Advertisements

Phượng hoàng tại thượng (Chương 107 – 108)

Chương 107: Thượng thần có biết thuật song tu không?

 

Sau khi đến cung Triêu Phượng, Phượng Chỉ giao Trầm Chu cho nữ quan rồi đến Dược các xử lý vết thương. Trầm Chu tắm rửa thay y phục xong, một nữ quan mi thanh mục tú liền tiến lên thưa: “Quân thượng dặn dò nô tỳ dẫn thượng thần đến tẩm điện nghĩ ngơi, mời thượng thần theo nô tỳ.”

 

Trầm Chu lại hỏi: “Phượng Chỉ đâu?”

 

Nghe thấy nàng gọi thẳng tục danh của Phượng Chỉ, mặt tiểu nữ quan hơi đỏ lên. Vị thượng thần này và quân thượng nhà mình quả nhiên qua lại không tầm thường, xem ra cung Triêu Phượng sẽ nhanh có nữ chủ nhân rồi.

 

Tiểu nữ quan thưa: “Quân thượng đang ở Cẩm Xuân các xử lý vết thương nên không muốn thượng thần chờ lâu, thượng thần cứ ngủ một giấc trước, tỉnh lại sẽ nhìn thấy quân thượng thôi…”

 

Trầm Chu cũng không buồn quanh co với cô nàng, “Bổn thần muốn gặp ngay bây giờ, dẫn đường cho bổn thần đi.”

 

Tiểu nữ quan ngẩn người. Nàng hầu hạ quân thượng nhiều năm như vậy, mấy cô nương mơ ước quân thượng hạng nào chưa từng gặp qua chứ. Những cô nương kia có rất nhiều ưu điểm, nhưng quân thượng đều không thích.

 

Dựa theo kinh nghiệm nhiều năm, ngay cả nàng cũng không rõ lắm sở thích của quân thượng. Không phải vì ngài ấy quá kén chọn mà thật sự là vì, *khụ khụ*, quá tùy tiện. Ví dụ như uống trà, từ trà cực phẩm đến trà hạng bét đều chẳng hề kén loại nào, ví dụ như quần áo, vải gấm thượng hạng vẫn mặc, song vải bố thô ráp cũng chẳng chê. Cái gì cũng được thành ra không biết rõ là thích cái nào. Quân thượng tùy tiện như vậy, chỉ là vì không hề để tâm tới mà thôi.

 

Nàng từng khăng khăng cho rằng quân thượng nhà mình sẽ một mình cả đời, dù sao cũng đã nhiều năm như vậy, chưa bao giờ nàng thấy ngài để ý người nào cả. Nam thần tiên chọn sống cô độc thường chỉ có hai lý do, một là không có hứng thú với phụ nữ, hai là ánh mắt quá cao. Nhưng hôm nay nhìn thấy thiếu nữ này, nàng mới phát hiện một chuyện, thì ra quân thượng nhà nàng thuộc về lý do thứ ba.

 

Chẳng phải không thích nữ sắc hay mắt nhìn quá cao, quân thượng chỉ chưa gặp được người thích hợp mà thôi.

 

Đối với quân thượng, thiếu nữ trước mặt nàng tựa như văn chương hoa mỹ hoàn tất một tờ giấy trắng ngàn năm không ai điền vào vậy, đúng là duyên phận thế gian hiếm thấy.

 

Tiểu nữ quan thôi cảm khái, cúi đầu bảo Trầm Chu: “Mời thượng thần đi cùng nô tỳ.”

 

Đi tới trước cửa Cẩm Xuân các, đầu mũi đã nghe được mùi thuốc nhàn nhạt xen lẫn mùi máu, nàng chưa kịp bước vào thì chợt nghe thấy một giọng nam: “Quân thượng ở tại núi Cực Vọng cả trăm năm, bị hàn khí tích tụ làm tắc nghẽn kinh mạch nên thương thế mới càng thêm nghiêm trọng. Tiểu thần vô năng, đến nay vẫn không thể tìm ra cách tiêu trừ hàn khí trong người quân thượng, vừa rồi có thấy thượng thần Trầm Chu, tiểu thần nhớ ra còn một hạ sách, hay là…”

 

Hắn còn chưa nói xong thì đã bị Phượng Chị lãnh đạm ngắt lời: “Bổn quân biết ngươi muốn nói gì, chuyện này đừng nhắc lại lần thứ hai.”

 

Dược tiên nóng lòng nói: “Nhưng quân thượng vì thượng thần Trầm Chu mới chịu khổ cả trăm năm, lần này lại vì nàng ấy mà thọ thương, nếu nàng ấy biết được, nhất định sẽ không bỏ mặc quân thượng…”

 

Sau cửa lại vang lên tiếng nói hờ hững không buồn không vui của Phượng Chỉ: “Đến núi Cực Vọng là do bổn quân tự nguyện, không liên quan gì tới nàng. Bổn quân chỉ muốn làm dịu nỗi khó chịu trong lòng nên mới ở ngoài chuông Hỗn Mang bầu bạn với nàng. Chuyện này nàng biết cũng tốt, không biết cũng không sao.”

 

“Nhưng…”

 

“Chớ khuyên nữa, ngươi cứ tiếp tục dùng thuốc là được, chỉ chậm một chút thôi, không có gì đáng ngại.”

 

Dược tiên muốn nói gì rồi lại thôi, cuối cùng chỉ *Dạ* một tiếng.

 

Trầm Chu bị những lời này làm cho thất thần một lúc, điều chỉnh lại tâm trạng xong mới đẩy cửa bước vào.

 

Nam tử choàng áo khoác màu xám nhạt ngồi trên giường, tóc thả không búi, mi mục vô cùng ưu mỹ. Nam thần tiên đang thu dọn ngân châm và đồ cầm máu cạnh đó nhìn thấy Trầm Chu thì vội vàng đứng dậy, “Thượng thần Trầm Chu.”

 

Phượng Chỉ nhướng mày nhìn nàng rồi gọi: “A Chu.”

 

Nàng đi đến cạnh hắn, nghe hắn điềm nhiên lệnh cho dược tiên: “Ở đây không còn việc của ngươi, lui xuống đi.”

 

Trước khi lui xuống, dược tiên liếc sang Trầm Chu với cái nhìn chứa chút ẩn ý, Trầm Chu chau mày với Phượng Chỉ, “Đã bôi thuốc xong chưa mà lại đuổi hắn đi?”

 

Phượng Chỉ đưa tay về phía nàng, “Lại đây.”

 

Nàng đưa tay, liền bị hắn kéo đến ngồi xuống giường, nghe hắn nói bằng ngữ khí như cười như không: “Có nàng đây rồi thì còn giữ hắn lại làm gì chứ? Vừa rồi hắn đã giúp bổn quân châm cứu cầm máu, không cần bôi thuốc nữa.” Mới dứt lời hắn lại nói: “À, để vết thương mau lành, bôi chút thuốc cũng được.”

 

Chất giọng trầm thanh phối hợp với mùi đàn hương lượn lờ trong không trung khiến nàng bất giác ngẩn ngơ. Hắn đang nắm tay nàng, không hề dùng sức nhưng nàng vẫn cảm nhận được nhiệt độ từ lòng bàn tay hắn. Cảm giác biết Phượng Chỉ đang ở đây, chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm được khiến nàng hết sức yên lòng. Rồi nàng lại không nhịn được thở dài, rõ ràng muốn cách hắn thật xa, không dây dưa với nhau nữa mà lại…

 

Ở trước mặt hắn, định lực của nàng chưa bao giờ có chỗ dùng.

 

Ai bảo hắn là Phượng Chỉ, một Phượng Chỉ độc nhất vô nhị trên thế gian này chứ.

 

Thấy Trầm Chu ngơ ngẩn, Phượng Chỉ cũng chỉ lẳng lặng ngắm nhìn khuôn mặt nàng. Hàng mi vừa dày vừa dài, sống mũi thanh tú, môi hồng răng trắng, đẹp một trách trong trẻo.

 

Nàng hồi thần, rút tay lại rồi ngoài người với lấy bình thuốc trên bàn con, “Để ta giúp chàng bôi thuốc.”

 

Phượng Chỉ mỉm cười đáp ứng, “Ừ.”

 

Nàng đưa mắt nhìn, im lặng vì không biết bắt đầu từ đâu. Phượng Chỉ nhướng mi nhắc nhở: “Nàng hẳn nên giúp bổn quân cởi áo trước.”

 

“Ừ, nói có lý.”

 

Nàng thuần thục cởi áo hắn ra rồi thản nhiên ngồi xuống bên cạnh bắt đầu bôi thuốc, dùng đầu ngón tay chấm ít thuốc mỡ lành lạnh, tỉ mỉ bôi lên từng vết thương một.

 

Phượng Chỉ chăm chú quan sát phản ứng của nàng, trong mắt lộ vẻ hơi thất bại, nhịn một lúc thì không nhịn được nữa, mở miệng dẫn dắt: “Nha đầu, không thấy tim đập thình thịch sao?”

 

Trầm Chu vừa bôi thuốc vừa thuận miệng hỏi lại: “Không có, mắc gì tim lại đập thình thịch chứ?”

 

Trong mắt hắn nhiều thêm vài phần lo lắng, A Chu, nàng bình thản như vậy khiến bổn quân hơi mất mát đấy. Hắn khẽ thở dài rồi lầm bầm: “Sao lại có thể không hiểu phong tình như vậy chứ…”

 

Không rảnh chú ý tới tâm tình suy sụp của đối phương, trong đầu Trầm Chu bây giờ đều là những lời vừa nghe thấy khi nãy, vừa bôi thuốc vừa lo lắng nên mới không chút để tâm tới chuyện Phượng Chỉ đang ở trần. Bôi thuốc xong rồi giúp hắn mặc lại áo, Trầm Chu quay ra gọi nữ quan vào hầu hạ.

 

Phượng Chỉ thấy nàng chuẩn bị rời đi thì nhỏm dậy hỏi: “Nàng không ở lại trông chừng ta sao?”

 

Trầm Chu nhướng mày, “Ta là đế quân Không Động chứ không phải nữ quan của chàng. Chàng ngủ một giấc đi, lát nữa ta sẽ trở lại thăm.” Dứt lời không đợi hắn mở miệng nàng đã bước ra ngoài, không hề quay đầu nhìn lại một lần.

 

Chỉ ưu thương trong chốc lát, Phượng Chỉ bảo nữ quan: “Trà.”

 

Tiểu nữ quan lập tức bưng trà đến tận tay Phượng Chỉ, nhìn khuôn mặt cô đơn của quân thượng nhà mình, cô nàng thương cảm nói: “Xin quân thượng nén bi thương.”

 

******

 

Vừa ra khỏi cửa, Trầm Chu liền ngáng đường một cung nga hỏi thăm: “Vị dược tiên vừa chẩn trị cho quân thượng nhà ngươi hiện đang ở đâu?”

 

Cung nga thấy nàng vẻ mặt trịnh trọng liền vội thưa: “Thượng thần chờ một chút, nô tỳ đi gọi người cho thượng thần.”

 

Trầm Chu ngẩn người đứng chờ dưới một gốc hải đường, chỉ lát sau thì một nam thần tiên mặc thanh sam hớt hải chạy tới sau lưng nàng, cung kính vái chào: “Bái kiến thượng thần Trầm Chu, chẳng hay thượng thần truyền tiểu tiên tới có chuyện gì?”

 

Thiếu nữ nghe tiếng liền quay đầu lại nói: “Không cần giữ lễ. Bổn thần có chuyện muốn hỏi, mong dược tiên vui lòng chỉ giáo.”

 

Dược tiên sợ hãi thưa: “Không dám không dám, thượng thần cứ hỏi, tiểu tiên biết nhất định sẽ nói.”

 

Trầm Chu hắng giọng nói: “Vừa rồi ngươi nói chuyện với Phượng Chỉ trong phòng, bổn thần có nghe được.”

 

Dược tiên nghe vậy thì thoáng chới với, nàng lại tiếp lời: “Ngươi nói bổn thần có biện pháp giúp Phượng Chỉ tiêu trừ hàn khí trong người, là biện pháp gì?” Nói tới đây nàng còn trấn an đối phương: “Yên tâm, bổn thần không nói thì Phượng Chỉ sẽ tuyệt đối không biết là ngươi tiết lộ.”

 

Dược tiên thầm nghĩ, vấn đề không phải là quân thượng có biết hay không, mà thật sự là phương pháp kia quả rất khó để nói thành lời. Quân thượng không biết thì thôi, nhưng nếu biết rồi thì hắn đừng hòng lăn lộn ở cung Triêu Phượng nữa.

 

Nghĩ tới đây, dược tiên lập tức thẳng thừng từ chối: “Thượng thần thứ tội, tiểu tiên không thể nói.”

 

Thiếu nữ thản nhiên *Ồ?* một tiếng, thần sắc vẫn hết sức ung dung nhưng trong mắt dần tụ hàn quang, rồi nàng chậm rãi nói từng chữ một: “Ngươi không chịu nói, bổn thần cũng chỉ đành đắc tội. Nói nghe xem, nếu bổn thần lỡ tay giết ngươi, Phượng Chỉ sẽ trở mặt với bổn thần hay sẽ vờ như không hay biết nhỉ?”

 

Dưới sự uy hiếp của đối phương, dược tiên vô cùng khí phách ưỡn ngực nói: “Tiểu tiên nói.”

 

Trầm Chu ôn hòa khen: “Ngoan.”

 

Dược tiên gạt mồ hôi lạnh trên trán, nhìn quanh rồi bước tới gần Trâm Chu thêm một bước, hạ giọng hỏi nàng: “Không biết thượng thần có biết về thuật nam nữ song tu không?”

 

Từ nhỏ đã tiếp nhận giáo dục chính quy từ Mặc Hành, Trầm Chu dĩ nhiên chưa từng nghe tới loại thiên môn tà đạo như thuật song tu, nên nàng tò mò thỉnh giáo: “Song tu là cái gì?”

 

Nhìn vào đôi mắt trong veo không chút tạp niệm của thiếu nữ, dược tiên biết mình đã tạo thành nghiệp chướng nặng nề, nhưng vì quân thượng nhà mình, hắn vẫn cắn răng, nhắm mắt giảng dạy nguyên lý của thuật song tu cho nàng nghe. Dĩ nhiên, trong lúc nói, hắn đã tận lực nói tránh nói giảm, song Trầm Chu ngộ tính cực cao, nghe được một nửa đã hiểu ra, song vẫn cố trấn tĩnh ngắt lời dược tiên: “Bổn thần biết rồi.”

 

Ý của dược tiên là muốn nàng dùng nội đan tiêu trừ hàn khí tích tụ trong người Phượng Chỉ, ngoài cách dùng nội đan thì chỉ còn cách song tu mà thôi. Có điều, đưa nội đan ra khỏi thân thể là chuyện hết sức hung hiểm đối với thần tiên yêu ma, hơn nữa công hiệu thấp lại mất nhiều thời gian. Biện pháp thứ hai an toàn mà hữu hiệu hơn hẳn.

 

Nàng cố gắng đè nén nhiệt độ đang xông lên mặt, phẩy tay cho dược tiên lui, “Ngươi đi được rồi, bổn thần cần suy nghĩ một chút.”

 

Dược tiên thấy nàng đã lĩnh hội ý của mình thì vội vàng cúi người lui ra.

 

Quân thượng, tiểu tiên chỉ có thể giúp ngài tới đây thôi.

 

Dưới gốc hải đường, thiếu nữ đứng bất động, thần sắc biến đổi không ngừng, bàn tay hết thả rồi lại nắm. Một lúc lâu sau, nàng thở ra một hơi dài, sự do dự trên mặt đã được thay bằng vẻ kiên định.

 

Nếu đây là cách duy nhất có thể giúp đỡ Phượng Chỉ, nàng cũng không ngại thử một lần.

 

Trở lại phòng thì Phượng Chỉ đã ngủ, nàng cho nữ quan đứng hầu lui ra, rón rén đến ngồi xuống trên chiếc ghế con cạnh giường, chống đầu nhìn nam tử đang ngủ. Chỉ thoáng sau, cơn mệt mỏi ập tới, nàng lười biếng ngáp một cái rồi gục đầu xuống mép giường, thiếp đi.

 

Phượng Chỉ tỉnh lại, thấy Trầm Chu đang gối đầu ngủ bên cạnh mình thì đưa tay vuốt tóc nàng, thần sắc vô cùng dịu dàng.

 

Nha đầu này, trở vào từ lúc nào vậy…

 

Chương 108: Trăng tròn hoa thắm

 

Trầm Chu mơ màng ngủ một giấc, tỉnh lại thì thấy mình đang nằm ngay ngắn trên một cái giường lớn bằng gỗ tử đàn được vây bởi tầng tầng màn lụa, đỉnh giường có một viên dạ minh châu, ánh sáng nhàn nhạt tỏa ra từ nó vẩy đầy lên áo ngủ bằng gấm của nàng.

 

Chóp mũi chợt ngửi thấy mùi thuốc nhàn nhạt, nàng còn đang mơ hồ thì thấy một bàn tay với các ngón thon dài vén màn ra, nam tử áo tuyền trắng cầm một chén sứ xanh xuất hiện sau màn.

 

Phượng Chỉ dịu dàng hỏi: “Tỉnh rồi?”

 

Trầm Chu chống tay nhỏm dậy, vỗ trán nói: “Sao lại bất cẩn ngủ thiếp đi thế này?”

 

Phượng Chỉ ngồi xuống mép giường, đặt chén sứ ở đầu giường, “Lúc bổn quân chạy tới, con yêu thú kia đã gần bị nàng thuần phục, lấy tu vi chỉ mấy ngàn năm của nàng, để đánh ngang cơ với yêu thú viễn cổ…” Hắn chăm chú nhìn nàng, đáy mắt không hề có chút ý cười, “A Chu, nàng lại tự ý vận dụng sức mạnh của diễm linh châu?”

 

Trầm Chu lờ đi ánh mắt nguy hiểm của hắn, bâng quơ đáp: “À, có dùng một chút.” Liếc nhìn cái chén ở đầu giường, thấy bên trong là chất nước đen thùi cùng mùi thuốc chát ngắt, nàng không khỏi rụt người lại, “Phượng Chỉ, mang thuốc vào đây làm gì vậy?”

 

Phượng Chỉ không buồn trả lời câu hỏi của nàng, tiếp tục răn dạy: “Trước khi hoàn toàn dung hòa diễm linh châu với nội đan không thể tự ý vận dụng lực bổn nguyên, Mặc Hành hẳn đã dặn dò nàng từ trước. Nếu bổn quân tới chậm chút nữa, diễm linh châu bạo phát… A Chu, bổn quân không tin bây giờ nàng còn có thể ngồi đây.”

 

Trầm Chu thở dài, “Phượng Chỉ, ta biết chứ.”

 

Mặc kệ sự tránh né của nàng, Phượng Chỉ đưa tay ra bắt lấy cánh tay nàng, vén ống tay áo lên.

 

Cánh tay vốn trắng nõn hiện đầy vết bỏng đỏ tím, hoàn toàn đối lập với màu da mịn màng còn lại, nhìn vô cùng ghê người.

 

Trầm Chu vội vàng kéo ống tay áo xuống, nói với vẻ heo chết không sợ nước nóng: “Ừ, như chàng thấy rồi đấy, diễm linh châu có khuynh hướng bạo phát, ta dùng thần lực phong ấn nó vào cánh tay nên mới không gây thành đại họa. Tuy bị bỏng hơi nặng nhưng sẽ nhanh lành lại thôi, đừng lo.” Chạm phải ánh mắt của hắn, nàng không tự chủ lui người lại một chút, nhưng miệng mồm vẫn hết sức cứng rắn: “Đừng nhìn ta bằng ánh mắt như vậy.”

 

Vốn định nổi xung, nhưng nhìn thấy vẻ mặt vô tội của nàng, Phượng Chỉ cuối cùng lại ỉu xìu, đưa tay xoa xoa thái dương, “A Chu, tại sao nàng không thể ngoan ngoãn nghe lời một chút, để bổn quân bớt lo lắng vậy.”

 

Trầm Chu ngước lên nhìn thanh niên áo trắng dáng dấp thư sinh trước mặt, nghĩ tới tất cả những gì hắn đã làm cho mình thì ánh mắt chợt trở nên dịu dàng. Nàng cũng biết mình sau, nên xáp lại gần vỗ về hắn: “Phượng Chỉ, ta hứa với chàng, trước khi hoàn toàn dung hợp diễm linh châm sẽ không đụng tới lực bổn nguyên nữa. Tha thứ cho ta nhé.”

 

Phượng Chỉ khựng một thoáng rồi liếc sang đầu giường, “Được, tha cho nàng, với điều kiện uống hết thuốc đã.”

 

Trầm Chu đờ người, quả quyết nói: “Đắng lắm, không uống.”

 

Phượng Chỉ giảng giải: “Đây là thuốc bổ khí ích thần, thần lực của nàng bị hao tổn quá nhiều, phải uống bằng hết cho ta.”

 

Trầm Chu im lặng, lựa lời nói: “Chàng cũng hao tổn không ít thần lực, chúng ta chia nhau uống chén thuốc này nhé?”

 

Phượng Chỉ khẽ cười, nha đầu này ngày thường ra vẻ già dặn nhưng hễ bị bắt uống thuốc là lại hệt như trẻ con, tìm đủ mọi cách trốn. Cũng không muốn làm khó nàng quá, hắn nói: “Cũng được.” Dứt lời liền tự mình uống một hớp rồi đưa chén thuốc cho nàng, nhướng mày ra hiệu.

 

Trầm Chu đành bất đắc dĩ nhận lấy chén thuốc, nhấp một một ngụm nhỏ rồi đưa trả lại. Hắn cười cười nhận lấy, uống một hớp lại đưa sang. Mỗi lần hai người đều uống rất ít nên chỉ một chén thuốc mà mất gần nửa canh giờ.

 

Sau khi uống xong, Phượng Chỉ đề nghị: “Có muốn ra ngoài đi dạo một chút không?”

 

Trầm Chu đã ngủ no mắt nên dĩ nhiên hớn hở đồng ý, để Phượng Chỉ cầm tay đỡ xuống giường.

 

Hai người thong thả rảo bước trong cung Triêu Phượng, gió nhẹ phất phơ khiến cánh lá lay động, ánh trăng sáng ngời đổ bạc lên nóc nhà.

 

Nghe nói núi Ly Hoàng là nơi Phượng Chỉ được sinh ra, cả ngọn núi sinh sống rất nhiều gốc ngô đồng, gốc nào cũng có tuổi thọ sánh ngang trời đất. Phượng Chỉ là con phượng hoàng đầu tiên do trời đất tạo thành, là đế hoàng của bách điểu nên gọi tẩm cung của hắn là cung Triêu Phượng* cũng hết sức phù hợp.

*Triêu phượng có nghĩa là ‘cầm quyền với muôn phượng’

 

Trầm Chu còn nhớ rõ, tại tiểu viện ở trấn Hoang Hà luôn có chim chóc quây bên cạnh hắn, khi ấy nàng còn bực bội tự hỏi, tại sao đám chim đó không hề sợ hắn mà lại sợ nàng như sợ quỷ. Bây giờ ngẫm lại mới thấy kiêu ngạo, thì ra thư sinh của nàng có lai lịch và địa vị không hề nhỏ.

 

Hai người tay trong tay chầm chậm rảo bước, tuy đối thoại không nhiều nhưng không khí vô cùng hòa hợp. Đến một đình nghỉ mát, Trầm Chu đột nhiên mở miệng nói: “Phượng Chỉ, rất lâu trước đây ta từng đến núi Ly Hoàng một lần đấy.”

 

Phượng Chỉ dắt tay nàng vào đình nghỉ, khẽ *Ồ?* một tiếng.

 

Nhớ lại chuyện cũ, giọng nàng có hơi xa xăm, “Năm đó Mặc Hành bảo ta tới loan điểu tộc chọn một con làm vật cưỡi, ta chẳng chọn được con nào vừa ý, lúc ra về bị lạc với thần quan dẫn đường, đi loanh hoanh lại vô tình đến núi Ly Hoàng.”

 

Trầm Chu ngồi xuống giường nghỉ chân, thản nhiên nói: “Lúc ấy ta cũng không biết đây là núi Ly Hoàng, lòng vòng trong núi hết mấy ngày vẫn không tìm được đường ra, ta còn nghĩ thầm, chỗ heo hút khó tìm đường như vậy, không biết chủ nhân là thần tiên nào, nếu gặp được nhất định sẽ mắng hắn một trận cho hả giận.” Dứt lời nàng quay lại ôm eo Phượng Chỉ, tựa đầu lên ngực hắn, “Chỉ tiếc lúc đó chúng ta vô duyên…”

 

Phượng Chỉ không nói gì, chỉ lẳng lặng ôm lấy nàng.

 

Vô duyên? Duyên chỉ tới một chút mà thôi.

 

Cảm nhận được vòng ôm của hắn, nàng cũng ôm trở lại, sự thân cận cơ thể như muốn hòa nhập máu thịt với nhau này khiến tim nàng đập như đánh trống.

 

Ôm sau một lúc, nàng đột nhiên nhận thấy Phượng Chỉ có chút khác thường. Nhiệt độ trên người hắn như đang từ từ tản mát, thân thể xuất hiện run rẩy rất khẽ. Nàng đang định hỏi thăm thì hắn chợt buông nàng ra, đứng lên đi tới băng ghế đá gần đó, đi được nửa đường thì loạng choạng, phải đưa tay vịn thanh đỡ vâu quanh đình mới giữ được thăng bằng.

 

Trầm Chu cuống quýt chạy tới, “Phượng Chỉ, chàng sao vậy?”

 

Hắn đẩy nàng ra, “A Chu, tạm thời cách xa bổn quân một chút.”

 

Mới thoáng đó mà trên tóc và lông mày của Phượng Chỉ đã kết một tầng băng trắng, lớp băng lạnh nhanh chóng lan dần đến tứ chi. Tuy bị đẩy ra xa vài bước nhưng Trầm Chu vẫn cảm giác được rõ ràng khí lạnh tỏa ra từ trên người hắn.

 

Nàng mím chặt môi, là hàn khí trong người hắn phát tác sao?

 

Theo nàng biết, tiên nhân bình thường vốn không chịu được một ngày ở núi Cực Vọng, trong người Phượng Chỉ tích tụ hàn khí của một trăm năm, khi phác tác mức độ dĩ nhiên không tầm thường.

 

“A Chu, mau rời khỏi đây, bổn quân…”

 

Phượng Chỉ còn chưa dứt lời thì chợt nghe nàng lên tiếng mắng: “Con phượng hoàng ngu ngốc này.”

 

Trầm Chu vung tay lên, màn lụa vây quanh đình nghỉ lập tức rũ xuống, Phượng Chỉ còn chưa kịp hiểu ra hành động này của nàng có ý gì thì đã bị nàng đẩy ngã ngửa. Chiếc bàn đá phía sau chẳng biết từ khi nào lại hóa thành một cái giường đơn. Hắn vừa ngã xuống đệm giường, nàng liền xông tới.

 

Nàng giang chân ngồi trên người hắn, nói rõ ràng từng chữ một: “Phượng Chỉ, chúng ta song tu đi.” Vừa nói nàng vừa đưa tay rút trâm ra, mái tóc đen nhánh lập tức buông chảy xuống bờ vai, làm nổi bật đôi con ngươi long lanh như sao trời của nàng.

 

Bị nàng áp dưới thân, Phượng Chỉ khẽ nín thở, ngay cả hàn khí đang dần đóng băng cả người hắn cũng không dữ dội như vẻ mặt nàng hiện giờ.

 

Hắn muốn dời mắt đi nhưng làm thế nào cũng không được, cuối cùng chỉ có thể nói được một câu: “A Chu, mau xuống.”

 

Thiếu nữ cúi mặt xuống gần mặt hắn hơn, “Chàng đồng ý thì tốt, không đồng ý, ta sẽ cưỡng bức chàng.” Trước khi hắn kịp lên tiếng, nàng đã cúi người ấn môi mình lên môi hắn, mân mê một chút, nàng hé môi son, khẽ thè lưỡi liếm láp môi hắn. Lông mi Phượng Chỉ run rẩy, cảm giác trên môi dần dần khôi phục.

 

Tuy vừa nói muốn cưỡng bức đối phương, nhưng động tác của Trầm Chu lại vô cùng lúng túng, nàng không có kinh nghiệm nên chỉ biết thuận theo bản năng làm đại. Nàng biết muốn cưỡng bức còn phải làm vài động tác khác, nhưng rốt cuộc là phải làm những gì, nàng lại hết sức mơ hồ. Vốn tưởng mọi chuyện sẽ như nước chảy thành sông, ai ngờ đến khi thật sự lâm trận, nàng lại lúng túng như vậy.

 

Có điều, nói cũng đã nói rồi, bây giờ lặng lẽ rút quân thì mất mặt quá đi.

 

Đối phương hôn được vài cái lại loay hoay không biết làm sao, Phượng Chỉ nhân lúc đó đã khôi phục được thần trí, thong dong nằm yên dưới người Trầm Chu, nhàn nhã quan sát nét mặt của nàng.

 

Nhận ra ánh mắt của hắn, nàng càng thêm cuống, song ngoài mặt vẫn ra vẻ trấn tĩnh, ra lệnh: “Phượng Chỉ, nhắm mắt lại.”

 

Trong mắt thoáng xẹt qua ý cười, hắn theo lời nàng nhắm mắt lại.

 

Hắn cũng muốn xem nha đầu này làm thế nào cưỡng bức hắn đây.

 

Trầm Chu nhìn người dưới thân mình, băng đóng trên hàng mi dày vẫn chưa tan hết, có lẽ là do hàn khí trong người nên da thịt ngọc trở nên gần như trong suốt, đường nét mặt tinh tế như tượng, tuấn mỹ đến mức không ai có thể cầm lòng nổi.

 

Thấy đối phương ngoan ngoãn nhắm mắt, nàng trấn tĩnh lại, bắt đầu loay hoay cởi áo hắn. Cơ thể lạnh lẽo của hắn khiến tay nàng run rẩy, sờ mó hồi lâu vẫn càng cởi càng vướng. Đang định vận dụng khẩu quyết thì nàng chợt thấy cả người chao mạnh, người vốn yên vị nằm dưới mặc nàng tung hoành thoáng cái đã tung mình cướp lấy vị trí chủ động. Đôi mắt phượng chăm chú nhìn nàng, đôi môi mỏng khẽ mở, cất giọng thượng lượng: “A Chu, hay là để bổn quân cưỡng bức nàng đi?”

 

Đại não đình chỉ trong chốc lát, nàng liền cười nói: “Cũng được.”

 

Ánh mắt đối phương trở nên tối hơn, hắn cúi xuống ngậm lấy môi nàng, so với động tác trúc trắc vừa nãy của nàng, nụ hôn của hắn thuần thục hơn nhiều, nên chỉ một thoáng nàng đã bị hôn đến đầu óc hỗn loạn, chỉ mơ màng nhận thấy có cánh tay đang nới mở vạt áo mình, có điều cũng như nàng khi nãy, cánh tay kia động đậy một lúc vẫn không thành công.

 

Nàng nhìn xuống, phán một câu: “Thật vô dụng.”

 

Phượng Chỉ nói bằng giọng bất đắc dĩ: “Tay bổn quân đông cứng rồi, A Chu, nàng tự cởi đi.”

 

Nàng ngồi dậy, tự cởi áo mình ra, hắn cũng chống tay ngồi dậy, tiến đến nói nhỏ bên tai nàng: “Cũng cởi hộ bổn quân với.” Rồi hắn lại trấn an nàng: “Bình tĩnh, không việc gì phải sợ.”

 

Nàng gật đầu, tay tuy vẫn run run nhưng cũng thành công cởi áo hắn ra.

 

Phượng Chỉ tiếp tục hôn nàng, vừa thuận thế cởi nốt phần y phục của hai người. Trầm Chu lần đầu trải qua loại chuyện thân mật này nên không khỏi có chút quẫn bách, thần kinh căng thẳng như dây đàn, hơi không cẩn thận sẽ lập tức đứt phựt. Cũng may Phượng Chỉ hành động vô cùng nhẹ nhàng, tuy vội nhưng không hề loạn, từng bước thăm dò cảm giác của nàng. Không hề bài xích cơ thể hắn, nàng chậm rãi tiếp nhận hắn tiến vào.

 

Trong lúc mơ màng, nàng nghe thấy hắn hỏi mình: “A Chu, nàng không hối hận chứ?”

 

Nàng vòng tay ôm lấy lưng hắn, “Chẳng phải chàng muốn cưỡng bức ta sao? Vậy thì mau một chút, đừng để ta có cơ hội hối hận.”

 

Bên nàng truyền đến tiếng thì thầm của hắn: “Được, đều nghe theo nàng.”

 

Ngoài đình gió nhẹ phe phẩy, tô thêm vẻ đẹp của cảnh trăng tròn hoa thắm, sau màn lụa thỉnh thoảng vọng ra tiếng thở dốc nặng nề.

 

Bóng đêm hôm nay vô cùng say người.

 

P/S: Cuối cùng cũng gạo nấu thành cơm.

 

Phượng hoàng tại thượng (Chương 105 – 106)
Phượng hoàng tại thượng (Chương 109 – 110)
Advertisements

Comments

comments

2 thoughts on “Phượng hoàng tại thượng (Chương 107 – 108)

  • 03/02/2018 at 10:53 am
    Permalink

    Ơn giời, 2 người đã thịt nhau rồi 😂 cám ơn chị nhiều ạ, chúc chị cuối tuần vui vẻ^^

    Reply
  • 04/02/2018 at 7:44 am
    Permalink

    Hi hi, thit nay chi ngui duoc mui thui… Hi hi cam on chu nha, chuc gd cuoi tuan vui ve

    Reply

Leave a Reply