải lo lắng nàng xảy ra chuyện.

 

Nghĩ vậy hắn liền bình tâm lại, nhưng vừa rơi đáp xuống bên ngoài Thiên Huyền Khư, nhìn xuyên qua tầng tiên chướng màu tím, hắn thấy được tình hình bên trong thì không khỏi sầm mặt. Đám thần quan canh giữ bên ngoài đều đang thấp thỏm ngó vào bên trong, ngay cả có người tới cũng không phát hiện. Thấy vậy sắc mặt hắn lại càng tối tăm hơn.

 

Bên ngoài rõ ràng là trời sáng quang đãng, nhưng sau tiên chướng lại tối tăm u ám, chỉ nghe được tiếng mưa đổ tầm tã và tiếng sấm vang rền, bên trong đến cùng là thế nào, đứng bên ngoài hoàn toàn không thấy rõ được.

 

Ngay cả đám thần quan mặt mũi thấp thỏm đứng bên ngoài cũng chẳng hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết tầng tiên chướng này hơi kỳ quái, thấy Trường Lăng điện hạ và thượng thần Trầm Chu mãi vẫn chưa trở ra cũng chỉ hơi lấy làm lạ, nhưng không hề có chút lo lắng báo động.

 

Thiên Huyền Khư tuy là nơi ngủ say của yêu thú thượng cổ, nhưng chỉ cần không đi vào quá sâu thì sẽ không có nguy hiểm gì.

 

Điện hạ nhà bọn họ vốn tính thận trọng, sẽ không dại dột dẫn thượng thần Trầm Chu chạy sâu vào trong đâu.

 

“Xảy ra chuyện gì?” Một giọng nam thanh lãnh đột nhiên vang lên từ phía sau.

 

Đám thần quan quay đầu lại, nhìn rõ dáng vẻ của vị thần áo trắng thì kinh ngạc kêu lên: “Thượng thần Phượng Chỉ?”

 

Vị thượng thần áo trắng vẫn không thay đổi sắc mặt, bình tĩnh ra lệnh: “Nói.”

 

Một thần quan cuống quýt thu hồi vẻ mặt kinh ngạc, thưa: “Hai canh giờ trước Trường Lăng điện hạ bảo tiểu thần ở đây trông chừng rồi cùng thượng thần Trầm Chu vào trong. Nhưng tiểu thần chờ mãi vẫn không thấy hai người trở ra, đang định vào xem thử thì bị tầng tiên chướng bỗng nhiên xuất hiện này ngăn trở, tiểu thần cũng không rõ bên trong rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì…”

 

Tầng tiên chướng này người khác không biết nhưng Phượng Chỉ tất nhiên biết, dù sao cũng là do hắn tự tay giăng ra. Tuy yêu thú hùng mạnh đều ngủ tại nơi sâu nhất của Thiên Huyền Khư, nhưng khó bảo đảm chúng sẽ không bao giờ tỉnh lại rồi chạy ra ngoài nhiễu loạn bá tánh. Cho nên trước kia hắn đã theo lời thỉnh cầu của Thiên đế, bố trí thuật trận quanh nơi này, chỉ cần cảm ứng được yêu lực lên tới một giới hạn nhất định, tiên chướng sẽ tự khởi động.

 

Hai người đang đối thoại thì một thanh niên áo đen đột nhiên từ bên trong lao ra khỏi tiên chướng, đầu tóc bù xù, y phục tả tơi, dáng vẻ hết sức hoảng loạn. Đám thần quan của cung Chiêu Hoa vừa nhìn thấy hắn liền lo lắng kêu lên: “Điện hạ!”

 

Đám thần quan vừa định chạy tới đỡ thì vị thượng thần áo trắng bên cạnh đã nhanh hơn một bước, bay đến trước mặt thanh niên áo trắng, túm lấy cổ tay hắn, trầm giọng hỏi: “A Chu đâu?”

 

Trường Lăng bối rối ngẩng đầu lên, đụng phải ánh mắt của đối phương thì bất giác run lên một cái, tái mặt giải thích: “Vừa rồi tiểu thần và A Chu không hề tiến vào sâu, nhưng chẳng rõ vì sao lại gặp phải yêu thú thái cổ, tiểu thần tu vi ít ỏi, ở lại cũng không giúp được gì, lại thêm vướng chân A Chu. Cho nên tiểu thần nhân lúc A Chu cầm chân yêu thú, chạy ra ngoài tìm viện binh…””

 

“Thế nên ngươi liền bỏ nàng lại?”

 

Chỉ một câu nói với ngữ khí đều đều không nghe rõ tâm tình nhưng lại khiến người nghe run rẩy. Ngay sau đó, tầng tiên chướng chợt bị vén lên, Phượng Chỉ quay đầu nhìn vào bên trong.

 

Giữa không trung, một bóng dáng mảnh khảnh đang chống đỡ từng đợt công kích của yêu thú, mái tóc đen dài bị nước mưa xối ướt sũng, để lộ khuôn mặt trắng bệch bên dưới. Khoảng cách khá xa không nhìn rõ vẻ mặt của nàng, nhưng hắn biết, nàng đang khó khăn gắng gượng.

 

Con yêu thú gầm lên rồi hóa ra vô số luồng sáng nhọn, từng luồng liên tục bắn về phía người thiếu nữ. Trường Lăng thấy vậy cũng không khỏi tối sầm mặt.

 

Hắn tính toán thời gian hơi trễ rồi sao.

 

Nhưng chỉ trong một cái chớp mắt, vị thượng thần áo trắng vốn đứng cạnh đó lại bỗng xuất hiện bên trong tiên chướng, không kịp tạo kết giới bảo vệ mà cứ thế xông tới chắn trước người thiếu nữ, hứng trọn mấy luồng sáng nhọn. Nước mưa tuy đã nhanh chóng gột rửa gần hết phần máu tươi túa ra, nhưng bộ y bào tinh khôi thoáng cái đã loang lổ đỏ.

 

Thiếu nữ thoáng hơi sững sờ, dường như đã đặt hết sự chú ý vào chuyện đối phó với yêu thú nên phản ứng cho những chuyện khác có hơi chậm lụt, “Phượng… Chỉ?” Lúc thốt ra được cái tên này, cả người nàng đồng thời liền nhẹ nhõm hẳn, rơi thẳng xuống dưới. Rơi được nửa đường, nàng đã nằm trong một lồng ngực rắn chắc, thấm đẫm vị lành lạnh của nước mưa.

 

Đám thần quan đứng ngoài tiên chướng đều trợn mắt há hốc mồm nhìn diễn biến bên trong.

 

Vị thần áo trắng một tay ôm thiếu nữ nhưng vẫn có thể linh hoạt né tráng đòn tấn công của yêu thú, tuy vết thương trên người vẫn chảy máu không ngừng nhưng động tác vẫn không hề chậm đi. Một lát sau mới có thần quan chỉ ra một vấn đề cấp thiết: “Điện hạ, chúng ta nên chạy tìm viện binh tới giúp hai vị thượng thần một tay chứ?”

 

Trường Lăng vẫn chăm chú nhìn vào bên trong tiên chướng, điềm nhiên nói: “Không cần làm chuyện thừa thãi, thuật trận này chỉ mình Phượng hoàng có thể tùy ý ra vào, tìm ai tới cũng vô dụng.” Hắn khẽ nheo mắt lại, “Yên tâm đi, nếu Phượng hoàng không có khả năng trị yêu thú tầm này thì làm gì gánh vác được uy danh của thần thượng cổ.”

 

Chúng tiên răm rắp gật đầu, cảnh vật sau tiên chướng đều bị màn mưa xối xả che khuất.

 

Thấp thỏm lo lắng từng giây từng phút, cuối cùng đám người cũng thấy được vị thượng thần áo trắng ôm thiếu nữ bước ra khỏi tiên chướng, vạt áo tuy vẫn nhỏ máu nhưng bước chân hắn vô cùng vững vàng, thần sắc không chút thay đổi, ngay cả chân mày cũng không nhếch một lần.

 

Trường Lăng cuống quýt chạy tới đón lại bị một ánh mắt lạnh lùng của đối phương làm cho đứng khựng ngay tại chỗ.

 

Phượng Chỉ vẫn ôm chặt Trầm Chu, bâng quơ nói một câu: “Hôn ước của ngươi và A Chu, theo bổn quân thấy, vẫn nên hoãn lại thì hơn.”

 

Chương 106: Chàng là người của ta rồi

 

Thuật trận ở Thiên Huyền Khư được khởi động, Thiên đế dĩ nhiên cũng bị kinh động, liền dẫn dắt đông đảo thần tướng chạy tới, vừa đúng lúc nghe thấy câu nói kia của Phượng Chỉ, sắc mặt không khỏi trở nên khó coi.

 

Trường Lăng hơi chới với, mặt mũi không khỏi tái hơn vài phần, thần quan bên cạnh hắn vội vàng quỳ xuống cầu xin: “Xin thượng thần khai ân, Nhị điện hạ không hề cố ý…”

 

Thiên đế điều chỉnh lại vẻ mặt, tiến lên gọi: “Thượng thần Phượng Chỉ.”

 

Phượng Chỉ đảo mắt nhìn, “Thiên đế đến vừa đúng lúc.”

 

Nhìn thiếu nữ nằm mê man trong lòng đối phương, Thiên đế cũng đoán được phần nào, liền lạnh lùng liếc nhìn Trường Lăng một cái rồi đổi dáng vẻ cung kính, quay sang nói với Phượng Chỉ: “Tiểu nhi vô năng khiến thượng thần Trầm Chu gặp nguy hiểm trong Thiên Huyền Khư, may mà thượng thần kịp thời chạy tới mới không gây thành đại họa. Nếu hôm nay thượng thần Trầm Chu có mệnh hệ nào, bổn đế nhất định sẽ bắt đứa con trai ngu ngốc này lấy cái chết để tạ tội. Có điều, con yêu thú thái cổ này đã ngủ say mấy ngàn năm, tại sao lại vô cớ thức tỉnh? Bổn đế cho rằng chuyện này cần điều tra thêm, mong thượng thần có thể cho bổn đế ít thời gian, bổn đế nhất định sẽ cho thượng thần Trầm Chu một câu trả lời thỏa đáng.”

 

Phượng Chỉ thầm cười lạnh trong bụng, lấy cớ miễn tội cho Trường Lăng, xem ra Đế Thượng ngồi trên đế vị mấy vạn năm cũng chẳng phải là ngồi cho có. Tuy tức giận nhưng mặt hắn vẫn hết sức bình thản, khí độ và phong thái không hề bị y phục nhuốm máu ảnh hưởng.

 

Hắn cười khẽ, “Tại sao yêu thú thái cổ lại vô cớ thức tỉnh, Thiên đế đúng là phải thẩm tra kỹ càng, để phòng về sau lại xảy ra chuyện tương tự. Ừm, lệnh lang đúng thật vô năng, bổn quân cho rằng hắn tạm thời không thích hợp thành thân.”

 

Nghe vậy Trường Lăng liền run lên, thượng thần, ngài… hơi độc miệng quá rồi.

 

Thiên đế cũng sững người, vội vàng nói: “Nuôi con không nên người là lỗi của phụ thân, tiểu nhi từ nhỏ quen sống an nhàn sung sướng, thiếu kinh nghiệm xông pha bên ngoài, bổn đế nguyện thay nó chịu phạt, chẳng qua, hôn sự này đã sớm truyền khắp tứ hải, nếu cứ vậy mà hủy bỏ thì e sẽ tổn hại tới danh tiết của thượng thần Trầm Chu. Khẩn cầu thượng thần thu hồi mệnh lệnh đã ban!”

 

Chúng thần tiên đi theo cũng rối rít cầu khẩn: “Xin thượng thần thu hồi mệnh lệnh đã ban!”

 

Phượng Chỉ nhướng mày, “Danh tiết?” Hắn không khỏi cười khẽ, “Chẳng lẽ Thiên đế đang lo rằng A Chu hủy bỏ hôn ước này rồi thì sẽ không ai thèm lấy à?” Rồi chậm rãi tiếp lời: “Chỉ cần A Chu đồng ý, bất cứ lúc nào bổn quân cũng nguyện ý đến Không Động cầu hôn, Thiên đế không cần lo ngại.”

 

Một câu nói vô cùng nhẹ nhàng nhưng mơ hồ tựa như sấm dậy đất bằng, khiến tất cả đều choáng váng.

 

Thượng thần Phượng Chỉ, ngài đang công khai tranh đoạt con dâu với Thiên đế đó à? Lão nhân gia ngài già như vậy… làm thế coi được sao?

 

Thiên đế nghẹn lời hồi lâu, chưa kịp mở miệng thì đã nghe thiếu nữ yếu ớt lên tiếng: “Phượng Chỉ, ngươi điên rồi.”

 

Chỉ bất tỉnh một lúc, Trầm Chu hiện đã tỉnh lại.

 

Nghe thấy tiếng nàng, Phượng Chỉ hơi cúi đầu, một lọn tóc đen thuận thế rơi xuống, nàng đưa tay lên muốn lau vết máu trên mặt hắn, nhưng nửa chừng lại rút tay về, cứng rắn nói: “Thả ta xuống.”

 

Cho dù hắn không đến, nàng cũng chưa chắc đã đánh thua con yêu thú kia, chỉ là sẽ hơi thê thảm một chút. Nhưng chẳng rõ vì sao, trong nháy mắt nhìn thấy hắn, ý chí chiến đấu của nàng liền tan thành mây khói, cả người liền trở nên vô lực. Nàng của trước đây tuyệt đối sẽ không vô dụng như vậy, từ khi nào mà nàng trở nên dựa dẫm, tín nhiệm hắn như vậy?

 

Phượng Chỉ vẫn ôm chặt không buông nàng ra, dịu dàng nói: “A Chu, có bổn quân ở đây, nàng không cần cố ra vẻ mạnh mẽ.”

 

Trầm Chu nén giận nói: “Tay phải ngươi bị thương rồi mà vẫn ôm ta, muốn tàn phế sao?” Tay đã run rẩy như vậy, cho rằng nàng không cảm giác được sao?

 

Song hắn vẫn từ tốn nhoẻn môi nở một nụ cười ôn hòa động lòng người, “A Chu, bổn quân chưa đến mức vô dụng như vậy đâu.” Đúng là có hơi khó chịu, nhưng mỹ nhân đã ở trong lòng thì làm gì có đạo lý lại buông tay.

 

Thiên đế rốt cuộc không che giấu tâm trạng nữa, âm trầm cất tiếng: “Thượng thần muốn giải trừ hôn nước, nhưng đã hỏi qua ý của thượng thần Trầm Chu chưa? Thượng thần Trầm Chu và tiểu nhi Trường Lăng tình đầu ý hợp, thượng thần há có thể vì ham muốn riêng của bản thân…”

 

“Trường Lăng nguyện ý giải trừ hôn ước.” Vị thần quân áo đen từ nãy đến giờ vẫn im lặng bỗng nhiên lên tiếng.

 

Trầm Chu trợn mắt, sắc mặt chợt trở nên đen thui, tên đồng đội đầu heo này, chưa gì đã bán đứng nàng!

 

Trường Lăng chậm rãi nói: “Đúng như phụ quân nói, nhi thần ở Cửu Trùng Thiên sống quá sung sướng nên mới vô năng như thế, ngay cả hôn thê của mình mà cũng không có năng lực bảo vệ. Ngọc không mài giũa sẽ không thành ngọc, nhi thần nghe nói Bất Chu tướng quân đóng ở núi Thiên Mạch nổi tiếng về cách luyện binh, nhi thần nguyện đầu nhập quân doanh rèn luyện…”

 

Chúng thần tiên có mặt đều lộ vẻ chấn động, núi Thiên Mạch là nơi gian khổ cỡ nào, Nhị điện hạ tay yếu thịt mềm như vậy làm sao chịu được? Có nói đùa không vậy?

 

Không ngờ, hắn lại trịnh trọng quỳ xuống dập đầu, nói rõ ràng từng chữ một: “Xin phụ quân và thượng thần Phượng Chỉ ân chuẩn.”

 

Phượng Chỉ điềm nhiên đưa mắt nhìn vị thần quân áo đen trên mặt đất, trong mắt thoáng xẹt qua vẻ tò mò khó hiểu. Thiên đế sinh được tổng cộng chín đứa con trai, chỉ có đứa thứ hai Trường Lăng là vô năng nhất. Thiên đế chọn hắn làm đối tượng liên hôn với Không Động, hẳn cũng cho rằng hắn không làm gì nên chuyện, chi bằng cho hắn tới Không Động ở rể.

 

Chẳng qua, người này thật sự vô năng sao? Đứa con trai nổi bật nhất của Thiên đế chính là Tam điện hạ Cảnh Tiêu, nhưng một vạn năm trước Cảnh Tiêu say rượu làm chuyện thất đức nên đã bị phạt hạ trần lịch kiếp, đến nay vẫn chưa về. Người có khả năng hơn thua với Tam điện hạ chính là Lục điện hạ Ly Hiên, có điều vị Lục điện hạ này còn thê thảm hơn cả Cảnh Tiêu, cợt nhả phi tử của Thiên đế nên bị đày lưu vong, e không còn cơ hội trở về Tiên giới nữa…

 

Cả Tiên giới đều biết, Thiên đế thiên vị thái tử Sở Dương đã đến mức không thể tưởng tượng nổi. Thái tử vốn là con trai của Thiên đế và nữ thần núi Sở, hai người tình cảm sâu đậm nhưng hồng nhan bạc mệnh, vị nữ thần kia không kịp chờ Thiên đế bước lên điện Vân Tiêu đã ngọc tiêu hương vẫn. Giai nhân không còn nhưng nàng đã trở thành nốt chu sa trong lòng Thiên đế, từ đó về sau tất cả phi tử Thiên đế cưới về đều có mấy phần bóng dáng của người cũ. Chuyện này ngay cả Thiên hậu sau này cũng rõ, nhưng chỉ biết âm thầm nuốt xuống tất cả uất ức mà chẳng dám ho he nửa lời.

 

Thiên đế muốn truyền đế vị lại cho đứa trai của người phụ nữ mình yêu thương nhất là chuyện rõ rành rành như ban ngày. Đứng trước sự thiên vị đó, so với chuyện bộc lộ tài năng thì che giấu ẩn nhẫn là lựa chọn thông minh hơn. Nếu Trường Lăng chỉ muốn an nhàn sống một cuộc sống cho qua ngày thì hôn ước với Không Động là một lựa chọn không tồi, song điều đó cũng đồng nghĩa với việc chấp nhận buông bỏ tư cách tranh đoạt đế vị của Cửu Trùng Thiên.

 

Rất rõ ràng, Trường Lăng không muốn.

 

Trong mắt Phượng Chỉ lóe lên một tia nhìn sắc lạnh, hắn đã coi thường Trường Lăng rồi. Một màn hôm nay chính là do vị Nhị điện hạ này cố tình sắp đặt để dụ hắn hiện thân, đồng thời cũng đưa Thiên đế vào thế trèo lên lưng cọp rồi khó lòng đi xuống, sau đó nhân lúc trước khi bị Thiên đế hoạch tội xin đến núi Thiên Mạch chịu phạt… Núi Thiên Mạch tuy hiểm ác nhưng chính là chiến trường cuối cùng giữa hai giới tiên ma, sớm đến đó làm quen tình hình cũng không phải là ý tệ. Tâm cơ như vậy thật sự phải khiến người khác cúi đầu bội phục.

 

Phượng Chỉ cúi xuống nhìn thiếu nữ trong lòng mình, bất giác thở dài, nha đầu này, bị người khác tính kế mà cũng không biết.

 

Trước khi Thiên đế kịp tỏ thái độ, hắn đã thong thả mở miệng: “Nhị điện hạ đã có lòng rèn luyện, chi bằng Thiên đế cứ thành toàn cho cậu ấy đi? Chẳng qua, đừng tới núi Thiên Mạch nữa.” Trên mặt hắn điểm một nụ cười hết sức ấm áp, “Đầm Vân Uyên tuy đã bị bổn quân dùng tiên chướng vây lại nhưng vẫn còn nhiều nơi bị ô nhiễm chướng khí, linh khí trên người Nhị điện hạ khá tinh thuần, đủ đảm nhận công việc thanh tẩy. Khi nào làm sạch hết chướng khí, Nhị điện hạ hãy trở về.”

 

Trường Lăng lập tức biến sắc. Phải thanh tẩy toàn bộ chướng khi quanh đầm Vân Uyên? Hắn làm gì chờ lâu được đến vậy? Hắn cuống quýt nhìn về phía Thiên đế, đáng tiếc Thiên đế đang trong lúc tức giận, nên liền quát lại: “Nhìn phụ quân làm gì, ngươi tự mình gây chuyện còn muốn phụ quân thu dọn cho ngươi à?”

 

Sau khi Thiên đế phất tay áo rời đi, thượng thần áo trắng ôm thiếu nữ dừng lại trước mặt Trường Lăng, khẽ rũ mắt nhìn hắn, “Nhân tình này bổn quân xin nhận, chẳng qua hôm nay điện hạ đã làm một chuyện rất không nên.”

 

Trường Lăng cung kính dập đầu một cái với đối phương, nói: “Trường Lăng đã biết mình sai ở đâu, đa tạ thượng thần không phạt.”

 

Chỗ sai của hắn chính là mạo hiểm tính mạng của Trầm Chu, Trường Lăng sờ sờ viên ngọc có thể khống chế yêu thú trong tay áo, không khỏi thở phào, hắn quả thật đã tính toán nhầm thời gian, khiến nàng gặp phải nguy hiểm như vậy. Thật ra thì khi đó hắn vốn định dùng đến viên ngọc này rồi, không ngờ lại bị Phượng Chỉ đoạt trước một bước. Hắn định nói mình không có ý làm nàng bị thương, nhưng ngẫm lại thì cảm thấy không cần thiết phải giải thích nữa.

 

Hôm nay, hắn đã đạt được mục đích mình muốn.

 

Đến giờ vẫn chưa hiểu rõ huyền cơ, Trầm Chu âm trầm lên tiếng: “Trường Lăng, bổn thần đã nhìn lầm ngươi, không ngờ ngươi lại nhu nhược như vậy.”

 

Trường Lăng cười khổ, “Trường Lăng vô năng, xem ra màn kịch này chỉ có thể để cô và thượng thần Phượng Chỉ cùng diễn vậy.”

 

Nàng *hừ* một tiếng, có chút cam chịu tựa vào lòng Phượng Chỉ, không để ý tới Trường Lăng nữa.

 

Một lát sau, Trầm Chu ngước mắt lên hỏi Phượng Chỉ đang chăm chú đằng vân, “Chúng ta đi đâu đây?”

 

Phượng Chỉ thản nhiên đáp: “Núi Ly Hoàng, cung Triêu Phượng.”

 

Trầm Chu trợn mắt, đó chẳng phải là địa bàn của Phượng tộc sao? Nàng lập tức kháng nghị: “Ta không đi, Phượng Chỉ, mau đưa ta về Không Động.”

 

Phượng Chỉ bất đắc dĩ nói: “Không Động cách Tiên giới gần vạn dặm, chẳng lẽ nàng nhẫn tâm để bổn quân chảy máu tới chết sao?”

 

Bất giờ Trầm Chu mới hốt hoảng hỏi: “Bị thương nặng lắm à? Chàng… thả ta xuống trước đi.” Trên người hắn nồng nặc mùi máu tươi, sắc mặt không được tốt, nàng áp tay lên ngực hắn rồi giở ra nhìn, lòng bàn tay đã ướt đẫm máu tươi, nàng nghẹn ngào gọi: “Phượng Chỉ…”

 

Đây là lần thứ mấy hắn cứu nàng, nàng đã không nhớ được. Trầm Chu không khỏi thấy âu sầu trong bụng, dường như hễ liên quan tới nàng thì hắn luôn phải chịu khổ.

 

Phượng Chỉ trấn an nàng: “A Chu, chỉ là vết thương nhỏ, bổn quân vẫn chịu được.”

 

Một lúc lâu sau, nàng lại hỏi: “Bao lâu mới có thể đến núi Ly Hoàng?”

 

Hắn khẽ mỉm cười, đáp: “Tầm nửa canh giờ thôi.”

 

Nàng liền giục: “Vậy bay mau một chút đi.” Rồi nàng lại thở dài, “Chàng hại ta vuột mất hôn ước với Thiên tộc, có nghĩ xem làm thế nào đền bù cho ta chưa?”

 

Hắn ôm nàng chặt hơn, nói nhỏ: “Bổn quân đã dùng cả bản thân mình để đền cho nàng, nàng còn muốn cái gì nữa?”

 

Trầm Chu khẽ run lên, rốt cuộc như buông bỏ mọi chống cự, chôn đầu vào cổ hắn, thì thầm: “Thế nên, kể từ hôm nay, chàng chính là người của ta.”

 

Phượng Chỉ dịu dàng hôn lên đỉnh đầu nàng, đáp: “Ừ, tất cả đều là của nàng.”

 

P/S của người dịch: tháng post truyện liên tục mừng năm mới hết rồi nhé. Từ mai sẽ trở về tiến độ cũ, 1 tuần 2-3 chương nhé. Cám ơn độc giả ủng hộ.

 

Phượng hoàng tại thượng (Chương 103 – 104)
Phượng hoàng tại thượng (Chương 107 – 108)
Advertisements

Comments

comments

3 thoughts on “Phượng hoàng tại thượng (Chương 105 – 106)

  • 02/02/2018 at 12:36 am
    Permalink

    Hay quá! Rất mong được xem tiếp những chương sau. Kính chúc sức khỏe đến dịch giả. Mong lắm thay!

    Reply
  • 03/02/2018 at 1:33 pm
    Permalink

    Em cũng chẳng mong gì ngoài 1 tuần dc liếm 2 3 chương. Yêu c 😘😘😘

    Reply
  • 04/02/2018 at 7:22 am
    Permalink

    Ngot chet di duoc… Ma tram chu nay tinh tinh don thuan qua, ko thich hop lam de quan teo nao… Cam on chu nha rat nhieu… Het tet dl ma sap tet al lich rui truyen Co duoc post lien tu ti ko ban

    Reply

Leave a Reply